Tác giả: Tinh Dã Anh
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1341702
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1702 lượt.
là đôi vợ chồng có giấy chứng nhận kết hôn hợp pháp.
Dù đã đoán được đáp án từ lâu, nhưng nỗi tức giận vẫn dâng lên trong lòng Thư Thành Nhạc, “Từ khi nào?”.
“…Cậu chủ muốn thừa kế khách sạn, nên muốn tôi giúp...”. Cô không biết tại sao phải thành thật như thế, nhưng cái lưỡi khi dính rượu vào rồi thì thành thật muốn chết, cứ hỏi là đáp không kìm được nổi.
“…Nên hai người là kết hôn giả”. Phỏng đoán này khiến anh thả lỏng ra đôi chút.
Cô ngơ ngác gật đầu, cô với cậu chủ là kết hôn giả, giao hẹn một năm sau sẽ ly hôn, giao hẹn cậu chủ có người yêu rồi sẽ ly hôn nhưng giờ cô đang muốn vi phạm, cô không theo giao hẹn, cô đang hờn dỗi chủ mình.
“Có muốn ly hôn với cậu ta không?”.
Cặp mắt đờ đẫn của cô cuối cùng cũng tìm được tiêu cự, nhìn Thu Thành Nhạc, cảnh đêm phía sau khiến người ta phải lóa mắt, đề nghị của anh hình như cũng rất quyến rũ.
“Ly hôn... với cậu chủ?”.
“Đúng. Ly hôn với cậu ta. Giờ cậu ta đã thuận lợi kế thừa khách sạn rồi, không cần cô phải tiếp tục kết hôn giả nữa. Cho nên, ly hôn với cậu ta đi”.
Cảm giác cay cay xộc vào mũi, cậu chủ không còn cần cô nữa sao? Nhưng mà…
“... Tôi không biết phải chia tay ra sao...”. Thứ cô không đẩy ra nổi không chỉ có tờ giấy hôn thú đó, mà còn những kí ức, cảm giác khi cô ở bên cậu chủ.
Rất nhiều, rất nhiều chuyện, một câu ly hôn có thể cắt đứt tất cả, trở lại quan hệ chủ tớ đơn thuần sao?
“Em không biết? Không sao, tôi dạy cho em”.
Dạy? Chuyện ly hôn cũng có thể dạy được sao?
Căn phòng đột nhiên tối sầm lại, chẳng hiểu tại sao đèn trong phòng đột nhiên bị tắt, càng làm tôn lên vẻ huyễn hoặc mê người của cảnh đêm ngoài cửa sổ. Bàn tay của phó tổng Thư thân mật lướt qua sau cổ, đặt lên làn da lạnh lẽo của cô. Tay anh nóng rẫy, ngón tay nhẹ nhàng khẩy một cái, chiếc nhẫn kim cương lấp lánh đeo trước cổ cô rơi xuống, lăn trên mặt thảm.
Cô hạ mắt liếc nhìn chiếc nhẫn kim cương lóe sáng trong bóng tối, nhớ tới cảnh lúc cậu chủ cầu hôn lại có chút buồn bã.
“Những thứ em cần đều có rồi, lấy tôi đi”.
Câu nói này khiến cô bị hạ gục nhanh chóng, chẳng cần suy nghĩ gì nữa, hãy kết thúc chuyện ly hôn như đã giao hẹn trước đi.
Phó tổng Thư đang dạy cô ly hôn như thế nào, cô không thể phân tâm nghĩ tới chuyện khác.
Anh gỡ kính xuống, bỏ đi lóp kính ngăn cách, đôi mắt đen trong bóng đêm sáng rực, anh dẫn tay cô cởi cúc cổ áo sơ mi của mình.
Hơi thở nặng nề phả vào tai cô, trán cô tựa vào ngực anh.
Cô cảm giác cơ thể mình nhẹ hẫng, được nhẹ nhàng bế lên, đặt trên chiếc giường mềm mại, lún sâu vào trong lớp chăn nệm, trọng lượng của người đàn ông phủ lên trên người, hơi thở trở nên dồn dập.
Bóng đêm bị khóa lại ngoài cửa sổ, cô bị giam vào góc không thể trốn thoát.
Cô thực sự muốn học, học cách làm thế nào để nén lại phần tình cảm không nên có với cậu chủ, rồi khi cậu chủ nói với cô rằng muốn ly hôn, cô cũng có thể vui vẻ gật đầu, mỉm cười với cậu chủ bằng nụ cười chuyên nghiệp nhất của ngươi hầu nói: “Được! Không sao. Em lập tức ly hôn với cậu chủ, nhân thể chúc cậu hạnh phúc”.
Cô muốn học.
Cậu chủ, chúng ta ly hôn đi
Mớỉ rạng sáng, trước cửa chi nhánh khách sạn Hoàng Tước đột nhiên xuất hiện một chiếc xe thể thao màu bạc sành điệu, xe dừng lại, cửa mở ra, đôi giày da đen bóng dẫm mạnh lên tấm thảm dày khiến lớp bụi khẽ bay lên.
“Rầm” một tiếng, cửa xe bị chàng trai mỏi mệt vì đường xa đóng sầm lại.
Nhân viên phục vụ, tiếp tân bị khí thế của chàng trai dọa đến nỗi nhìn nhau ngơ ngác, hồi lâu cũng chẳng có người dám bước tới đón tiếp.
Không đợi có người đón tiếp, chàng trai đẩy cánh cửa xoay bằng kính đi vào bên trong.
“Tôi là tổng giám đốc, tôi nói không còn là không còn! Giờ tôi phải biết số phòng của Thư Thành Nhạc, ngay.”
“Tổng... tổng giám đốc!?”.
Thái tử giá lâm à!?
Ánh sáng yếu ớt xuyên qua cửa sổ bằng kính vào trong phòng, trên chiếc giường lớn lộn xộn, đôi chân trần của cô gái thò ra dưới lớp chăn, gió từ điều hòa phả ra có hơi lạnh, chân lại rụt vào trong chăn.
Diêu Tiền Thụ cảm giác có luồng gió ấm áp cứ không ngừng thổi trên tóc, khiến cô cứ ngứa ngáy không nhịn nổi. Hé một mắt ra, trong tầm mắt của cô là gương mặt đang ngủ say được phóng đại của phó tổng Thư.
Cơn nhức đầu sau khi say rượu bị cơn hoảng hốt dập tắt, cô vội vàng ngồi bật dậy, cúi người nhìn cơ thể dưới lớp chăn của mình.
Mặc chiếc áo T shirt rộng thùng thình, còn dưới thì sao?
Cô sờ lên trên, mò xuống dưới...
Không có... chẳng có gì cả!
Quần áo của cô đâu? Cô đảo mắt tìm, chỉ thấy quần áo của mình bị quăng trên ghế sofa, mà thứ đặt ở trên đống quần áo đó là bộ nội y của mình.
Cô... cô và phó tổng Thư... chẳng lẽ đêm qua hai người họ đã... làm chuyện có lỗi với cậu chủ rồi sao?
Trời ơi! Cô còn chưa ly hôn mà. Sao cô có thể uống cho say khướt rồi làm... chuyện đó với phó tổng Thư?
Một cánh tay choàng qua cổ cô, đôi môi dán lên phía sau cổ, giọng nói khàn khàn trầm thấp của phó tổng Thư từ phía sau