Tác giả: Tinh Dã Anh
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1341733
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1733 lượt.
ậu chủ, tổng quản bảo mẫu sẽ không nghi ngờ!
“Ờ… giặt quần lót à, thế cô giặt cho sạch nhé”.
“Vâng ạ!”.
Nhìn đi! Chỉ cần nói phục vụ cậu chủ, tổng quản bảo mẫu sẽ không nói gì nữa.
“Chỗ nào cũng phải giặt sạch nhé. Cô biết không, giờ cậu chủ… à… là người đàn ông trưởng thành rồi!”. Tổng quản bảo mẫu vừa nói vừa thả cái chổi trong tay ra, thỉnh thoảng lại len lén liếc nhìn cái quần nhỏ bằng vải cotton trong tay Diêu Tiền Thụ.
“Tiểu Tiền này, cậu chủ thích màu gì?”.
“Màu trắng màu đen đều có cả”. Thực ra hoa văn ngựa vằn cũng rất đáng yêu, không biết cậu chủ có thích không nhỉ. Lần sau khi đi siêu thị với tổng quản bảo mẫu, tiện thể mua một cái cho cậu chủ về mặc thử coi sao!
“Tiểu Tiền, cô đưa cái quần lót của cậu chủ qua đây chút, mở ra cho tôi xem…”.
“Hừm? Ông muốn xem cái gì?”.
“Xem số đo của cậu chủ là bao nhiêu?”.
“…”. Cô im lặng giơ thứ trong tay lên.
Tổng quản bảo mẫu thở hắt ra, “Cậu chủ à, quả nhiên cậu đã biến thành người đàn ông trưởng thành khỏe mạnh rồi!”.
“… Hai người cút ra ngoài hết cho tôi!”. Cậu chủ không thể nhẫn nại được nữa, giận dữ hét lên, ngay sau đó…
“Rầm”.
Sau tiếng sập cửa, một già một trẻ ngồi ngoài cửa phòng cậu chủ nhìn nhau.
“Kẹt”.
Cửa đột nhiên lại bật mở, gương mặt đẹp trai giận dữ của cậu chủ xuất hiện, một già một trẻ nằm sấp ngoài cửa đột nhiên lóe lên ánh mắt hy vọng, cậu chủ khoan hồng độ lượng không giận bọn họ sao?
Cậu chủ vung tay, giật lại quần lót vẫn còn được cô hầu riêng của mình cầm trong tay.
“Rầm”.
Cửa lại bị đóng sầm.
“Tiểu Tiền này, cậu chủ đang giận cái gì thế?”.
“… Ai bảo ông xem số đo của cậu chủ”. Tôn nghiêm và kiêu ngạo của đàn ông biểu hiện trên số đo của chiếc quần lót thần bí, há lại để cho người khác tùy tiện ngấp nghé nhìn trộm!
“Ta chỉ muốn chứng minh cậu chủ đã được ta nuôi lớn, trở thành một người đàn ông khỏe mạnh dũng mãnh chất lượng cao thôi mà!”.
“Chẳng trách lâu rồi cậu chủ không để chúng ta mua quần lót cho cậu ấy. Đều tại lỗi của tổng quản bảo mẫu ông hết!”. Hại hứng thú bé nhỏ của cô bị cậu chủ tước đi sạch.
Cô liếc nhìn tổng quản bảo mẫu, còn khỏe mạnh dũng mãnh nữa chứ! Có lẽ từ hồi cậu chủ dậy thì, ông ấy đã lén đo số đo quần lót của cậu chủ không thèm kiêng nể rồi, thảo nào cậu chủ muốn chạy trốn tới Anh tị nạn, “Ông giám sát hàng ngày như thế, cậu chủ dậy thì sẽ có áp lực lắm đó!”.
“Sao lại có áp lực chứ! Số đo của cậu chủ rõ ràng đã phát triển rất tốt, rất xịn đó! Đây toàn là thành quả giám sát hàng ngày của ta đấy!”.
“…”. Được rồi, cô không tài nào che giấu được sự thực là cậu chủ trưởng thành rất tốt.
Tổng quản bảo mẫu cứ tập trung soi quần lót, chẳng ai ngăn được.
Cậu chủ đáng thương, cậu tự cầu phúc cho mình đi, em cũng không giúp được cậu rồi.
Cậu chủ, em khó coi đến thế cơ à?
Ngày con trai chủ tịch tập đoàn khách sạn Hoàng tước và vợ nhận lời mời phỏng vấn
Sáng sớm, cậu chủ lười biếng nằm bẹp trên giường, mãi tới khi cô hầu kéo tấm rèm cửa tối màu trong phòng ra, cậu mới lờ đờ ngồi dậy.
Hắc Thủ Đảng nhìn thấy trai đẹp thì vẫy đuôi, nhảy lên trên giường nhân lúc cậu chủ đang mơ màng.
Cậu chủ nheo mắt ngáp, thấy con chó cưng đang ra sức cong mông trèo lên giường, ánh mắt trở nên dịu dàng, đưa tay kéo nó lên, vuốt vuốt đầu nó.
Liếc mắt thấy cô hầu nhỏ đang mở tủ quần áo của cậu ra, chọn quần áo mặc hôm nay cho cậu.
Cô giận đỏ cả mắt lườm con chó thối tha bên cạnh đang tranh sủng với mình, nó lại còn tỏ ra khinh thường, lắc lắc cổ vẫy vẫy đuôi, sung sướng đứng dậy xuống giường với cậu chủ, như một con sâu khốn nạn cứ bám theo cọ lên người cậu chủ nịnh nọt.
Mày đang nịnh bợ phải không? Mày bảo mày là chó mà sao giỏi nịnh bọ thế hả! Lông đẹp sờ sướng thì ghê gớm lắm à? Hừ hừ!
“Hôm nay mặc gì?”. Cậu chủ quay đầu lại, nhìn cái mặt đang trừng mắt nhăn mày của cô.
Cô lập tức nhảy xuống giường, mang quần áo đã chọn tới trước mặt cậu chủ.
Khinh bỉ nhìn quần áo cô chọn, cậu chủ cau mày, “Cô thích à?”.
“Dạ?”.
“Hỏi cô có thích hay không?”.
“Cũng... cũng được lắm ạ, rất phong cách!”. Đồ cô chọn đương nhiên cô thích rồi.
Cậu cầm lấy quần áo, mặt đầy vẻ khinh thường, “Lúc nào cũng thích mấy thứ chả ra sao”.
“Ơ...”. Chả ra sao là thế nào? Cậu chủ không thích sao?
“Ngây ra đó làm gì, đi ra ngoài”. Cởi cúc áo ngủ, cậu bắt đầu đuổi người.
“Thế... thế Hắc Thủ Đảng ạ?”.
“Nó ở lại”.
“Hừ!”.
“Cô hừ cái gì?”.
“...”. Dựa vào cái gì mà chỉ Hắc Thủ Đảng mới có thể thưởng thức cơ thể của cậu chứ! Cô chỉ dám nghĩ như thế trong đầu, còn hiện thực là, “Cậu chủ, cậu từ từ thay đồ đi, em đi ra trước”.
Áo sơ mi đen tuyền đi kèm cà vạt trắng, áo gile và vest màu trắng, đen trắng đối lập đan xen rõ ràng, bắt mắt lại không mất đi vẻ trang trọng, còn làm tôn lên mái tóc đen hơi rối của cậu chủ, quả thực là...
“Ôi ôi ôi ôi! Quả thực là tuyệt vời không thể tả được! Tiểu Tiền, cậu chủ thật chuẩn, thật đẹp trai! Cậu ấy đã lớn rồi, hoàn toàn trở