Tác giả: Tinh Dã Anh
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1341765
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1765 lượt.
mắt một cái, cắt đứt cái nháy mắt vô duyên của cô ngay lập tức.
Tự dưng cô thấy chả tức giận nữa, rụt cổ tính bỏ đi theo kiểu rùa, bỗng nhiên bị cậu chủ kéo giật lại ngay trước mặt tổng quản bảo mẫu và phó tổng Thư, cúi đầu thì thầm bên tai cô rất thân mật, “Muốn tôi bán cô đi à? Mơ đi. Đời này cô chỉ có thể ở bên tôi thôi!”.
Cô sợ run cả người, ngơ ngác ngẩng đầu nhìn cậu chủ.
“Còn không đi à? Muốn để bao nhiêu người nhìn tận mắt đúng không?”. Muốn vào nhà đá vì tội trùng hôn à?
“Vâng vâng… em đi ra đây…”. Cô sợ bị tổng quản bảo mẫu nhìn ra chỗ nào kì quái, vội vàng lủi mất.
Nhưng, ý của cậu chủ, cô hiểu! Nhất định là – “Muốn tôi bán cô đi à? Mơ đi! Tôi còn muốn giữ người hầu lại bên cạnh còn sai bảo ngược đãi! Trừ phi tôi không cần cô, không thì, đời này cô chỉ có thể ở bên tôi thôi!”.
Nhất định là như thế!
Cậu chủ, cậu muốn bán em đi à?
Một người một chó đi mất, cậu chủ giấu được người mới show ra bộ dạng con nhà quyền quý, hai chân vắt lên nhau, liếc mắt nhìn Thư Thành Nhạc đang im lặng, cố tình hỏi, “Đã từng xem mắt người hầu của tôi rồi à?”.
“Còn bị cậu chủ phá rối nữa”. Thư Thành Nhạc đáp lại chẳng hề lép vế.
“Cảm giác thế nào?”.
“Rất hứng thú”.
“Ấy… chuyện này không cần đâu, chức bố tạm thời có thể để cho cậu làm…”.
“…”. Đứa con anh phải phí tinh lực thể lực mới có mà tạm thời cho anh làm bố à? Chuyện này là tính toán của gã cậu chủ kia à?
“Tiểu Thư à, cậu thấy chuyện này… thế nào?”.
Thế nào à? Chẳng ra làm sao cả, “Là một người đàn ông bình thường, nếu cháu đồng ý… sẽ bị đưa tới bệnh viện tâm thần ngay lập tức đúng không?”.
“Không làm được hả?”. Cậu chủ lạnh lùng hỏi.
“Thật sự không làm được”. Thư Thành Nhạc thẳng thắn đáp. Đây đã không còn là chuyện đội mũ xanh rồi, mà là mũ bảy sắc cầu vồng, đỏ cam lục lam chàm tím!
“Đóng cửa, tiễn khách!”.
Hình như đã chờ những lời này từ lâu, cậu chủ lập tức ra lệnh đuổi khách.
“Không làm được, không có nghĩa không thể nói chuyện được chứ? Cậu chủ, tôi còn chưa nói hết mà”.
“Anh còn muốn nói gì hả?”.
“Tôi chuộc thân cho cô ấy”.
Hình như đã chuẩn bị từ trước, Thư Thành Nhạc đáp rất gọn, đổi lấy cái nheo mắt nguy hiểm và tiếng hít sâu của cậu chủ.
“Anh nói lại lần nữa coi”. Có gan thì nói!
“Tôi chuộc thân cho cô ấy, cậu ra điều kiện đi”. Chỉ cần Tiểu Thụ giành lại quyền tự do, mấy thứ quy định người hầu vớ vẩn sẽ không cần phải theo nữa, đến lúc đó, anh muốn có hứng thú với cô ấy như thế nào thì cứ hứng thú như thế!
“… Tổng quản bảo mẫu! Đóng cửa thả chó!”.
Coi chỗ này của cậu là cái gì! Sân khấu kịch chắc?
Chuộc thân? Chuộc cái quái gì! Chuộc vợ cậu chắc?!
Con chó số một châu Á đang hục mặt ăn thức ăn cho chó, cô người hầu ngồi thừ ra bên cạnh, chống cằm nhìn nó ăn nhưng tâm tưởng đã bay tới phòng khách từ lâu rồi.
Hiệu quả cách âm giữa các phòng tốt quá, cô hoàn toàn không biết tình hình ở phòng khách ra sao, cậu chủ muốn xử lý cô như thế nào.
Tính tình của cậu chủ căn bản là không biết khéo léo uyển chuyển, cô rất lo cậu ấy mà mở miệng ra một cái, sổ toẹt quan hệ của bọn họ ra trước mặt tổng quản bảo mẫu mất.
“Cậu chủ Hắc Thủ Đảng này, mày ăn nhanh lên chút đi!”. Ăn xong rồi lập tức quay lại phòng khách trình diện, tiện thể nghe trộm chút chút!
Chú chó thời thượng không thèm để tâm tới lời giục của cô hầu, tiếp tục ăn một cách trang nhã lịch sự.
“Ăn nhanh lên chút cái coi! Lần nào cũng ăn một loại thức ăn, mày có cần ngâm lâu thế không hả?”.
“Rốp rốp”.
Lại cờn bơ cô? Vận khí đan điền, cô khó chịu vỗ lên đầu Hắc Thủ Đảng, “Này này này, Lão Hắc, tao chịu đựng mày lâu lắm rồi đó! Bình thường mày cũng đâu có ăn như thế, hôm nay làm sao thế hả? Thông đồng với cậu chủ à? Giả vờ làm chó ngoan cái gì! Lôi thú tính của mày ra đây, ăn miếng to vào!”.
Chú chó kiêu ngạo bị người không phải là chủ nhân vỗ đầu, lập tức khó chịu giương đôi mắt sắc bén lên nhìn cô trừng trừng.
Cô ta bắt nạt một con chó không thể mở miệng tố cáo với cậu chủ.
Từ khi cậu chủ về nhà, cô ta càng lúc càng không coi mình như xưa nữa, cũng càng lúc càng không coi mình là cậu chủ. Hừ. Phục vụ mình ăn không có chút kiên nhẫn nào, còn dám vỗ lên cái đầu cao quý của mình, úi dà úi dà! Còn dám nhận điện thoại lúc phục vụ mình ăn kìa?
Nhận điện thoại… ố? Không phải di động cậu chủ đẹp trai cao quý của mình tặng cho cô ta sao?
“A lô? Phó tổng Thư? Hả? Anh về à? Sao đã về rồi?”.
“Không không không, không phải tôi giữ anh đâu, nhưng mà… anh đã ăn cơm tối đâu?”.
“Hả? Bị cậu chủ đuổi đi à… ôi chao… thực ra cậu chủ nhà tôi tốt lắm, chỉ có lúc tính tình hơi khó chịu chút thôi, anh đừng để bụng nhé”.
“Phù… anh không trách cậu ấy là được rồi. Cái gì? Anh ghét tôi nói đỡ cho cậu ấy á? Ừm… cậu ấy là cậu chủ của tôi mà, tôi không nói đỡ cho cậu ấy, không lẽ lén nói xấu cậu ấy với anh chắc?”.
“Hả hả? Mắng cậu ấy một câu, trừ nợ một trăm tệ á?”. Phó tổng Thư ác quá nha! Tự dưng dùng biện pháp thiếu đạo đức này dụ