Tác giả: Tây Tây Đông Đông
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1343383
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3383 lượt.
g nhỏ lập tức bừng sáng lên. Thẩm Mặc ở đối diện nhíu mi nhìn nàng, nhẹ giọng trách móc còn mang theo sự khó hiểu. Lê Tử Hà đi trở lại ngồi xuống giường, rũ mắt im lặng không nói.
"Đêm qua ngươi tự ngâm mình trong nước, lại còn ở bên ngoài hong gió đến hơn nửa đêm là vì trận bệnh hôm nay sao?" Thẩm Mặc cực lực áp chế, nhưng trong giọng nói vẫn mang chút không hài lòng. Đêm qua vốn muốn ngăn cản, nhưng cũng muốn thử nhìn xem rốt cuộc nàng muốn làm gì, đỗ bệnh như vậy, nàng không sợ bị người chẩn mạch phát hiên ra thân phận hay sao?
Lê Tử Hà vẫn im lặng, không thể nào nói cho Thẩm Mặc biết đáp án được. Nàng biết trong dược có bỏ vào Thất Tiêu Phấn, biết Nghiên phi uống thuốc đó vào nhẹ thì ngủ mê man một ngày, nặng thì thai nhi khó giữ được. Biết chắc chắn hôm nay sẽ giáng tội lên đầu mình, nhưng nàng không muốn bỏ lỡ một cơ hội tốt như vậy, cơ hội được một công đôi việc.
Ân Bình không muốn thấy nàng ở lại Thái y viện, luôn kiếm chuyện gây khó dễ, nàng có thể nhịn được một lúc nhưng mọi việc không có nghĩa sẽ dừng lại ở đó. Thường ngày có cha hắn chống lưng cho hắn, Lê Tử Hà không thể làm gì được, lần này chính hắn tự chui đầu vào rọ, tại sao không mượn cơ hội này mà đuổi hắn ra khỏi Thái y viện?
Lê Tử Hà khẽ lắc đầu, nhưng cũng ngồi xuống cạnh mép bàn hỏi thăm Thẩm Ngân Ngân: "Mấy ngày nay ở Phúc Tú cung có tốt không?"
"Dạ." Thẩm Ngân Ngân chỉ trả lời đơn giản, không biết nên làm thế nào đối mặt với "Sư huynh" đột nhiên thay đổi thân phận này.
"Đã quen với cuộc sống trong cung chưa?"
"Dạ."
"Có ma ma hoặc tú nữ khác làm khó dễ muội không?"
"Không có."
Lê Tử Hà gật đầu, xem ra lệnh bài của Trịnh Dĩnh cũng rất có tác dụng, tú nữ ở đời trước, trước khi bắt đầu điện tuyển liền tranh đến ngươi chết ta sống. Thẩm Ngân Ngân sống ở chốn này để hở nhiều nhược điểm như vậy mà vẫn chưa có người nào dựa vào đó tới sinh sự, hơn phân nửa là sợ thế lực của Trịnh Dĩnh rồi. Đơn giản chỉ nhìn vào tên Trịnh Hàn Quân này không có chút nào kiêng kị ra vào Phúc Tú cung thì cũng có thể hiểu được một hai.
"Còn có......" Lê Tử Hà dừng một chút, cuối cùng thở dài nói: "Mà thôi, ta đi trước đây, hãy nhớ kỹ nhưng lời ta đã căn dặn. Trịnh công tử, cũng đi luôn chứ?"
Trịnh Hàn Quân nghe vậy liếc mắt nhìn sang Thẩm Ngân Ngân, thấy nàng vẫn nhìn chằm chằm Lê Tử Hà thì "Hừ" một tiếng rồi phất tay áo bỏ đi trước, Lê Tử Hà đi theo ở phía sau.
Vốn muốn hỏi Thẩm Ngân Ngân, Thẩm Mặc có tới tìm muội ấy hay không, mình đã gặp hắn ở Thái y viện mấy lần, hắn cũng nên tới xem Thẩm Ngân Ngân mới phải, nhưng có mặt của Trịnh Hàn Quân ở đó cho nên không tiện mở lời hỏi. Còn nữa, dù cho võ công Thẩm Mặc có lợi hại như thế nào đi nữa, cũng không có khả năng qua lại tự nhiên trong cái hoàng cung này được, mình còn gặp mặt được mấy lần, hay chỉ là do trùng hợp.... ...
"Trịnh công tử!"
Đi tới một vườn hoa nhỏ tương đối hẻo lánh nằm cạnh Phúc Tú cung, Lê Tử Hà lên tiếng gọi lại Trịnh Hàn Quân.
"Có chuyện gì?" Trịnh Hàn Quân quay đầu lại khó chịu hỏi, lần nào bị vạ lây cũng đều là vì Lê Tử Hà, trước kia còn cảm thấy hắn thú vị, nhưng bây giờ nhìn thấy hắn thật cảm thấy phiền lòng.
Nhìn vẻ mặt của hắn, Lê Tử Hà khẽ cười nói: "Tử Hà cũng không muốn quanh co lòng vòng, hay là cứ thẳng thắn nói hết một lời cho xong, Trịnh công tử thực sự có tình ý với Ngân nhi?"
"Cái.....Cái gì có tình ý....." Mặt Trịnh Hàn Quân đỏ bừng lên, ậm à ậm ờ chỉ thốt ra được câu đó rồi cúi đầu bức một chiếc lá trên cành cây nhỏ ngay bên cạnh.
"Ồ, hóa ra là Tử Hà hiểu lầm, nếu đã như thế vậy Tử Hà xin đi trước." Lê Tử Hà hơi chắp tay chào xoay người định rời đi.
"Nè......" Trịnh Hàn Quân có chút nóng nảy, vội gọi Lê Tử Hà lại, nhưng lại lắp la lắp bắp hỏi: "Ngươi.......Ngươi hỏi ta cái này làm gì?"
Lê Tử Hà cười khẽ xoay người lại nói: "Tử Hà đã có nói, có lời thì sẽ nói thẳng. Lần này Ngân nhi vì ta mới vào cung, nếu để cho muội ấy bị cuốn vào chốn hậu cung đó là điều mà ta không hề muốn thấy mà có lẽ cả bản thân Ngân nhi cũng không đồng ý. Ánh mắt Tử Hà vụng về, lầm tưởng Trịnh công tử đối với Ngân nhi là có tình ý, vốn muốn tác hợp cho công tử cùng Ngân nhi, nhưng nếu như đó là sự hiểu lầm cũng không sao, Tử Hà sẽ nghĩ biện pháp khác."
Nét mặt Lê Tử Hà đượm vẻ buồn bã, nói xong lời ấy rồi định bước đi, Trịnh Hàn Quân quýnh lên vội vàng kéo nàng lại, gấp giọng nói: "Không có, không có hiểu lầm! Đó là thật á!"
"Nói vậy, công tử có bằng lòng tới chỗ Hoàng thượng thỉnh cầu về Ngân nhi không?" Lê Tử Hà thoáng nở nụ cười, tình yêu hồn nhiên trong sáng của tuổi ngây thơ làm cho người ta cảm thấy ánh trời chiều cũng trở nên dịu dàng hơn.
"Bằng lòng, dĩ nhiên là bằng lòng rồi, chuyện này để cha ta đi là chính xác và đáng tin cậy nhất! Nhưng mà Ngân Ngân....."
"Việc này xin Trịnh công tử hãy yên tâm. Tự Tử Hà sẽ thu xếp. Nhưng xin Trịnh công tử sau khi xuất cung cần phải đi núi Vân Liễm một chuyến để đề thân."
"Ừ, ừ, chuyện này tất nhiên rồi." Trịnh Hàn Quân vui sướng nhướng mày, trả lời vô cùng sảng khoái nhưng nghĩ t