Tác giả: Vương Thiển
Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015
Lượt xem: 1342999
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2999 lượt.
cả rồi, chỉ có thể để anh nằm ở hành lang, em đang nhờ người ta nghĩ cách tìm phòng bệnh cho anh”.
Mặc Trì nói với giọng khàn đặc: “Ớ đây cũng rất tốt”. Mấy năm qua, gác mái, phòng hầm, nhà nông dân anh đều từng ở qua, từ lâu anh đã không có yêu cầu gì về phòng ở nữa rồi.
Tư Tồn đo nhiệt độ cho anh, người anh vẫn nóng tới bỏng tay. Cô không nhịn nổi liền cao giọng giáo huấn: “Bao nhiêu năm nay, sức khỏe đã không tốt lên được, lại còn mọc ra một đống bệnh mới Anh chăm sóc bản thân kiểu gì thế?”
Mặc Trì mở mắt, cau mày, không kiềm chế nổi liền biện hộ cho bản thân: “Sao anh lại không biết chăm sóc bản thân chứ? Bây giờ anh đi lại tự nhiên như bay, còn biết nấu cơm nữa”.
“Biết nấu cơm mà còn làm cho mình bị xuất huyết dạ dày à?”, Tư Tồn ngẩng cổ, cao giọng. Sau một hồi tranh cãi, bầu không khí e dè giữa họ đã biến mất.
Mặc Trì thở dài, anh không muốn bộ dạng của mình làm Tư Tồn phải lo lắng. “Đây là tai nạn...”
“Em mới về nước có ba ngày mà anh đã gặp tai nạn hai lần. Lúc em không ở đây thì bao nhiêu tai nạn đã xảy ra?” Khuôn mặt cô đỏ ửng lên, dáng vẻ của người nắm lý lẽ trong tay, giống hệt như hồi trước mỗi khi hai người đâu khẩu.
Mặc Trì cười híp mắt lại: “Nếu em không yên tâm thì em cứ ở lại đừng đi nữa”. Câu nói của Mặc Trì đậm mùi bỡn cợt, như thể anh đã nhìn thấu tâm can cô.
“Hả?”, Tư Tồn ngớ người ra. Mắt cô trợn to, cô không ngờ anh lại yêu cầu thẳng thắn như thế.
Mặc Trì thây Tư Tồn như vậy, cũng không muốn làm khó cô nữa, anh hỏi: “Em đã đói chưa? vẫn chưa ăn cơm phải không?” Trước đây mỗi lần anh nhập viện cỗ đều bỏ bữa. Kết quả là mấy ngày sau nhìn cô còn tiều tụy hơn cả anh.
Quả nhiên Tư Tồn nói: “Em không đói”. Ban sáng cô mới chỉ ăn một bát cháo, nhưng sự lo lắng, sợ hãi đã khiến cô quên cả cái đói mất rồi.
“Không được!”, Mặc Trì dài mặt ra: “Em phải ăn uống có quy luật, mỗi ngày ăn đủ ba bữa. Đến giờ ăn, không đói cũng phải ăn, không sẽ hỏng dạ dày mất”.
Đột nhiên Tư Tồn mĩm cười. Cái người bị xuất huyết dạ dày vừa đi từ Phòng Cấp cứu ra lại dạy cô phải ăn uống điều độ để bảo vệ dạ dày, quả thực không thuyết phục chút nào. Mặc Trì tự biết mình đuối lý, xám mặt lại nhưng sau đó vẫn bổ sung thêm một câu: “Anh chính là minh chứng rõ ràng nhất”.
Tư Tồn bất giác đưa tay lên sờ trán Mặc Trì lúc này vẫn còn nóng hầm hập, cô không nỡ để anh lo lắng thêm nữa: “Được, em đi ăn đây”.
Cô đến văn phòng của bác sỹ trưởng khoa, một lần nữa yêu cầu được sắp xếp phòng bệnh cho Mặc Trì. Trước mắt bác sỹ vẫn chưa nghĩ ra cách gì nên ông nói: “Hôm nay thật sự không còn giường bệnh nữa, nếu có tôi đã bố trí cho cô rồi. Thế này đi, ngày mai có một cán bộ xuất viện, ông ta đi thì tôi sẽ thu xếp luôn cho cô vị trí đó”. Bác sỹ mở sổ lịch trình: “Nếu không có gì thay đổi, mười giờ sáng mai bệnh nhân đó sẽ rời phòng bệnh, tầm mười một giờ sẽ làm thủ tục xuất viện”.
Tư Tồn cảm ơn bác sỹ. Cô ra cổng bệnh viện mua một cái bánh mì rồi ăn qua loa vài miếng. Mặc Trì vẫn trong giai đoạn không được ăn uống gì. Cô dạo một vòng quanh bệnh viện rồi quay lại hành lang.
Giờ ăn tối là thời điểm nhộn nhịp nhất ở khu phòng bệnh. Người nhà bệnh nhân đi qua đi lại, có người còn nói năng ầm ĩ. Tư Tồn vội chạy đến trước giường Mặc Trì. Anh nhắm chặt mắt, dường như đang cô" nén nhịn nỗi đau. Cô liền sà đến bên cạnh anh. Mặc Trì lập tức mở mắt: “Em ăn gì chưa?”
Tư Tồn vội vàng gật đầu: “Em ăn rồi. Anh thấy thế nào, có còn đau không?”
Mặc Trì cau mày lại, khẽ lắc đầu.
“Anh đừng cố chịu nữa, mặt anh trắng bệch ra rồi kìa, xem anh lần sau mà còn không biết quý trọng bản thân nữa...”, Tư Tồn nói.
Đây là cách nói chuyện trước đây của hai người, họ thường dùng cách đấu khẩu để thể hiện sự quan tâm tới đối phương. Mặc Trì mỉm cười khuất phục: “Được, lần sau anh sẽ chú ý”.
Tư Tồn thắng lý, lời nói cũng mềm xuống: “Anh hãy ngủ một lúc đi. Hôm nay anh vẫn chưa thể ăn uống nhưng ngày mai tỉnh dậy là ăn được rồi. Sáng mai có người xuất viện, người ta sẽ sắp xếp cho anh vào chỗ trống đó”.
“Em thì thế nào?”, Mặc Trì cứ nghĩ vẫn như ngày xưa nên muốn nhường cho cô một nửa chiếc giường. Khi có cô nằm bên cạnh thì dù bệnh nặng đến đâu anh cũng không có cảm giác khó chịu. Thế nhưng bây giờ giữa anh và cô không còn là quan hệ thân mật như thế nữa. Anh không dám.
“Em sẽ ở đây cùng anh”. Cô lấy ra từ dưới gầm giường một chiếc ghế nhỏ mượn từ chỗ bác sỹ trực ban. Cô ngồi bên cạnh, trông nom anh cho tới tận lúc anh ngủ, cô mới dựa vào thành giường ngủ thiếp đi.
Lừa Đảo
Mặc Trì chưa bao giờ mong sức khỏe mình hồi phục chậm lại như lúc này. Ngày ngày, Tư Tồn ở bên cạnh anh, ân cần chăm sóc anh. Đặc biệt, từ khi chuyển tới phòng bệnh đơn, thế giới chỉ còn hai người họ. Trong phòng bệnh còn có một chiếc giường gấp. Tuy điều kiện thiếu thốn nhưng Tư Tồn vẫn cố gắng ngủ trên đó. Cô tới nhà vệ sinh thay đồ ngủ, sau đó cuộn mình nằm lên giường. Vì Tư Tồn ở đó nên Mặc Trì không nỡ ngủ. Anh cứ nằm im lắng nghe từng nhịp thở