Tác giả: Tinh Dã Anh
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1341753
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1753 lượt.
ại sau”.
Cúp máy “cụp” một tiếng, khiến các chị em tròn mắt nhìn cô.
“Tiểu Thụ! Cô giàu quá trời! Hai cái di động cơ à!”.
“Hai cái đều là loại di động mới vừa tung ra thị trường đó”.
“Tôi xem, tôi xem nào, đây là loại di động thân gập, hai màn hình Nhật Bản mới sản xuất đó! Tôi sùng nhãn hiệu này cực!”.
Gập? Hai màn hình, Nhật Bản mới sản xuất? Mẹ ơi! Thế thì không phải cái phó tổng Thư đưa cho cô, mà là cái cậu chủ tặng cho cô rồi!
Cô vừa nói cái gì với cậu chủ nhỉ? Tôi đang bực mình tức giận, còn bảo cậu chủ gọi lại sau! Cô chết chắc rồi, dám tỏ ra giận dỗi trước mặt cậu chủ, còn dám ngắt điện thoại của cậu ấy nữa!
Diêu Tiền Thụ đứng phắt dậy, giật lại di động, bấm một dãy số, kích động gọi đi.
Đám chị em chả hiểu mô tê gì, quay sang nhìn nhau, nhìn cô cầm di động chạy ra cửa.
“Cậu… cậu chủ! Nãy không phải em cố ý cúp máy của cậu đâu”.
“Hả? Em ở đâu ạ? Em với bạn…”.
“Bạn gì ạ, là bạn bình thường thôi”.
“Không có nam, chỉ có nữ thôi ạ”.
“Giờ ạ? Nhưng… nhưng em với bạn…”.
“Ngoại tình gì ạ, thật là không có nam mà! Cậu tin em đi mà!”.
“Vâng… vâng ạ! Em qua tìm cậu”.
Cúp di động, Diêu Tiền Thụ hít sâu một hơi, quay đầu nhìn ánh mắt sáng lấp lánh của các chị em.
“Hả? Sao các cô lại nhìn tôi thế?”.
“Tiểu Thụ! Hóa ra cô có bạn trai rồi!”.
“Bạn… bạn trai?! Không phải mà, cậu ấy không phải bạn trai của tôi!”.
“Cô đừng có nói thế, chúng tôi nghe hết rồi. Anh ta hỏi cô đang đi với ai, là nam hay nữ, thế còn không phải bạn trai à?”.
“Đấy là bạn trai à?”. Cô không hiểu.
Lần nào cậu chủ gọi điện cũng chỉ nói có ba câu.
Ở đâu?
Đang đi với ai? Nam hay nữ?
Qua chỗ tôi.
Bạn trai… là loại động vật thích dùng kiểu nói mệnh lệnh này sao? Hừ! Coi cô là loại ngu đần chưa từng đọc ngôn tình chắc?
Nhất định cậu chủ có chuyện gì muốn sai bảo cô rồi!
Tổng giám đốc, anh man quá!
Chiếc xe thể thao màu bạc kiêu ngạo đỗ bên đường, khiến không người đi đường nào không chú ý.
Diêu Tiền Thụ vâng lời kết thúc chớp nhoáng cuộc hẹn hò của chị em, cun cút chạy ra khỏi quán bar, liếc mắt đã thấy chiếc xe thể thao đắt tiền nổi bật của cậu chủ đang đậu ở phía bên kia đường.
Cửa kính hạ xuống, cậu chủ dáng vẻ lười biếng, gác tay lên gở cửa, đôi mắt đen và sâu nheo lại, lộ ra vẻ mệt mỏi rã rời, gió đêm thổi nhẹ, làm rối mái tóc đen mềm của cậu.
Thấy cô đang đứng phía đối diện, cậu đảo mắt sang nhìn cô, ánh mắt đầy vẻ bất mãn và thúc giục, như đang trách cô người hầu nhỏ này mấy hôm nay thờ ơ với cậu chủ vậy.
“Đã kết hôn rồi thì đừng chạy tới những nơi như thế này nữa. Cô đừng quên giờ cô đã là vợ người ta rồi”.
“… Đã xử lý nhòe mặt rồi mà”. Cô hạ giọng thì thầm, đổi lại là ánh mắt đăm chiêu của cậu chủ.
“Ai cho cô làm nhân viên phục vụ?”.
Vì mùi nước hoa, câu hỏi của cậu chủ khó nghe quá.
Cô đáp, “Không phải cậu chủ sao?”.
“…”. Cậu nhìn cô khó hiểu, cũng chẳng tranh luận thêm, “Không được làm nữa”.
“Tại sao?”.
“Không tại sao cả. Tôi không thích, cho nên cô không được phép làm nữa”.
“Cho dù cậu chủ không thích, cũng nên có một lý do chứ, cậu chẳng nói gì như thế, em sẽ khó xử!”.
“Tôi làm gì để cô khó xử?”. Cậu cau mày, cậu chỉ không gặp cô một thời gian thôi, vậy mà cô đã nhanh chóng thay đổi, lại còn có quan hệ mờ ám với tay họ Thư kia, còn mở miệng gọi cậu là tổng giám đốc xa lạ. Rốt cuộc là ai đang làm khó ai.
“Thế cậu chủ nói cho em biết, lý do không cho em đi làm đi!”. Là sợ cô biết gì sao? Là muốn nhốt cô ở nhà ngu ngơ làm con ngốc sao? Sợ cô vạch trần mối quan hệ bí mật của hai người bọn họ à?
“Tôi ghét bộ quần áo của cô!”. Chưa được cậu cho phép, đã tự ý cởi đồng phục hầu nữ, còn xuất hiện khắp nơi nữa. Gan của cô cũng lớn thật!
“Ghét như cái cô Vương kia sao?”. Cô bị mùi nước hoa xông cho váng đầu, mở miệng bật lại.
“…”.
“Vậy phải làm thế nào cậu chủ mới thích đây? Không đi giày cao gót à? Ru rú ở nhà như con ngốc à? Hay cũng phải xịt loại nước hoa đáng ghét này?”.
Tin nhắn bảo cô về trước trong di động càng lúc càng nhiều, số lần nhìn thấy cậu chủ càng lúc càng ít, mùi nước hoa trên người cậu chủ càng lúc càng nồng. Cô thậm chí đã nghĩ cậu chủ càng ngày càng quá đáng, tại sao tối nào về nhà cũng chạy vào phòng của cô, ép cô phải ngửi cái mùi khó chịu đó!
Tỏ ra không quen cô không sao, không gặp mặt công khai không sao, lén kết hôn cũng không sao, nhưng…
“Em không thể có cuộc sống riêng sao? Em biết cậu chủ bận rộn nhiều việc, em không có cách nào ở bên cậu, vậy đi chơi với bạn bè thì có gì sai? Rõ ràng là cậu chủ không muốn về nhà với em trước mà!”.
“Giờ cô muốn cãi nhau với tôi à?”.
Cãi nhau?
“… Em không dám”.
Cô không dám, cô đâu có dám. Cô căn bản không có lập trường và tư cách cãi nhau với cậu chủ.
Một lần nổi dậy tự phát, Diêu Tiền Thụ không thức thời khiêu chiến với quyền uy của cậu chủ, bị cậu chủ lặng lẽ biếm vào lãnh cung.
Cậu hoàn toàn không để ý tới cô nữa, tiếp tục đi sớm về khuya, bận r