Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cậu Chủ Hồ Đồ

Cậu Chủ Hồ Đồ

Tác giả: Tinh Dã Anh

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1341745

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1745 lượt.

hừ anh à? Đôi môi mỏng của anh cong lên, “Tôi nói ‘theo đuổi cô’ để đòi tiền. Chắc không phải cô đã quên còn nợ tôi một khoản tiền sửa đuôi xe chứ?”.
=O=!!!
Chuyện xe cô hôn đuôi xe phó tổng Thư một cách nồng nàn... đúng là cô đã quên sạch không nhớ tẹo nào!
“Há miệng to như thế làm gì? Nói! Lúc nào trả tiền?”.
“... À... cái này, cái đó... phó tổng Thư, hôm nay mới là ngày đi làm đầu tiên của tôi...”. Chẳng trách anh cứ làm khó cô mãi, hóa ra là vì nhân dân tệ tầm thường!
“Kinh tế khó khăn phải không?”.
“Vâng... đúng vậy”. Thấy anh còn chút nhân tính, cô vội vàng gật đầu tới tấp.
“Muốn trả góp không?”.
“Được chứ?”.
Anh cau mày suy nghĩ, một bàn tay chống cằm, một tay gẩy thức ăn trong đĩa, bộ dạng khó xử.
“Phó tổng Thư, anh tin tôi đi, độ trung thực của tôi cao lắm đó”.
“...”. Độ trung thực cao lắm à? Tốc độ đổi số tránh người cũng chẳng thấp đâu.
“Tôi cũng không trốn nợ anh đâu, tôi mà nợ người ta tí tiền là không thể ngủ ngon được!”.
“Thế cô nợ tôi gần một vạn tệ tiền sửa xe thì buồn ngủ chết à?”.
“Ấy... anh xem quầng thâm ở mắt tôi đây này, không phải nghiêm trọng lắm à?”.
“Hừ. Khoe cuộc sống về đêm của cô rất phong phú à?”.
“...”. Gã này khó nói chuyện quá, sao cô cứ nói câu nào chân thành cũng bị xuyên tạc méo mó xấu xa như thế chứ!
Suy đi nghĩ lại, anh đặt cái nĩa bạc trong tay xuống, miễn cưỡng nhếch môi, “Được rồi. Nể cái mức lương thấp tè của cô. Trả góp cũng được”.
Mắt cô lấp la lấp lánh, đang sắp lộ ra vẻ mừng như điên thì lại nghe anh bồi thêm một câu.
“Lúc nhận tiền lương, đưa tôi 50%”.
“Một nửa á? Nhiều quá! Bớt một chút được không? Để tôi kéo dài thời gi­an thời gi­an trả nợ tí tẹo được không?”.
“Thế thì 60%”.
“... Một nửa thì một nửa”. Cô ủ rũ cúi đầu, mới đi làm ngày đầu tiên, tiền lương đã bay đi phân nửa, bi kịch quá.
Thấy gương mặt khổ sở của cô, chẳng hiểu sao tâm trạng của Thư Thành Nhạc lại tốt lên, ho khẽ một tiếng, anh thản nhiên chìa tay về phía cô.
“Phó tổng Thư, làm gì mà nhanh thế”. Cô còn chưa nhận tiền lương mà.
Anh trợn mắt, hạ giọng nói, “Số di động mới”. Chuyện đó anh cứ để trong lòng mãi, cô ta không tính chủ động đưa số điện thoại cho mình sao?
Cô chớp mắt ngơ ngác.
“Ai biết cô có qua được thời gi­an thử việc không, nhỡ cô đi mất, tôi đi đâu tìm cô đòi tiền đây”.
“... Ừm... vâng vâng!”. Là để tiện cho việc đòi nợ nha, cô còn tưởng anh có ý với cô, đang tìm cách tiếp cận cô chứ.
Cô tính đọc số của mình, nhưng mệnh lệnh của cậu chủ chợt nhảy ra trong đầu...
“Tôi cảnh cáo cô, không được nói cho người khác biết số di động. Trong di động của cô chỉ được phép có số của một mình tôi thôi”.
Cô không thể cho số, không thể trái lệnh của cậu chủ, nhưng không cho số, phó tổng Thư sẽ bắt cô trả tiền ngay lập tức, ừm... lựa chọn thật khó khăn nha!
“Tôi... tôi...”.
“Không muốn cho tôi số di động đến thế à? Cũng phải, không ai muốn bị chủ nợ giục mà. Không nói thì thôi”. Anh lạnh lùng hừ một tiếng, đưa tay kéo cà vạt cho đỡ nóng, tiếp tục ăn bữa cơm trưa.
Cậu chủ hồ đồ
“Di động của tôi bị rơi hư rồi. Cho nên...”.
Anh trừng mắt nhìn cô vẻ không tin, cô tìm đâu ra cái lí do vớ vẩn thiếu thuyết phục thế này vậy? Phương pháp từ chối vừa vụng về vừa khách sáo như thế, lần đầu tiên anh mới gặp.
Kẽ sĩ có thể chết nhưng không thể chịu nhục!
Anh bưng khay lên, giả vờ định bỏ đi, trong đầu tính xem chiều nay nên dùng cách gì ngược đãi cô tàn nhẫn hơn.
“Nhưng mà, để phó tổng Thư tin vào độ trung thực của tôi, tôi có thể cho anh số điện thoại nhà!”.
Anh dừng lại, quay đầu cụp mắt nhìn về phía cô, “... Cô muốn đưa số điện thoại nhà... cho tôi?”.
Số điện thoại nhà còn riêng tư hơn cả số di động... sao lại cho anh! Anh đâu có muốn lấy số điện thoại nhà của cô ta. Hừ...
“Ấy! Anh ngồi lại rồi à? không đi nữa à?”.
“... Ừ. Nói ít thôi. Số đâu?”.
Anh rút tờ giấy nhớ trong túi quần ra cho cô, “Viết lên đây. Cả địa chỉ nhà nữa, đừng để tôi không tìm được người đòi nợ, nghe rõ chưa?”.
“Vâng vâng, tôi biết rồi! Đã nói với anh tôi sẽ không trốn mà!”.
Cô cúi đầu loạt xoạt viết, không hề chú ý người đàn ông đối diện đang chống cằm nhìn mình cười đầy thâm ý.
Diêu Tiền Thụ không phát hiện, nhưng không có nghĩa nhân viên trong căng tin là người mù.
Trong ánh mắt của phó tổng Thư có vẻ mờ ám, đây là tín hiệu của trò bẫy công sở, dù mục tiêu của ánh mắt anh ta đúng là chẳng ra làm sao cả.
Giờ làm việc buổi chiều, đột nhiên thái độ của mọi người đều thay đổi.
Dao nĩa bát đĩa có người dọn giúp cô, mấy bàn cô phụ trách, sữa tươi và nước trái cây có người giúp cô thu xếp dọn, có khách vào, cũng có nhân viên cũ ra đòn tiếp thay cô, cô chỉ việc đứng bên cạnh ra sức mỉm cười là được.
Giờ nghỉ, trước gương trong toi­let nữ, thánh địa buôn dưa lê bán dưa chuột đang diễn ra một màn tám chuyện vô cùng sôi nổi.
“Tiểu Diêu, hóa ra trước khi vào khách sạn cô đã quen phó tổng Thư rồi à?”.
“Hai người quen nhau lúc nào? Kiến thức cơ bản của cô tệ như thế, không phải lúc thi tuyển