Tác giả: Thập Tứ Lang
Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015
Lượt xem: 1341039
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1039 lượt.
rở về ngay rồi, nhưng lần này đến một cọng lông tơ cũng không hề thấy.
Bình tĩnh, bình tĩnh… Nàng thầm nhủ, tình huống này không phải chưa từng gặp qua, trong rừng sâu núi thẳm có rất nhiều ma quỷ, chắc hẳn là âm hồn ma quỷ muốn đùa giỡn với nàng đây mà. Nàng lấy trong túi hành lý ra một xấp giấy tiền và nhang vòng, vừa dùng đồ mồi lửa đốt lên vừa tụng kinh.
Tụng hơn một nửa, nàng tụng không nổi nữa, ngọn lửa trước mắt nhảy múa——biến thành màu xanh như lửa ma trơi. (*)
Còn có tên khác là lân tinh. Trong xương của động vật luôn có chứa một hàm lượng photpho. Khi cơ thể động vật chết đi, nó sẽ phân hủy một phần thành photphin PH3 và lẫn một ít điphotphin P2H4. Điphotphin P2H4 tự bốc cháy trong không khí và tỏa nhiệt. Chính lượng nhiệt tỏa ra trong quá trình này làm cho photphin bốc cháy:
2PH3 + 4O2 → P2O5 + 3H2O
Quá trình trên xảy ra cả ngày lẫn đêm nhưng do ban ngày có các tia sáng của mặt trời nên ta không quan sát rõ như vào ban đêm.
Hiện tượng ma trơi chỉ là một quá trình hóa học xảy ra trong tự nhiên.
Một trận gió âm u, lạnh lẽo thổi qua, đưa tay ra không nhìn thấy rõ 5 ngón. Trong bóng đêm tối tăm sâu thẳm chợt vang lên tiếng phụ nữ thở dài ai oán, giống như cười lại như khóc. Tân Mi một đạp dập tắt ngọn lửa màu xanh kia, quay đầu sang nhìn, chỉ thấy trong rừng rậm giữa những đốm ma trơi lập lòe, một bóng áo đỏ nhuộm đầy máu thoắt ẩn thoắt hiện, vô số sợi tóc bắt đầu mọc dài ra lan tràn trên mặt đất, uốn lượn hệt như có sự sống.
Còn phải nói sao, số nàng đúng là xui rủi, lần này gặp phải ác quỷ trong truyền thuyết rồi.
Mái tóc trải dài trên mặt đất bắt đầu quấn lại với nhau, cuối cùng biến thành đầu của một người con gái, nó bay tới nhanh như chớp, nhìn Tân Mi nhếch miệng cười, ngũ quan đều là những hố đen tối tăm, mà trong các hố đó máu tươi không ngừng trào ra.
Tân Mi nghĩ ngợi rồi hỏi: “… Được rồi, các ngươi muốn gì? Ta không chỉ có giấy tiền và nhang khói thôi đâu, còn có bài vị và lư hương nữa đấy.”
Khi đi ra ngoài mà phải ngủ ngoài trời thì những thứ này là thiết yếu, đây là kinh nghiệm cha Tân Mi truyền lại cho nàng. Với những ma quỷ tầm thường chỉ cần mấy tờ giấy tiền và ba nhánh nhang vòng thì sẽ bình an vô sự. Nếu là ác quỷ, có thể cung dâng thêm lư hương và bài vị, ít ra cũng có thể áp chế được nó trong một đêm. Nhưng lần này nàng gặp không biết là thứ gì nữa, ngay cả đồ mồi lửa cũng không thể dùng, đến gần thì chỉ thấy ma trơi.
“Ha ha ha…” Cái đầu kia bắt đầu cười, lơ lửng bay lên, bên dưới cái cổ vốn dĩ trống không, dần dần lại hóa thành bộ y phục dính đầy máu, đung đưa phiêu linh trong không trung, rồi bay thẳng về phía nàng.
“Chờ một chút!”
Tân Mi quát to một tiếng, ác quỷ kia quả nhiên cũng khẽ khựng lại.
“Ta còn cái này.” Nàng khe khẽ mỉm cười, lấy từ chiếc túi nhỏ ra một lá bùa màu vàng. Tốt xấu gì nàng cũng mang trên người nửa dòng máu của môn phái tu tiên, trong người không mang theo lá bùa trừ tà nào thật quá không phù hợp với thân phận dòng dõi cha truyền con nối này. Cắn đầu ngón tay nhỏ máu lên lá bùa, nàng nhẹ nhàng ném ra, đây là lá bùa chuyên dùng để trừ quỷ, liếc mắt nhìn qua, nghe vèo một tiếng, lá bùa đã dán trên trán của ác quỷ.
Nó sửng sốt, nàng cũng sửng sốt.
Không có… hiệu quả.
Tân Mi vô cùng sửng sốt, cảm giác sau lưng mình mồ hôi lạnh đổ xuống ròng ròng. Con quỷ kia cũng cực kỳ sửng sốt, dường như có một giọt mồ hôi lăn từ trên trán xuống.
Lá bùa trừ quỷ kia không có hiệu quả, vậy, vậy chỉ có thể chứng minh một điều …
“Bên mặt trái của ngươi bị tróc ra một mảng da kìa.” Tân Mi có ý tốt chỉ vào khuôn mặt bẩn thỉu của con quỷ nhắc nhở.
“A, cảm ơn.” Ác quỷ kia phản ứng theo bản năng, đưa tay chùi lớp da đi, mở miệng nói cảm ơn.
Cảm giác xấu hổ, trầm mặc len giữa một người một … chẳng biết là thứ gì … Có thể nói không sợ bùa trừ quỷ, chỉ có thể chứng minh nó không phải là quỷ.
Thật lâu sau, ác quỷ nói: “Ta đi đây, chúc ngươi có giấc mơ đẹp, tạm biệt!”
Nó lập tức xoay người bỏ chạy, bất chợt sau lưng bị siết chặt lại, Tân Mi tóm cổ nó từ phía sau, lộn một cái cuốn về phía mình, gương mặt nó cực kỳ hoảng sợ, đối mặt với nàng. Vị tiểu cô nương trước mắt nó mặt ửng hồng như hoa đào, thân người như cành dương liễu xinh đẹp, nghiêm túc nhìn nó chằm chằm lâu thật lâu, mới nói: “Thì ra ngươi không phải là quỷ.”
Nó luống cuống, tay chân không ngừng giãy dụa. Bề ngoài vị cô nương này nhìn có vẻ yếu đuối, nhưng thực ra vô cùng mạnh mẽ, khiến nó không thể nào thoát được khỏi tay nàng..
Một tiếng “Chát” vang lên, một cái tát dính trên mặt nó, nó bị đánh đến mê muội cả người.
Tân Mi vừa đánh vừa quát to: “Không phải quỷ thì là yêu quái! Yêu quái chết tiệt! Mau trả linh thú cho ta! Nếu không ta nấu ngươi ăn luôn!”
Con tiểu yêu kia bị đánh khóc rống lên, cả người đột nhiên cuộn tròn lại, một làn sương khói thổi qua, ác quỷ y phục đẫm máu mất tăm mất tích, trong tay nàng chỉ còn một cậu thiếu niên mười mộ, mười hai tuổi, sau lưng có một đôi cánh màu vàng nhạt, có lẽ là một điểu yêu