Tác giả: Vương Thiển
Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015
Lượt xem: 1342816
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2816 lượt.
là bạn trai của Tịnh Nhiên”.
Tạ Tư Dương là một chàng trai cao to tráng kiện, khuôn mặt khôi ngô tuấn tú. Anh mặc cả một bộ quần áo màu trắng, đứng với Tịnh Nhiên mặc áo đỏ váy đen trông rất xứng đôi. An tượng đầu tiên của Mặc Trì với Tạ Tư Dương khá tốt đẹp. Anh bắt tay Tạ Tư Dương, sau đó anh vỗ vỗ vai chàng trai trẻ với hàm ý, anh tin tưởng giao cô em gái yêu quý nhất của mình cho cậu.
Tịnh Nhiên kéo Tư Tồn ra rồi nói: “Xem hai người cứ như gặp được tri kỉ vậy, quên mất chị dâu của em rồi. Tiểu Tạ, đây là chị dâu em, tên Tư Tồn”.
Tạ Tư Dương quay sang bắt tay Tư Tồn, sau đó đỡ lấy hành lí của hai người, xách lên vai rồi họ cùng nhau đi tới một quán ăn gần nhà ga. Tạ Tư Dương suy nghĩ vô cùng chu đáo, anh biết mọi người vừa xuống xe, chưa háo hức với chuyện ăn uống lắm, vì thế không gọi những món ăn nhiều dầu mỡ. Anh chỉ gọi cho mỗi người một bát mì Dương Xuân, vừa nóng hổi vừa tỏa mùi thơm phức. Được ăn một bát mì thơm ngon, những mệt mỏi trong cuộc hành trình dài của Mặc Trì và Tư Tồn hồ như cũng vợi đi một nửa. Sau bữa ăn, Mặc Trì cùng Tư Tồn về nhà khách Bắc Đại nghỉ ngơi, còn Tịnh Nhiên và Tạ Tư Dương tiếp tục lên lớp.
Tư Tồn đúng là mang dáng vẻ của một người lần đầu tiên tới Bắc Kinh, nom thứ gì cũng thây mới mẻ và lạ lẫm. Cô không nghỉ ngơi mà trèo lên cửa sổ nhà khách, ngắm nghía khuôn viên trường Bắc Đại. Nom cô chẳng có vẻ gì là mệt mỏi, Mặc Trì quyết định đưa cô xuống tầng, đi thăm quan khuôn viên trường. Họ đến hồ Vô Danh, tìm một chỗ tĩnh mịch và ngồi nghỉ. Ớ phía không xa, một vài cô nữ sinh đang ôm cuốn Từ điển tiếng Anh dày cộp học từ mới. Gió nhẹ khẽ mơn man trên khuôn mặt, nhành cây đu đưa, bóng tháp nghiêng mình soi bóng xuống mặt hồ rạng rỡ. Cảnh vật đẹp như một bức tranh thủy mặc.
“Hồ Vô Danh là biểu tượng của Bắc Đại.”, Mặc Trì nói: “Nhắc tới Bắc Đại, thứ đầu tiên người ta nghĩ tới chính là nó. Em biết không, có người nói, tinh túy của cả trường Bắc Đại có thể khái quát trong câu “nhất tháp, nhất hồ, nhất đồ là thế đấy”.
Tư Tồn nghe không rõ, hỏi lại: “Sao lại là rối tinh rối mù?”
Mặc Trì cười, giải thích lại một lượt cho cô nghe: “Thế mà em cũng dám nhận là tốt nghiệp Khoa Trung văn, ngay đến khả năng lĩnh hội cũng không có. Anh nói là “nhất tháp, nhất hồ, nhất đồ” chứ không phải cái gì mà “rối tinh rối mù”. Tháp ở đây là chỉ tháp Bác Nhã”. Đoạn, anh giơ tay chỉ về ngọn tháp ở phía Đông. “Thật ra, đấy là một giếng nước ngọt. Người ta xây nó để giải quyết vấn đề nước dùng hằng ngày cho giáo viên và sinh viên trong trường. Vẻ ngoài của nó mô phỏng tháp cổ Thông Ghâu. Đây chính là nét lãng mạn của Bắc Đại, biến giếng nước thành bảo tháp, khiến nó trở nên rất hòa hợp với khung cảnh xung quanh. Mặt hồ in bóng tháp trở thành một trong những cảnh đẹp nhất của Bắc Đại”.
Tư Tồn gật đầu lĩnh hội: “Đúng là khác biệt thật. Hồ Nhân Công ở trường em trống huơ trống hoác, chẳng có cảnh sắc gì đặc biệt cả. Buổi tối em đi qua đó lúc nào cũng thấy rờn rợn”.
Mặc Trì tiếp tục giới thiệu: “Hồ này chính ià hồ Vô Danh. Đã có rất nhiều mặc khách từng viết thơ về nó”.
Tư Tồn vồn vã hỏi tiếp: “Thế còn “nhất đồ” là gì hả anh?”
Mặc Trì hồ hởi: “Nhất đồ là chỉ thư viện Bắc Đại. Đấy thật sự là thánh đường của học thuật. Thái Nguyên Bồi, Lý Đại Siêu, Văn Nhất Đa... đều từng đọc sách ở đó”.
Vừa nghe nhắc đến sách, mắt Tư Tồn đã sáng lên: “Ở đó chắc muốn tìm sách gì cũng có, anh nhỉ?”
“Chắc chắn nó lớn gấp nhiều lần thư viện của trường em đó”, Mặc Trì cười đáp.
Ánh mắt Tư Tồn lộ rõ niềm khao khát. Như bắt được ý vợ, Mặc Trì hỏi luôn: “Em có thích Bắc Đại không?”
Tư Tồn gật đầu: “Thích! Tịnh Nhiên giỏi thật đấy. Cô ấy có thể thi đỗ trường đại học tốt như vậy”.
“Em cũng có thể làm được. Trở thành nghiên cứu sinh của Bắc Đại rồi, ngày ngày em tha hồ vào thư viện đắm mình trong biển sách”.
Biết Mặc Trì lại bắt đầu làm công tác tư tưởng về việc thi nghiên cứu sinh, Tư Tồn kéo tay anh lại rồi nói: “Không phải mình đã thống nhất sẽ thi nghiên cứu sinh ở Đại học Phương Bắc sao? Em vẫn dành nhiều tình cảm đặc biệt cho nó lắm. Nhà trường cứ chê em không tốt, em phải chứng minh cho họ thấy, em là một sinh viên giỏi”.
“Em cũng có chí khí đấy chứ.”, Mặc Trì cười đáp: “Thế nhưng, nếu thật sự có chí khí thì phải thi vào Bắc Đại cơ, để trường em sau này phải hối hận vì đã bỏ lỡ một nhân tài thật sự”.
Tư Tồn nghe tới đó không khỏi bồn chồn lo lắng một cách vô cớ, liền đứng dậy giậm giậm chân: “Sao anh cứ một mực muốn đẩy em đến Bắc Kinh thế? Bây giờ mỗi tuần chỉ được gặp anh một mình em đã thấy muốn nổ tung rồi. Nếu em tới Bắc Kinh, có khi một tháng mình cũng không nhìn thây mặt nhau. Em không chịu nổi đâu, em sẽ ốm chết mất!”
Mặc Trì đứng dậy, véo má cố rồi cười: “Hay anh đến Bắc Kinh cùng em. Vợ anh đi đâu, anh sẽ theo đó”.
Đôi mắt Tư Tồn sáng bừng lên: “Anh có thể được điều về Bắc Kinh sao?”
Mặc Trì khoanh tay lắc đầu: “Đương nhiên là không thể”.
Tư Tồn liền bĩu môi, ỉu xìu: “Thế anh còn đùa em”.
“Anh thật sự muốn ở bên cạnh em mà. Anh không thể chuyển côn