Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cậu Chủ Hồ Đồ

Cậu Chủ Hồ Đồ

Tác giả: Tinh Dã Anh

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1341706

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1706 lượt.

i đưa thêm tiền lương cho cô.
Sao phải gạt cô là không có kinh nghiệm nên không tìm được người kết hôn, cậu chủ chỉ muốn tìm bừa người để cưới, người cậu ấy cần là người lúc nào cũng có thể rút khỏi vị trí, dễ dàng thay thế, chờ cô Vương trở về, nhiệm vụ của cô đã hoàn thành rồi, là như thế sao?
Cái hẹn một năm mới được hơn một nửa, cô nghĩ rằng còn nửa năm, cô nghĩ rằng còn lâu mới phải đối mặt với hai chữ ly hôn.
Tại sao biết rõ là kết hôn giả, nhưng nói tới ly hôn, lồng ngực lại khó chịu tới khó thở?
Nếu cô cũng là người trong gia đình thượng lưu, nếu cô cũng có thể sang Anh với cậu chủ, nếu không có quy định của người hầu, nếu cô không phải là người hầu của cậu chủ, có phải không cần ly hôn với cậu chủ nữa không?
Cô là ai cũng vô dụng, chỉ cần cô không phải là người cậu chủ thích.
Ngẩn ngơ thất thần, đưa nhầm thức ăn, trà nước rót bừa, Diêu Tiền Thụ vinh quang thăng lên làm nhân viên phục vụ bị khách trách mắng nhiều nhất.
Cô cúi đầu, bị mời vào phòng làm việc của phó tổng Thư kiểm điểm lại lỗi của mình.
Đứng úp mặt vào góc tường cô rưng rức khóc như bị oan lắm.
Thư Thành Nhạc ngồi một bên nhăn mày giở tài liệu, anh vốn muốn tuân thủ theo ước định không dính tới cô, nhưng cái cô nhóc tóc thắt bím này lại tự đưa mình tới cửa, cứ lúc ẩn lúc hiện trước mắt anh, “Tôi có nói với cô, tôi ghét nhất là người đem chuyện tư vào việc công không hả?”.
“Có… giờ anh nói rồi đó”. Cô đưa tay áo lên lau mũi.
“Ai cho cô lau nước mũi bằng tay áo hả?”. Hết cách, cô có bản lĩnh khiến anh không thể kìm chế, không thể làm như không thấy được! Cái kiểu hành động ngu ngốc không chuyên thế này sao cô ta làm được hả!
Cô ngốc nào đó đứng nghiêm, không dám động đậy.
“Rốt cuộc là cô có luyện tập chuyên môn chút xíu nào không? Thân là nhân viên phục vụ, sao cô có thể lấy cái tay áo lau nước mắt nước mũi này đi phục vụ khách hả?”.
Cô ngốc liếc nhìn tay áo bẩn ghê gớm của mình, bĩu môi.
“Lúc làm việc phải đi lại nhiều, cái mặt tội nghiệp ấm ức đó mà để khách thấy còn ra thể thống gì nữa? Cái miệng cười của cô đi đâu rồi?”.
“Phó tổng Thư, tôi…”.
“Có oan ức sao không đi tìm cậu chủ nhà cô đi? Cậu ta không phải là tên khốn kiếp bất tử vạn năng vô địch khỉ đột xỏ lá điêu ngoa cái gì cũng biết à?”.
“Phó tổng Thư, trước khi anh mắng cậu chủ nhà tôi, có thể để tôi lau mũi trước được không, tôi mà để nước mũi đi phục vụ khách, bọn họ cũng sẽ không hài lòng đâu!”.
Thư Thành Nhạc hết cách, vừa lẩm bẩm nói cái gì đấy, vừa vươn tay ra một cách không tình nguyện.
Tay áo sơ mi chỉn chu sạch sẽ không một nếp nhăn đưa tới trước mặt cô, cô nghi hoặc nhướn mày nhìn phó tổng Thư.
“Nhìn cái gì! Lau đi!”.
Cô ngẩn người, cúi đầu lấy tay áo của phó tổng Thư lau lau mũi, động tác vô cùng thân thiết như thế lại khiến cô nhớ tới cậu chủ, cũng giống như lúc phục vụ khách, chỉ cần một hành động đơn giản của bọn họ cũng dễ khơi ra trí liên tưởng của cô.
Có người giống cậu chủ, không thích nhìn thực đơn để gọi món, thích nghe cô đọc.
Có người giống cậu chủ, không uống café không thêm đường sữa, còn ghét thêm tương ngọt vào sal­ad.
Có người giống cậu chủ, thích lấy tay áo cho con gái lau nước mũi.
Cô sắp ly hôn với cậu chủ rồi. Cứ gom những kí ức khiến trái tim cô đau đớn hoang mang như thế làm gì?
Cái đầu hết cúi xuống lại ngẩng lên in bóng trên cặp kính trắng của Thư Thành Nhạc, chiếc nhẫn kim cương trong cổ áo cô nhảy ra trước ngực, cảm giác âm ấm trên mu bàn tay khiến khớp ngón tay của anh khẽ động đậy, lơ đãng chạm vào hạt kim cương hào nhoáng kia. Anh im lặng âm thầm quan sát tỉ mỉ.
“Cô…”. Anh muốn hỏi, rồi lại im lặng, “Thứ ba tuần sau cô có rảnh không?”.
“Phó tổng Thư, thứ ba không phải đi làm sao?”. Cô hít mũi.
“Đi công tác với tôi”.
“Đi công tác?”.
“Ừ, đi công tác”. Anh gật đầu, “Thứ ba trợ lý của tôi bận, cô đi thay”.
“Sao… sao lại là tôi?”.
“Cô nghĩ tay áo của tôi cho cô mượn lau nước mũi không đấy à?”. Thư Thành Nhạc trợn mắt, “Thứ ba tôi lái xe tới đón cô, cô chuẩn bị hành lý cẩn thận đi theo tôi, hiểu chưa?”.
“Nhưng mà, phó tổng Thư, tôi phải hỏi cậu chủ tôi trước rồi mới…”. Thứ hai là sinh nhật của cậu chủ rồi.
Muốn nghe lời cậu chủ sao? Được lắm, “Giờ trả tiền ngay lập tức”. Thêm cả tiền giặt áo sơ mi nữa.
“Á… cậu chủ không quan trọng, thứ ba tôi đi với anh!”. Vừa nghe tới trả tiền, Diêu Tiền Thụ lập tức buông vũ khí xin hàng. Cô không muốn phải túng quẫn tới mức lấy tiền cậu chủ bao cô ra trả cho phó tổng Thư, cô không nên đắc tội với phó tổng Thư, từ từ trả là được rồi.
Thứ hai làm sinh nhật xong, thứ ba đi công tác, chắc là không sao nhỉ? Hơn nữa… chỉ cần cô không xuất hiện trước mặt cậu chủ, chỉ cần trốn cậu chủ, cậu ấy chắc sẽ không có cơ hội nói muốn ly hôn với cô đúng không?
Dù là thủ đoạn, cũng để cô được làm gái có chồng thêm mấy ngày nữa là được rồi.






Cậu chủ, em với phó tổng Thư đi khách sạn rồi!
“…”. Đáp lại giọng nói mừng rỡ của cô chỉ là sự im