Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Câu Chuyện Ngày Xuân

Câu Chuyện Ngày Xuân

Tác giả: Vương Thiển

Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015

Lượt xem: 1342767

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2767 lượt.

.
“Thế thì đã làm sao, chốc nữa về nhà em rửa mặt là được rồi”, Tư Tồn chẳng mảy may để ý đến điều ấy.
Mặc Trì cười nói: “Sao hồi trước anh không nhận ra em ghê gớm thế này nhỉ?” Bộ dạng sợ sệt của cô trong ngày đầu tiên bước chân vào nhà họ Mặc còn đọng mãi trong tâm trí anh.
Tư Tồn cười hì hì không đáp lại. Giờ đây, ở trước mặt anh, cô luôn cảm thây thoải mái, an lòng, chẳng cần phải lo nghĩ hay sợ hãi điều gì.
“Em đúng là đồ ngôc, rõ ràng đã chạy thoát rồi sao còn quay lại? Em không sợ bác nông dân ấy lên cơn giận dữ sao?”, Mặc Trì tán thưởng cô theo cách riêng của mình.
“Em sợ bác ấy bắt nạt anh”.
“Lẽ nào anh vô dụng đến mức cần một cô bé như em bảo vệ sao?”, Mặc Trì nhìn xuống chân mình, vờ làm bộ không vui.
“Tuyệt đối không phải như vậy đâu”, Tư Tồn vội vã giải thích: “Em sợ anh chưa từng làm chuyện xấu bao giờ, lúc bị bắt e không biết đường thoát thân”.
“Kinh nghiệm trận mạc của em cũng dạn dày gớm nhỉ? Xem ra, em đã tái phạm nhiều lần rồi đúng không?”, Mặc Trì dường như đã “nghiện” đấu khẩu với cô. Khi mối quan hệ của họ đã trở nên thân mật, anh mới phát hiện, hóa ra cô cũng là người mồm mép lanh lợi.
“Cái gì mà kẻ tái phạm chứ? Chẳng qua là vì nông dân ở thành phố các anh ki bo quá đấy thôi, bẻ mấy bắp ngô cũng tính là ăn trộm...”, Tư Tồn lại bắt đầu nói với giọng phẫn nộ.
“Thôi được rồi, cái gì mà nông dân thành phố với cả nông thôn, em lại nói năng linh tinh rồi đấy. Mau ra đây để anh chải lại tóc cho nào”. Hai bím tóc của Tư Tồn lúc này đã sổ hết cả ra, bù xù như tổ quạ.
Tư Tồn liền ngồi quay lưng vào Mặc Trì, cảm nhận rõ anh đang tháo hai bím tóc của cô ra và nhẹ nhàng vuốt lại. Trong thời kì loạn lạc, anh và em gái đã phải dựa vào nhau mà sống nhưng anh cũng chưa từng chải tóc cho em gái. Hôm nay nhìn mái tóc rối bù của Tư Tồn, đột nhiên anh lại có mong muốn được chải tóc cho cô. Đây là lần đầu tiên anh chạm vào mái tóc của một người con gái, động tác có phần luống cuống nhưng cảm giác lại vô cùng kì diệu. Ngón tay anh đan vào làn tóc dày mềm mượt rồi nhẹ nhàng vuốt lại đám tóc rối cho chỉnh tề. Lần này, Tư Tồn không trêu chọc anh cũng không đâu khẩu với anh. Cô ngồi yên lặng, chờ anh tết tóc cho mình, bỗng nhiên nhớ đến một bài thơ cổ đã từng học: “Kết tóc nên duyên vợ chồng, ân ái không nghi hoặc”. Bài thơ ấy chắc hẳn nói về hình ảnh của họ ngay lúc này đây. Cô len lén quay đầu nhìn khiến bàn tay đang mải tết tóc của anh bỗng trở nên quýnh quáng. Làm ra vẻ phiền não, anh chỉnh đầu cô quay lại. Hai má Tư Tồn thô\'t nhiên ửng đỏ, cô khẽ mím môi mỉm cười.
Bóng chiều dần buông, Tư Tồn dìu Mặc Trì tới bên bờ sông, vợt nước rửa khuôn mặt lấm lem, còn những vết bẩn trên quần áo thì không tài nào gột đi được. Hai người cùng nhìn nhau và thấy đối phương hệt như một chú khỉ nhếch nhác.
“Không sao đâu, giờ này có lẽ mẹ vẫn chưa về, chúng mình có thể lẻn lên phòng”, Mặc Trì nói.
Gần đây, công việc của vợ chồng Thị trưởng Mặc quả thực vô cùng bận rộn, họ hiếm khi về nhà trước chín giờ tối.
Dưới ánh trăng, Mặc Trì và Tư Tồn cùng thong dong dạo bước về nhà, chẳng khác nào đang thưởng thức một thú vui tao nhã. về đến cổng, ánh mắt của cả hai không khỏi bị hút vào ngôi nhà trước mặt. Bình thường sẽ không có ai ở nhà vào giờ này, nhưng hôm nay đèn điện lại sáng trưng.
“Mọi người chắc đã ăn cơm xong và về phòng rồi. Chúng mình chỉ cần nhẹ nhàng trở về phòng, tắm giặt sạch sẽ thì không phải lo gì nữa”, Mặc Trì lên tiếng an ủi Tư Tồn. Thật ra, tim anh cũng đang đập thình thịch, bộ dạng nhếch nhác này nhỡ đâu bị bố mẹ nhìn thấy thì chuyện Tư Tồn bị đình chỉ học cũng theo đó mà vỡ lở mất.
Người xưa nói thật chẳng sai: “người tính không bằng trời tính”. Vừa bước vào cửa, Mặc Trì và Tư Tồn đã bắt gặp Thị trưởng Mặc và Trần Ái Hoa đang ngồi trên sô pha, sắc mặt lạnh lùng, mắt nhìn đóng đinh về phía cửa ra vào.
“Ba... mẹ!”, Mặc Trì ngay tức thì định thần lại, cố làm ra vẻ không có chuyện gì, ra hiệu cho Tư Tồn về phòng trước, còn mình thì tự đẩy xe lăn tới trước mặt ba mẹ: “Con đói rồi, tối nay nhà mình ăn gì thế?”
“Con mau quay lại đây”. Thị trưởng Mặc nói với Tư Tồn, lời nói tuy không nhiều, không có vẻ gì là nạt nộ nhưng tràn đầy uy nghiêm.
Tư Tồn đành quay lại đứng bên cạnh Mặc Trì, đầu cúi thấp xuống. Thấy không khí căng thẳng đến mức tĩnh lặng bao trùm lấy căn phòng, Mặc Trì vội vàng lên tiếng: “Ba, hôm nay Tư Tồn không có tiết nên chúng con ra ngoại ô chơi một vòng”, nói rồi trong lòng còn tự đắc vì phản ứng nhanh nhạy của mình.
“Chắc không phải chỉ chiều nay mới không có tiết đấy chứ?”, Trần Ái Hoa lên tiếng.
Mặc Trì câm lặng, thầm hỏi, làm sao ba mẹ lại biết chuyện Tư Tồn bị đình chỉ học được nhỉ.
“Mẹ, rốt cuộc phía nhà trường nói thế nào?”, Mặc Trì luôn cho rằng lỗi của Tư Tồn chưa lớn đến mức bị đuổi học.
Trần Ái Hoa quyết không hé miệng nói thêm lấy nửa lời, Tư Tồn hoảng sợ, cuối cùng Thị trưởng Mặc cũng lên tiếng: “Nhà trường nói sẽ ghi lại một lỗi cảnh cáo trong học bạ, ngày mai Tư Tồn được quay lại trường, lên lớp bình thường”.


The Soda Pop