Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Câu Chuyện Ngày Xuân

Câu Chuyện Ngày Xuân

Tác giả: Vương Thiển

Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015

Lượt xem: 1342820

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2820 lượt.

ền đẩy Tư Tồn ra một phía: “Ỏng mày cứ đẩy đấy!”
Mặc Trì làm sao nỡ giương mắt nhìn Tư Tồn bị bắt nạt? Anh vội kéo Tư Tồn về phía sau, hạ giọng nói: “Ông không được phép động đến cô ấy”.
Tên mặt ngựa cười nhạt: “Hô hô, hôm nay mới mẻ thật đấy, bị một con nhóc con vắt mũi chưa sạch với một thằng què lên mặt dạy đời. Ông mày cứ động thủ đấy, mày làm gì được tao?” Hắn ta nói rồi vươn tay tới sau lưng Mặc Trì, kéo Tư Tồn ra.
Mặc Trì nhanh chóng đẩy hắn ra: “Ông đừng có làm càn ở đây!”
Tên mặt ngựa không ngờ Mặc Trì lại dám đối đầu với mình, hắn vênh mặt lên quát: “Thế mày định làm gì? Muốn đánh nhau à?” Mặc Trì chấp nhận sự khiêu chiến, trong đôi mắt anh lửa đã cháy bừng bừng: “Tôi không muốn đánh nhau, nhưng ông cũng đừng hòng bắt nạt người khác”.
Lúc này, quá nửa số hành khách đã xuống tău, thế nên sự việc giữa Mặc Trì và Tư Tồn cùng tên mặt ngựa trở nên vô cùng nổi bật và không lọt khỏi tầm mắt của nhân viên nhà ga. Anh ta đến đứng chặn trước mặt tên mặt ngựa đang chuẩn bị động thủ, nói: “Anh định làm gì hả? Muốn đánh nhau để vào đồn à?”
Mặc Trì toan giải thích thì đã bị tên mặt ngựa cướp lời: “Thưa đồng chí, tôi bị mất đồ trên tàu. Họ là những người cuối cùng đi xuống, tôi nghi ngờ họ lấy cắp đồ của tôi”.
Tư Tồn tức giận, quát lên: “Sao lại có loại người đã ăn cắp lại còn la làng như ông? Rõ ràng ông đẩy chúng tôi trước, giờ lại nói chúng tôi ăn cắp đồ của ông?”
“Ông bị mất cái gì?”, nhân viên nhà ga hỏi.
“Ví tiền!”, tên mặt ngựa trả lời.
Tư Tồn tức đỏ cả mặt: “Không phải lúc nãy bảo là mất bình trà sao?”
Tên mặt ngựa nói tiếp: “Mất cả bình trà lẫn ví tiền”.
Nhân viên nhà ga nhìn tên mặt ngựa, rồi lại quan sát Mặc Trì và Tư Tồn. Tư Tồn lúc nãy bị ngã rách cả gấu quần, mặt mũi cũng nhem nhem nhuốc nhuốc, trông vô cùng đáng thương. Nhân Viên nhà ga tỏ ra lão luyện: “Đừng cãi nhau nữa, tất cả hãy đi theo tôi!”
Họ được đưa tới phòng điều hành của ga tàu, tên mặt ngựa vẫn khăng khăng đổ cho Mặc Trì và Tư Tồn lấy cắp ví tiền của hắn.
Nhân viên nhà ga chậm rãi hỏi tên mặt ngựa: “Ông nói xem trong ví của ông có bao nhiêu tiền?”
“Một trăm tệ”, tên mặt ngựa đáp.
Nhân viên nhà ga lại quay sang nói với Mặc Trì và Tư Tồn: “Hai anh chị mở hành lí ra xem có cái ví nào với tờ một trăm tệ không?”
Tư Tồn tức giận nói: “Anh dựa vào cái gì mà đòi kiểm tra hành lí của chúng tôi? Các người chỉ biết vu oan cho người tốt”.
Mặc Trì hít một hơi dài, mở hành lí, lấy ra một văn kiện rồi nói: “Tôi là nhân viên của Cục Dân chính thành phố X. Lần này, tôi cùng vợ tới Bắc Kinh du lịch. Đây là giấy giới thiệu của đơn vị. Các vị đại diện cho nhà ga của Thủ đô, không thể vì mấy câu nói không rõ trắng đen của người kia mà kiểm tra hành lí của chúng tôi. Nếu anh kia dám khẳng định chúng tôi lấy cắp ví tiền của anh ta thì hãy yêu cầu anh ta cũng đưa xác nhận của đơn vị ra, để đơn vị hai bên giải quyết”.
Nhân viên nhà ga đón lấy giấy giới thiệu, trên đó có viết: “Nhà khách Bắc Đại: Nhằn viên của đơn vị chúng tôi, đồng chí Mặc Trì cùng gia quyến tới Bắc Kinh du lịch. Hi vọng sẽ nhận được sự tiếp đón nồng hậu của quý đơn vị. Cục Dân chính thành phố X. (đã đóng dấu)”.
Tư Tồn cảm thấy đã nắm chắc phần thắng trong tay, bèn quay người nói với tên mặt ngựa: “Ông ở đơn vị nào? Có giấy giới thiệu không?”
Tên mặt ngựa nín thinh, cười cầu hòa: “Ôi, chắc là hai người ngồi đối diện tôi đã lấy cắp tiền. Tôi nhìn nhầm. Chỉ là hiểu lầm thôi mà”.
Anh mắt Mặc Trì bỗng trở nên sắc nhọn đến lạ thường: “Hiểu lầm hay là nói không thành có?”
Nhân viên nhà ga đứng giữa nên tìm cách giải hòa đôi bên: “Nếu đã là hiểu lầm thì coi như xong đi. Tôi xin thay mặt nhà ga Bắc Kinh xin lỗi hai vị, còn ông...” (quay sang nói với tên mặt ngựa) “Lần sau nhìn cho rõ ràng rồi hãy nói, đứng có mở miệng là nói năng linh tinh”.
Tên mặt ngựa gật đầu liên tiếp rồi tìm cách rời đi nhanh chóng. Nhân viên nhà ga nói với giọng ngại ngùng: “Do tôi chưa làm rõ sự tình, thật sự có lỗi với hai vị. Hay là để tôi cho xe đưa hai vị tới nhà khách Bắc Đại nhé”.
Mặc Trì nén cơn giận lúc nãy xuống: “Thôi, không cần, chúng tôi có người nhà đến đón rồi”.
Tư Tồn bỗng nhiên hét lớn: “Chết rồi, Tịnh Nhiên đến đón chúng ta, chắc bây giờ đang nóng ruột chết mất”.
Hai người vội vã ra khỏi Phòng Điều hành, quay lại sân ga. Từ xa họ đã nhìn thấy Tịnh Nhiên đứng cùng một nam sinh, dáng vẻ chờ đợi rất sốt ruột.
Mặc Trì vừa vẫy tay vừa gọi to: “Tịnh Nhiên, bọn anh ở bên này!”
Tịnh Nhiên và cậu bạn trai kia liền chạy về phía họ. Cô vừa thở hổn hển vừa hỏi: “Bọn em vừa tan học liền chạy vội tới đây, cứ tưởng chậm mất rồi. Anh chị đi đâu thế? Sao quần áo chị dâu lại lấm lem thế này?”
Tư Tồn cười hì hì trả lời: “Chị không sao. Lúc xuống tàu không cẩn thận bị trượt chân thôi. Vừa rồi, chị tới Phòng Điều hành rửa lại mặt mũi”.
Mặc Trì mỉm cười, quay sang nói với Tịnh Nhiên: “Đây có phải là cậu bạn mà em định giới thiệu với anh chị không?”
Tịnh Nhiên đỏ mặt. Chàng trai nhanh chóng chìa tay ra, tự giới thiệu: “Em tên Tạ Tư Dương,