Tác giả: Tinh Dã Anh
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1341704
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1704 lượt.
ầu gỗ nhìn ngu ngơ thế thôi, lúc cần thì tuyệt đối không ngốc nhé! Mỗi người đều ăn chơi ở bên ngoài một đêm, kiểu ông ăn chả bà ăn nem, thật hay! Ha ha ha ha!
Vợ cậu thân thiết với tôi lắm nhé, ngay cả việc tôi ăn gì cũng biết, còn hơn cậu có khổ tâm ám chỉ, quyến rũ trắng trợn mờ ám ra sao cũng vô dụng, bọn tôi gọi cái này là đi guốc trong bụng nhau, nhưng cô ấy chẳng nhắc tới cậu dù chỉ một câu, cậu nói xem, cậu trong mắt cô ấy còn chẳng có được địa vị như tôi! Ghen không? Tức không? Khó chịu không?
Nheo mắt, cậu chủ căm tức nhìn chú chó yêu quý của mình đang hả hê, nhấc bút gạch hai vạch lên tờ giấy nhắn của cô hầu, cho thêm mấy chứ vào rồi ném bút đi, không kịp tắm, càng chẳng kịp thay cái áo vest nhăn nhúm, mở cửa chạy vào gara.
Tờ giấy nhắn của cô hầu nhẹ nhàng rơi từ trên bàn xuống, chỉ thấy món cơm trộn với thịt trong nồi đá bị cậu chủ kiên quyết vung bút lên gạch hết, phía sau ghi vội một chữ, khiến Hắc Thủ Đảng suýt chút nữa rơi nước mắt…
“Chay”
Hôm nay nó muốn ăn… chay
TT____TT Cậu chủ, thế này có coi là ngược đãi vật nuôi kiêm lấy oán trả ơn không?
Cậu chủ, cậu đừng gọi điện thoại tới nữa
Thư Thành Nhạc bấm nút bật cần gạt nước, gạt đi những giọt nước mưa nhỏ rơi trên của kính ô tô. Xe đã đi vào đường cao tốc, cô gái ngồi trên ghế lái phụ còn đang dựa vào cửa ngủ ngon lành.
Đêm qua làm kẻ trộm à? Đã nói với cô ta hôm nay phải đi công tác rồi còn không chịu nghỉ ngơi cho cẩn thận, vác cặp mắt sưng đỏ lên tới gặp anh, khiến người là phó tổng như anh biến thành lái xe cho cô ta, còn cô ta tiện thể đánh một giấc ngon lành trên xe, rốt cuộc là ai làm trợ lý cho ai hả?
Anh cười khẽ lắc đầu bất đắc dĩ, xe chạy nhanh về phía chi nhánh của khách sạn Hoàng Tước.
Dừng hẳn xe lại, anh đưa tay đẩy cô gái vẫn còn ngủ mơ màng, “Này! Ngủ đủ chưa? Tới rồi”.
“Tôi…cổ của tôi…cứ…chắc vì ngoẹo cổ ngủ trên xe lâu nên giờ không quay lại được, phó tổng Thư…”
Lắc lắc chìa khóa trong tay, anh cau mày, “Một phòng, có chuyện gì à?”.
“Hả? Cái gì? Một phòng?”.
Anh gật đầu.
“Hai người chúng ta?”.
Anh lại gật đầu
“Hai người chúng ta ở chung một phòng?”. Sao được chứ! Giờ cô đã là gái có chồng rồi, sao tự nhiên ở chung phòng với người đàn ông khác được chứ!
“Có vấn đề gì cô có thể lắc đầu”. Anh khoanh tay đợi cô nói.
“Nhưng mà…phó tổng Thư…”. Chuyện này không phù hợp với luật hôn nhân!
“Không lắc đầu được hả? Được, thế thì tôi coi như cô đồng ý rồi. Một phòng, không thành vấn đề, check-in đi”.
~~~>__
Thang máy kêu “ding” một tiếng rồi mở ra ở tầng cao nhất, Thư Thành Nhạc sải chân bước ra khỏi thang máy, theo sau đó là cô trợ lý cứ quang quác.
“Phó tổng Thư, chúng ta phải ở cùng với nhau thật à?”.
“Lợi dụng lúc làm việc đi thuê phòng, chuyện này quá xấu xa rồi!”.
“Không thì tôi có thể thuê khách sạn bên cạnh!”.
“Cô muốn cống tiền cho người khác hả? Để công ty trả thêm phí cho cô à? Cậu chủ nhà cô sẽ hài lòng chắc?”. Thư Thành Nhạc nói một câu mà dẹp hết mấy câu lảm nhảm của cô, nhưng cô không cam lòng, ôm lấy cái cổ tê dại, vẫn còn nuôi ý định tiếp tục tranh đấu.
Thư Thành Nhạc không định nghe cô lảm nhảm nữa, đẩy kính lên nói phủ đầu luôn, “Trừ khi cô có lý do đặc biệt để không ở chung phòng với tôi, ví dụ như: có chồng, chắc cô đã kết hôn rồi”.
Phó tổng Thư, anh đoán cũng chuẩn quá rồi đó! Nhưng cô sẽ không thừa nhận đâu!
“Chuyện…chuyện này sao có thể chứ! Sao tôi lại là gái có chồng mất giá được hả! Tôi không có chồng con gì hết!”.
“A, thế thì tốt. Hoan nghênh ở cùng phòng với tôi, vào đi”.
Cửa phòng vừa mở ra, cái con vịt tới chết vẫn cứng miệng bị đẩy vào một căn phòng sang trọng.
Cửa phòng đóng lại, con vịt chết bắt đầu hoàn lại hồn, khoanh tay đứng trong phòng khách huýt sáo nhìn trần nhà giả vờ bình tĩnh, chỉ là không sao ngăn được mắt cứ liếc liếc về phía chiếc giường king size sang trọng ở phòng bên.
Thực sự là chỉ có một cái giường, vậy cô phải làm sao bậy giờ? Thế giới đầy những chuyện như trai đơn gái chiếc thuê phòng nhưng chỉ có một, cố ý ném người ta vào chuyện đê tiện, đẩy tới bờ vực phạm tội chứ. Chẳng lẽ cô là gái có chồng còn phải ngủ cùng giường với phó tổng Thư à? Tuy cái giường này đủ lớn, cô nằm ép sát ra ngoài thì cũng chẳng đụng tới phó tổng Thư, nhưng mà…nhưng mà…
Vẫn rất kì quặc!
“Cô cứ liếc cái giường đó, trông có vẻ rất muốn ngủ nhỉ, có muốn thử chút không?”. Thư Thành Nhạc vừa nói vừa cởi áo khoác vứt bừa lên trên ghế sofa rồi đưa tay lên cởi cà vạt.
“Phó tổng Thư! Tôi tuyệt đối không muốn thử! Thật đấy! Anh tin tôi đi!!!”. Tại sao anh ta phải cởi quần áo! Tại sao tại sao anh ta phải cởi quần áo lúc nhắc tới giường? Anh ta quả nhiên là muốn giở luật ngầm với mình đúng không? Cô nên cảm thấy may mắn vì sức mê hoặc nữ tính của mình hay nên cảm thấy u sầu cho thân phận gái có chồng của mình đây?
Thấy cô vừa xua tay, vừa ráng sức lui ra đằng sau, bộ dạng ngốc nghếch quýnh quáng rồi lại giả vờ chẳng có chuyện gì, t