Tác giả: Tây Tây Đông Đông
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1343378
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3378 lượt.
phân biệt ra mùi vị, cũng có thể biết trong thuốc của Nghiên phi đã bị bỏ thêm cái thuốc kia chứ?" Phùng Tông Anh vừa dìu đỡ Lê Tử Hà vừa từng tiếng ép hỏi.
Trong lòng Ân Bình quýnh lên nói: "Mùi của “Thất Tiêu Phấn” quá nặng, làm sao có thể ngửi ra được?" Hắn đúng là sợ Lê Tử Hà ngửi ra được, nên đã đặc biệt chọn một loại dược liệu khó phát hiện nhất.... ...
"Đủ rồi! Lôi Ân Bình xuống!" Rốt cuộc Vân Tấn Ngôn không còn xem nổi cái trò xiếc chướng mắt này nữa, phất tay áo bỏ đi.
Sắc mặt Ân Bình đại biến, lúc này mới chợt bừng tỉnh tự mình hại mình, tại sao lại dễ kích động đi nói ra Thất Tiêu Phấn kia chứ? Còn chưa kịp cầu xin Nghiên phi tha thứ đã bị người kéo xuống.
Nghiên phi muốn bước xuống giường thì bị Tiểu Quất ngăn lại, chỉ nhẹ giọng hỏi, "Lê y đồng không sao chứ? Có đứng lên được không?"
Lê Tử Hà nhéo thật mạnh mình một cái để tinh thần được tỉnh táo lại, tránh thoát bàn tay của Phùng Tông Anh muốn dìu đỡ mình, đứng lên nói: "Nô tài không sao, tạ nương nương quan tâm!"
"Lê y đồng nên quay về nghỉ ngơi cho khỏe đi, thuốc mấy ngày tới của Bổn cung hãy để cho Tiểu Quất đi lấy cũng được."
"Tạ nương nương ân điển!"
Lê Tử Hà tạ ân xong, cố mở to hai mắt, chống chọi cơ thể rời đi.
Phùng Tông Anh thấy mình lại tiếp tục bị ngó lơ không để ý tới, có lòng tốt mà bị xem như đồ vứt đi, có thành ý tới đỡ hắn thế nhưng hắn lại không hề cảm kích! Bỏ lại một tiếng "Hừ" rồi đi ngược lại phương hướng với Lê Tử Hà.
Cuối cùng Lê Tử Hà cũng có thể thở phào một hơi, ánh mặt trời sáng loáng của ngày mùa Thu có chút chói mắt, khiến cho đầu càng lúc càng nặng trĩu, trước mắt càng giống như bị người lấy tấm vải đen bịt kín, hai chân thật giống như không còn là của mình nữa, nhấc lên một bước cũng hết sức gian nan, không biết đi được bao lâu dường như nhìn thấy được căn phòng nhỏ của mình, rồi thật giống như nhìn thấy được chiếc giường nhỏ quen thuộc, cũng không còn hơi sức để suy nghĩ thêm gì nữa liền ngã người nằm xuống.
Thẩm Mặc vươn tay đỡ Lê Tử Hà ôm vào trong ngực, ngắm nhìn bốn phía xác định không có ai mới nhún người ôm lấy nàng nhảy lên ngồi ở một góc trên cành cây khô.
Cô gái trong tay nhẹ như không xương, mảnh mai như liễu, hai hàng lông mi cong vút nhíu sát vào nhau, làm cho người ta muốn đưa tay lên vuốt cho nó thẳng ra, hàng lông mi dầy đậm che khuất ánh mắt đang hơi run run, toàn thân rõ ràng nóng bỏng nhưng hai tay lại lạnh buốt ôm chặt lấy Thẩm Mặc lủi vào lòng hắn. Trong lòng Thẩm Mặc từng hồi run sợ, muốn đẩy ra nhưng lại không nỡ, giơ tay phẩy nhẹ chiếc lá cây dính trên mái tóc nàng, lấy thuốc từ trong tay áo ra đút vào cho nàng nuốt xuống, rồi cứ thế để mặc cho nàng ôm.
Trong giấc mộng của Lê Tử Hà bỗng hiện lên một vùng trời đầy băng tuyết. Trong giấc mơ nàng là một đứa bé gái chín tuổi, khắp người chỉ có duy nhất một bộ quần áo cũ rách, mặt đất mênh mông tuyết, chỉ có mỗi một mình nàng bước đi trong làn gió rét, đập vào mắt nơi nơi đều là tuyết trắng, trắng đến chói mắt, đột nhiên giữa vùng tuyết trắng ấy lại thấm đẫm đầy máu, từng bệt máu đỏ tươi đuổi theo bước chân của nàng, càng lúc càng gần, càng lúc càng nhiều. Cả người Lê Tử Hà ngoại trừ lạnh lẽo ra còn lại cũng là nỗi sợ hãi, không còn cảm giác nào khác, nàng bắt đầu chạy, liều mạng chạy giữa rừng tuyết, nhiều lần bị ngã rồi lại bò dậy, lại bị ngã xuống nữa xong lại bò dậy tiếp tục chạy.... ...
Bỗng dưng từ đâu thổi tới trận gió nhẹ xen lẫn mùi thuốc thoang thoảng, thổi tới đâu vùng máu kia từ từ biến mất tới đó, Lê Tử Hà cảm thấy mình như được chạm đến vùng ấm áp, tham lam muốn được có ấm áp nhiều hơn một chút nữa, muốn bắt lấy làn gió kia nhưng tay lại bắt phải hư vô, muốn giữ lại mùi hương thuốc kia nhưng lại bị gió thổi bay mất.... ...
Lê Tử Hà chạy đuổi theo trận gió nhẹ kia, nhưng dưới chân lại bị hẫng......
Bừng tỉnh mở ra hai mắt, đập vào mắt là nóc nhà bám bụi đầy quen thuộc, phía trước bên phải là khung cửa sổ nhỏ quen thuộc, ánh trăng trắng ngà xuyên qua giấy dán cửa sổ giọi ra một tia sáng lơ thơ ảm đạm, là mộng ư.......Thì ra là mộng.... ...
Lê Tử Hà muốn nhắm mắt ngủ lại, đột nhiên nhớ tới là lạ ở chỗ nào, trở người ngồi dậy, quay đầu lại nhìn thì thấy bóng dáng quen thuộc đang ngồi ở trước bàn đọc sách của mình. Không có ánh đèn, chỉ nương theo ánh trăng sáng mỏng manh mới thấy được cái bóng lờ mờ, nhưng đôi mắt kia ở trong bóng đêm lại vô cùng lóe sáng, Lê Tử Hà muốn lên tiếng nhưng cảm thấy cuống họng giống như đang bị xé toạt ra, khô rát đến nỗi một chữ cũng không thể nào thốt ra được.
Thẩm Mặc đứng lên nhìn tới Lê Tử Hà, ánh mắt sáng quắc nhưng chỉ lạnh nhạt nói: "Tại sao ngươi phải cố ý nhiễm bệnh?"
Túc Dung
Làn gió mát xuyên qua khe hở cửa thổi vào trong phòng len lỏi vào vạt áo Lê Tử Hà khiến nàng thoáng rùng mình. Nhờ vậy mới phát hiện ra chẳng biết lúc nào trên người đã tuôn đầy mồ hôi, xốc chăn lên nhìn quần áo vẫn còn nguyên vẹn, sau đó bước xuống giường đốt lên cây nến ở trên bàn, căn phòn