Tác giả: Vương Thiển
Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015
Lượt xem: 1342762
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2762 lượt.
ới đãi ngộ đặc biệt mà Lý Thiệu Đường được hưởng năm xưa, cô liền hỏi: “Ở đây có phòng bệnh cho cán bộ cao cấp hoặc cho khách quý không?”
“Phòng bệnh đặc biệt chỉ có nhân vật đặc biệt mới được sử dụng, hơn nữa cần có thư giới thiệu của đơn vị”, bác sỹ nói.
Mặc Trì đường đường là con trai của cán bộ cao cấp, nhưng... Tư Tồn biết, anh nhất định không muốn làm kinh động tới ba mình vào thời điểm này. Tư Tồn liền quyết định lấy ra hộ chiếu Mỹ của mình.
Vị bác sỹ trưởng khoa nhìn rồi nói: “Tình huống đặc thù sẽ được đối xử đặc thù, tôi sẽ nghĩ cách giúp cô”. Tư Tồn cảm kích cúi người cảm ơn.
Đúng lúc đó, Mặc Trì tình dậy. Anh mở mắt ra và nhìn thấy cặp xách và chân giả trước tiên. Nhưng trước giường bệnh không có một bóng người.
Tối hôm qua, cái chân đau của Mặc Trì đã khiến anh đau đớn không tài nào ngủ được. Anh liền gọi nhân viên phục vụ mua giúp mình mấy lon bia. Đây là bí kíp độc đáo anh vẫn thường dùng mấy năm ở Thẩm Quyến để đối phó với những cơn đau quái ác. Sau vài ngụm bia, cơn buồn ngủ sẽ kéo đến, chỗ đau trở nên tê dại không còn cảm giác gì nữa. Anh muốn ngủ một giấc tử tế để ngày hôm sau có tinh thần tiễn Tư Tồn ra sân bay. Thái độ của nhân viên phục vụ rất không ra gì. Họ có ý trách anh phá hoại giấc ngủ nhưng vẫn nhanh chóng mang bia đến cho anh. Mặc Trì uống một lon mà vẫn chưa buồn ngủ. Anh lại uống thêm lon nữa. Ưông xong lon thứ ba, cơn buồn ngủ kéo đến, nhưng vết thương ở chân càng đau đớn hơn, anh không tài nào chợp mắt nổi. Mặc Trì lo sợ, anh trùm kín chăn, ép mình đi ngủ. Đêm khuya thanh tĩnh, tất cả sự chú ý của anh đều dồn vào cái chân đau. Vết thương ở chân trái của anh bị chân giả cào rách. Chân phải do vận động quá độ nên vừa xót vừa sưng. Hình như không bao lâu sau, cơn buồn ngủ đã kéo đến.
Mặc Trì tự nhắc nhở mình, ngày mai trời vừa sáng là phải dậy luôn, kết quả trời vẫn chưa sáng thì anh đột nhiên thấy dạ dày đau dữ dội. Anh cuộn tròn người lại, hai tay ôm chặt bụng, ngực thấy đau tức, cổ họng nóng bừng bừng, ý thức trở nên mơ hồ. Anh không lo lắng cho mình, chỉ cảm thấy rất mệt, sau đó như thế nào thì anh không biết gì nữa.
Lúc này, Mặc Trì quan sát bốn bề xung quanh. Đây là hành lang bệnh viện, ánh sáng vô cùng ảm đạm, trong không khí lơ lửng mùi vị nhàn nhạt của bụi đất. Bây giờ là hoàng hôn chứ không phải sáng sớm. Mặc Trì hoảng hốt Tư Tồn đã ỉên máy bay từ chiều cơ mà. Anh mất bao công sức tính toán mà cuối cùng vẫn lỡ hẹn với cô. Mặc Trì thấy nội tạng của anh như bị vò thành một đống hỗn độn, đến hô hấp cũng thấy khó khăn. Anh ho hắng kịch liệt nhưng vẫn cố nghiến răng. Anh nhắm chặt mắt, không muốn mở ra nữa. Anh không muôn nhìn thấy thế giới này khi đã mất đi Tư Tồn một lần nữa. Đột nhiên, một bằn tay nhỏ mềm mại, mát dịu xoa lên trán anh. Toàn thân Mặc Trì chấn động, anh mở mắt ra và không dám tin vào những gì mình thấy. Tư Tồn đang nhìn anh bằng ánh mắt dịu hiền.
“Anh thấy chỗ nào không khỏe à?”, Tư Tồn nhẹ nhàng hỏi.
Mặc Trì ngây người ra, miệng anh bẩm lẩm điều gì đó mà không thành tiếng. Trong lòng anh, những con sóng hạnh phúc đang trào lên, con sóng đó như muô\'n nhấn chìm anh xuống. Mặc Trì nhìn chăm chăm vào Tư Tồn, rồi đột nhiên làm một động tác khiến Tư Tồn trợn tròn mắt. Anh kéo chăn che kín người, chiếc chăn trắng run lên lẩy bẩy.
Tư Tồn không biết nên làm thế nào với phản ứng quá khích của Mặc Trì. Cô chưa từng thấy anh trong bộ dạng như thế, kể cả hồi họ gắn bó keo sơn nhất. Anh luôn luôn điềm đạm, giấu tình cảm sâu sắc của mình vào trong khóe mắt, biểu hiện ra bằng sự quan tâm tới từng tiểu tiết trong cuộc sống của cô. Anh chưa bao giờ mất kiểm soát như lúc này.
“Mặc Trì...”, cô nhỏ nhẹ gọi anh. Tay anh vẫn đang truyền nước nên cô không dám động vào.
Trong chăn Mặc Trì hít thở một hơi thật dài, sau đó dần dần tĩnh tâm trở lại. Tư Tồn rón rén mở chăn ra và giúp anh giém xuống dưới cổ.
Sắc mặt Mặc Trì tái nhợt, hơi thở có phần gấp gáp, hai mắt nhắm chặt. Anh không động đậy, càng không để ý tới tiếng Tư Tồn đang gọi mình. Anh mở chăn ra và đổi sang một chiếc mặt nạ khác. Khóe mắt anh có chút ướt át làm cho khuôn mặt rắn rỏi trở nên hiền hòa hơn.
Nét mặt của Tư Tồn cũng bất giác trở nên dịu dàng. Cô vuô\'t lọn tóc trên trán anh, để lộ ra vầng trán cao rộng. Cô còn Ịâu mới tin anh là núi băng. Cô đã sống hai mươi sáu năm nay và tất cả trải nghiệm về tình yêu mà cô có được toàn bộ đều đến từ anh.
Trong lòng cô tràn trề tình cảm yêu thương nhưng chẳng hiểu quỷ thần sai khiến thế nào cô lại nói: “Em bảo Cruise giúp em dời chuyến bay, đợi anh khỏe lên, em sẽ quay về Mỹ”.
Mặc Trì vẫn không chịu mở mắt ra. cổ họng anh động đậy một lúc rồi anh nhẹ nhàng gật đầu.
Tư Tồn không muốn bầu không khí quá ngột ngạt, cô liền nghĩ ra chuyện để nói: “Hay để em gọi điện thoại cho Tịnh Nhiên và Thị trưởng Mặc... Bây giờ là Bộ trưởng Mặc, phải không?”
Mặc Trì lắc đầu: “Không cần đâu”. Sáu năm nay anh không về nhà, nên anh không muốn ba mẹ và em gái nhìn thấy anh trong bộ dạng này.
Tư Tồn có chút nghẹn ngào: “Phòng bệnh đều kín