Tác giả: Tinh Dã Anh
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1341591
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1591 lượt.
”.
“…”.Giọng Vương Oanh khiến cậu càng sốt ruột, kéo lỏng cà vạt ra.
Cậu chủ hồ đồ
“Mấy chú trong ban giám đốc khách sạn tối qua cứ khen anh đẹp trai bình tĩnh phong độ mãi, còn hồi lúc nào rảnh thì cùng ăn cơm với nhau. Anh coi chúng ta…”.
“Tôi không rảnh”. Câu từ chối lạnh lùng bật ra khỏi miệng.
“Giờ anh đang bận à? Thế hẹn lần sau cũng không sao, nhưng hôm qua chú em cứ hỏi em chuyện của chúng ta, tuy thời gian chúng ta ở bên nhau mới chỉ một tháng ngắn ngủi, nhưng mà chú ấy vẫn hỏi em, sao chúng ta lại chia tay…”.
“Tôi.Không.Rảnh”. Nghe không hiểu à? Cậu không rảnh không chỉ đơn thuần là đi ăn, mà còn bao gồm cả chuyện hẹn hò, xã giao, nói chuyện nữa!
“Cẩm Ngọc... rốt cuộc anh bất mãn với em điểm nào chứ? Hồi đó ở Anh, anh nói anh ghét những kẻ thấp kém thiếu hiếu biết, anh muốn hẹn hò với những cô gái trong xã hội thượng lưu, không có yêu cầu gì khác chỉ cần em là người ở xã hội thượng lưu thì có thể thử xem sao, không phải chúng ta rất xứng đôi sao? Nhưng mà... lúc nào anh cũng không quan tâm đến em! Cô ả kết hôn với anh rốt cuộc thượng lưu quý tộc tới cỡ nào chứ? Em không tin gia thế nhà em không bằng cô ta…Cẩm Ngọc…sao anh không nói gì thế? Rốt cuộc là anh đang bận gì?”
“Tìm vợ”.
“A? Cái gì?”.
“Tôi đang bận tìm vợ. Tôi.Không.Rảnh!”. Cậu gằn giọng nhắc lại lần thứ ba cho cô ta nghe.
Bây giờ, bất kể là chuyện gì chỉ cần không liên quan tới tung tích của vợ mình, cậu đều chẳng có hứng chú, hoàn toàn không rảnh, hoàn toàn không muốn biết!
Nói xong, cậu ngắt di động ngay lập tức.
Trong lòng không yên, cậu lại mở di động bấm gọi dãy số “bà xã” lần nữa...
“Xin lỗi, thuê bao quý khách vừa gọi hiện đang tắt máy, xin quý khách vui lòng gọi lại sau”.
Di động của cô không phải mở cả ngày cho cậu sao? Cô không phải chờ cậu gọi tới từng giây từng phút, gọi lúc nào tới lúc đó sao? Không phải cô dù khó chịu cáu nhặng lên, nhưng chỉ cần cậu ra lệnh một tiếng, cô sẽ xoay vòng xung quanh cậu không mệt mỏi như con ong mật sao?
Nhưng giờ cô ấy đang ở đâu?
Lo lắng ùa vào ngực cậu từng chút, từng chút một, cậu cầm di động tìm số điện thoại của trợ lý đặc biệt, “A lô, giờ kiểm ưa ngay lập tức cho tôi tất cả lịch trình của Thư Thành Nhạc! Nhanh!”.
“Lịch trình của phó tổng Thư đều do trợ lý của anh ấy giữ, nhưng cô trợ lý đó mấy hôm nay đang xin nghỉ việc. Có lẽ đang du lịch nước ngoài…”.
“Tôi không quan tâm cô ta chui vào xó nào trên quả đất này, không quan tâm anh dùng thủ đoạn gì, tôi chỉ cần anh lôi cô ta ra, hỏi lịch trình của cái tên họ Thư kia! Nhanh lên!”.
Cậu chủ hồ đồ
“Á…vâng vâng! Vâng!”. Tổng giám đốc đúng là không muốn rồi xa phó tổng Thư một phút nào hết, khao khát được thấy anh ấy mãnh liệt đến thế à? Hồi đại hội thể thao lần trước còn công khai làm rõ là giữa hai người họ không có gian tình gì nữa chứ…
Cậu chủ, em sẽ học được cách ly hôn với cậu
Họp xong, Thư Thành Nhạc xoa xoa cái gáy mỏi nhừ, mở cửa phòng mình ra, tới chỗ tủ lạnh lấy chai nước khoáng ra uống mấy ngụm, đi vào phòng ngủ, nhưng phát hiện trên giường không một bóng người.
Anh nhíu mày.
Không phải bảo cô ta ngủ rồi à? Mắt đỏ như thế, còn có sức chạy lung tung?
Anh ra khỏi phòng, lấy di động trong túi áo khoác tính gọi điện cho cô, ánh mắt quét qua một cái gối ôm rơi trước cửa toilet.
“Này, trưa rồi, có muốn ăn trưa không?”. Anh ôm ngang người cô, ép cô vào lồng ngực mình, vừa ra khỏi phòng tắm, vừa nhẹ giọng hỏi.
Cô hãy còn mơ màng ngủ, chỉ cảm thấy còn ngủ chưa đủ, vừa lẩm bẩm vừa lắc lắc đầu trong lòng anh.
“Thế cô ngủ tiếp đi. Nhé?”.
“Ừ…ngủ…”.
“Lên ngủ trên giường, nhé?”. Giọng anh bất giác mềm mại hẳn đi, cẩn thận hỏi.
“Ừm…được…”. Bồn tắm cứng quá, cổ cô đau nhức quá.
“Ngoan, để tôi bế cô đi”.
Anh nhẹ nhàng đặt cô lên chiếc giường mềm mại, vừa chạm vào giường, cô đã thả lỏng cơ thể đang cuộn tròn của mình ra ngủ say sưa.
Lúc tỉnh dậy, trời đã xâm xẩm tối, Diêu Tiền Thụ ngồi dậy trên giường, cô không biết sao mình chạy lên giường được, là đang ngủ thấy khó chịu nên tự bò lên giường sao?
Dụi mắt, cô đảo mắt nhìn qua, mới ngáp được phân nửa cô đã sững lại.
Cảnh đêm tuyệt đẹp sau lớp cửa kính lớn với dãy đèn đường, đèn xe, ánh đèn mờ ảo hắt lên mặt Thư Thanh Nhạc, anh ngồi trên ghế sofa đối diện giường, khoanh tay trước ngực, vắt chéo chân, hai mắt khép hờ, trên môi hãy còn ngậm điếu thuốc cháy còn phân nửa, đốm lửa lập lòe khiến cô thấy hơi nguy hiểm.
Cô nhẹ nhàng đi tới, đưa tay lấy điếu thuốc trên môi anh xuống.
Anh bị đánh thức, đôi mắt đen mở ra trong cảnh đêm mang theo vẻ quyến rũ.
Bốn mắt nhìn nhau, bầu không khí gượng gạo, đôi mắt đen của anh tình cờ rơi trên môi cô, chỉ cần hơi nghiêng người, anh có thể hôn được lên đôi môi ấy.
Nhưng, anh dừng lại, không rướn người về phía trước.
“Cô tỉnh rồi à?”. Anh hỏi cô.
Cô gật đầu xấu hổ, “Chẳng biết sao tôi lại chạy lên giường…- tôi không cố ý chiếm giường của phó tổng đâu... tôi...”
“Tô