Tác giả: Tinh Dã Anh
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1341755
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1755 lượt.
Anh Cẩm Ngọc, nghe nói hợp đồng đại diện của khách sạn Hoàng Tước và Vương Oánh có thay đổi? Là vì nguyên nhân gì ạ? Xin anh trả lời”.
“Đúng vậy, anh Cẩm Ngọc, có phải vì quan hệ bí mật của hai người bị phơi bày, thân phận người đã kết hôn của cậu sẽ ảnh hưởng tới toàn bộ hình tượng tốt đẹp của khách sạn, cho nên cố ý làm rõ quan hệ?”.
“Còn có người nói rằng, anh Cẩm Ngọc tiếp tục đưa ra yêu cầu mới với đối tác? Khiến Vương Oánh rất bực mình”.
“Rốt cuộc là thế nào ạ? Xin anh nói rõ được không?”.
Vẻ mặt của chàng trai bị truy hỏi vẫn bình thường, tay đút trong túi quần, đôi mắt lạnh lùng cao ngạo dứt ra khỏi tập tài liệu, khẽ quét qua đám phóng viên đang đặt câu hỏi, một lúc lâu sau cậu hỏi, “Cái gì?”.
“…”. Xung quanh im phăng phắc, khóe miệng mấy gã phóng viên giật giật. Cậu thiếu gia này ghê gớm quá, hoàn cảnh ầm ĩ như thế, cậu ta còn có thể chìm đắm trong công việc, hoàn toàn không nghe bọn họ nói gì sao?
“Không có chuyện gì thì tránh ra. Phiền phức”.
Cậu dứt lời, chỉ đơn giản đưa tài liệu trong tay cho trợ lý rồi quay đầu định bỏ đi.
Đám phóng viên chợt hoàn hồn, nghĩ cậu giả vờ không nghe thấy, cố ý dùng chiến thuật vu hồi, có người đánh bạo kéo ống tay áo cậu lại, “Anh Cẩm Ngọc, rốt cuộc tại sao việc hợp tác với Vương Oánh gặp trở ngại? Không thể thương lượng được về mặt kinh tế, hay vì bị tình cảm của hai người gây ảnh hưởng? Xin nói cho chúng tôi biết một chút được không?”.
Đôi mắt lạnh lùng kiêu ngạo liếc qua cánh tay đang bị nắm, cậu cuối cùng cũng trả lời qua loa.
“… Vì mùi nước hoa trên người cô ta rất khó ngửi”.
“… Hả?”. Mọi người há hốc mồm, lý do kiểu gì vậy, “Vậy… chuyện hợp tác với khách sạn…”.
“Muốn kí hợp đồng, không được dùng nước hoa nữa. Yêu cầu của tôi”.
“…”.
“Xong chưa?”. Cậu hạ mắt nhìn ống tay áo của mình bị túm chặt, cứng rắn hỏi, “Xong thì thả ra”.
“…”.
Há hốc mồm, buông tay, đám phóng viên trợn tròn mắt nhìn cậu chủ quái dị của tập đoàn khách sạn chậm rãi đi ra khỏi tầm nhìn của mình.
Cậu quay người lại, cúi đầu, phát hiện dưới cầu thang có một cô gái ngốc nghếch mặc đồng phục nhân viên của khách sạn Hoàng Tước, cũng chẳng biết cô ta nhặt được tiền, hay là đang yêu, ôm chặt cái túi Doraemon, nụ cười ngốc nghếch toe toét trên môi, quay vòng vòng sung sướng ở chỗ ấy.
Phó tổng? Tổng giám đốc? Phải chọn bên nào đây?
Tâm trạng vui vẻ, chất lượng phục vụ của Diêu Tiền Thụ cũng theo đó lên cao.
Cuối cùng cô cũng tự mình dọn được một bộ đồ ăn theo đúng tiêu chuẩn, đang đắc ý, giám đốc nhà hàng đã dẫn hai người đàn ông ngồi xuống bàn cô phụ trách, ngoắc cô lại, ý bảo cô qua phục vụ.
Cô vội vàng nhận lệnh, mỉm cười phục vụ hai vị khách nam.
“Hai phần bít tết rưới tương XO”.
“... Chúng. Tôi. Không. Cần!”.
“Nhưng... tôi đã dọn xong bộ đồ ăn cho các ngài rồi. Các ngài không thể không cần chứ”.
“Ý cô là gì hả? Chúng tôi không muốn gọi món khai vị và món ngọt thì không được à?”.
“Nhưng... tôi nghĩ ngài như thế là sai, lúc bàn chuyện hợp đồng phải chuyên nghiệp, không thể quan tâm tới tiền được, ngài cứ keo kiệt thế xấu lắm đúng không? Cuộc đời này ngắn ngủi biết bao, cùng lắm cũng chỉ hai vạn ngày, nhắm mắt mở mắt là đã hết rồi”.
“Cô!!!”.
“Lúc cậu chủ nhà tôi bàn chuyện làm ăn rất giống người nước ngoài, chuyện gì cũng dám làm, ngay cả nhan sắc cũng chịu hy sình... Ngài có biết không, gì mà trong sạch này, nhan sắc này, tiền bạc này, thời hạn đảm bảo chất lượng của nó cũng chỉ hơn hai vạn ngày, giữ lại làm gì chứ? Chỉ bằng cứ xài trước đi, chúng ta cùng nhau giúp ngài xài... Ưm ưm ưm!”.
Một bàn tay đột nhiên che miệng cô lại, ngay sau đó, giọng nói rít qua kẽ răng của phó tổng Thư vang lên.
“Xin lỗi hai vị. Tôi đổi nhân viên phục vụ khác giúp các vị gọi món”.
“Các anh làm cái trò gì vậy hả? Đây không phải khách sạn quốc tế lớn sao? Sao nhân viên phục vụ lại có kiểu như thế hả?”.
“Xin lỗi, xin ngài thứ lỗi. Đây là nhân viên khách sạn chúng tôi sắp sa thải, hôm nay là ngày đi làm cuối cùng của cô ấy, xin hai vị thứ lỗi”.
Hả? Sao tự dưng lại biến thánh ngày tận thế của cô rồi? Cô bắn ánh mắt nghi ngờ về phía phó tổng Thư, bị anh kéo vào nhà bếp.
Cửa vừa đóng lại, cô lại bị giáo huấn.
“Cô làm cái quái gì thế hả? Nước lại vào đầu à?”.
“Hả? Tôi sai chỗ nào chứ?”.
Lại còn trưng bộ mặt vô tội ra đây, Thư Thành Nhạc trợn trắng mắt, “Ai cho phép cô ép khách gọi món? Còn dám nghi ngờ năng lực kinh tế của khách hả?”.
“Cái gã đó vốn dĩ là đồ keo kiệt mà! Làm gì có người không ăn món khai vị với món ngọt! Người ta đã dọn bộ đồ ăn xong rồi,gã không ăn thì rõ là quá đáng. Tôi đã dọn vất vả thế mà!”.
Nhân viên trong nhà bếp đều liếc mắt cười trộm.
Thư Thành Nhạc đỡ lất cái trán đau nhức.
Giờ sao đây, giở trò làm nũng với anh trước mặt mọi người à? Một lỗi lầm ngớ ngẩn ngu xuẩn như vậy, bảo anh tha thứ dễ dàng sao được?
“Anh thật sự muốn đuổi việc tôi sao? Đừng mà, phó tổng Thư, anh đuổi việc tôi, tôi sẽ không có