Tác giả: Vương Thiển
Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015
Lượt xem: 1343047
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3047 lượt.
một mình vậy”. Tô Hồng Mai liền đứng dậy, vươn vai, thẳng lưng, mắt không nhìn nghiêng, bước đi như một vũ công ba lê. “Cậu ta thật sự nghĩ mình là vũ công sao?”, Tư Tồn cười thầm lẩm bẩm.
Dưới sự sắp xếp nhiệt tình của Lưu Xuân Hồng, Mặc Trì được vào làm việc ở Cục Dân chính. Trong chuyện này cũng có sự góp tay của Trần Ái Hoa, bà không muốn Mặc Trì tiếp tục lãng phí thời gian ở nhà, để rồi tiền đồ bị hủy hoại, chẳng những thế tinh thần còn ngày càng đí xuống. Việc Mặc Trì giúp Tư Tồn nói dối chẳng phải chính là minh chứng rõ ràng nhất hay sao. Vậy nên, tốt nhất là anh phải có một công việc.
Trong số những vị trí có thể lựa chọn, công việc phụ trách những vấn đề liên quan tới người tàn tật ở Cục Dân chính có lẽ là vô cùng thích hợp rồi. Bao nhiêu ánh mắt đều đang chòng chọc dõi theo xem con trai Thị trưởng Mặc sẽ ngồi vào vị trí nào. Trên thực tế, bà có thể thu xếp cho Mặc Trì vào một cơ quan khác tốt hơn, nhưng xét cho cùng, anh cũng chỉ là một đứa trẻ tàn tật, vào làm Cục Dân chính e là mới có thể bịt miệng đám người thích hóng hớt đưa chuyện kia.
Trước hôm đi làm một ngày, Mặc Trì đã viết một lá thư gửi cho Tư Tồn: “Cuối cùng, anh đã kết thúc những ngày tháng dài đằng đẵng nghỉ dưỡng tại nhà và bước vào vị trí công tác mới, từ nay làm một thanh niên có ích cho xã hội. Hi vọng sinh viên Tư Tồn có thể coi đồng chí Mặc Trì như một tấm gương tốt, chăm chỉ học tập, ngày ngày tiến bộ. Chủ nhật hàng tuần em nhất định phải về, bởi trừ Chủ nhật ra, những ngày khác anh cũng không ở nhà”. Gắng viết thư bằng một giọng điệu thoải mái nhưng thật ra trong lòng Mặc Trì cảm thấy vô cùng chua chát. Làm việc ở Cục Dân chính, chuyên phụ trách công việc liên quan tới người tàn tật chẳng khác nào anh đang tự khắc hai chữ “tàn tật” lên người mình. Đam mê ấp ủ hồi còn nhỏ của Mặc Trì là được trở thành một nhà khoa học hoặc anh hùng chiến đâu, phi hành gia, nhà văn... Chưa bao giờ anh từng nghĩ mình sẽ thành một người tàn tật.
Cục Dân chính chỉ cách Đại học Phương Bắc có vài cây số nhưng cũng không vì thế mà họ được thường xuyên gặp gỡ. Với đầu óc linh hoạt, Mặc Trì liền nghĩ ra cách “hồng nhạn” truyền thư. Anh hẹn Tư Tồn, cứ cách hai ngày họ sẽ viết thư cho nhau một lần để chia sẻ những chuyện vui buồn trong cuộc sống.
“Tư Tồn, hôm nay là ngày đầu tiên đi làm nhưng anh được hưởng nghi thức đón tiếp chẳng khác nào Thủ trưởng cơ quan. Các đồng chí lãnh đạo của Cục Dân chính, Cục Vệ sinh, Cục Giáo dục đều chào đón anh ở nơi làm việc mới. Vị trí làm việc của anh là ở Ban phúc lợi. Trưởng ban đã ngoài năm mươi tuổi, tên Từ Khánh Đông, vừa gặp đã biết là một người tốt. Còn một người khác tên Trương Vệ Binh. Nhiều lúc họ nhiệt tình đến mức khiến anh thấy ngạt thở, cũng may văn phòng của Ban phúc lợi ở tầng một, nếu không ngày ngày họ đòi cõng anh lên văn phòng mất”.
“Mặc Trì, nhìn chữ mà như được gặp người vậy. Bọn em đang trong giai đoạn ôn tập để chuẩn bị thi cuối kì. Có quá nhiều bài em phải học thuộc lòng, giáo sư lại cực kì nghiêm khắc, đặc biệt là thầy giáo dạy môn Văn học Tiên Tần. Thầy ấy vờ bảo rằng sẽ khoanh trọng tâm ôn tập cho bọn em, nhưng anh biết không, kì thực trọng tâm ôn tập nằm từ trang mười đến trang ba trăm năm mươi lăm, trong đó mười trang đầu tiên là mục lục với lời nói đầu, còn sau trang ba trăm năm mươi ỉăm chỉ là thư mục sách tham khảo thôi”.
“Tư Tồn, anh không thích cô Lưu Xuân Hồng bắt Trương Vệ Binh phải để ý chăm sóc anh. Suốt ngày anh ấy rót nước, pha trà, đưa báo cho anh, ngay cả lúc anh đi vệ sinh cũng theo sau lưng. Đã xua ra chỗ khác mà anh ấy vẫn không chịu. Có một người đàn ông to lớn cứ chằm chặp bên cạnh thì anh có ra được không? Song, anh vẫn phải cảm ơn cô Lưu bởi vì cô ấy đã mang em đến bên anh. Chúng mình đều mang ơn cô ấy. Em hãy nỗ lực học tập và giữ gìn sức khỏe nhé”.
“Mặc Trì, nhìn chữ mà như được gặp người vậy. Tối nào cũng học bài tới hơn mười một giờ nhưng em vẫn thấy lo lắng lắm. Nhất là môn tiếng Anh, có bao nhiêu từ mới với bài khóa phải học thuộc lòng, thời gian khồng đủ thì em biết làm thế nào đây? Hồi đỗ đại học xong, em cứ tưởng từ giờ mình sẽ thoát được việc học thuộc lòng, ai ngờ giờ còn phải học thuộc nhiều thứ hơn. Bây giờ nghĩ lại, em thấy ở nhà viết thư pháp với anh là sướng nhất”.
“Tư Tồn à, với chữ viết của em người ta chỉ gọi là viết chữ thôi chứ chưa thể coi là thư pháp. Ban phúc lợi nơi anh làm việc chỉ có ba nhân viên, Trưởng ban Từ Khánh Đông phụ trách công việc chung nhưng cả ngày chẳng thấy mặt mũi đâu cả. Trương Vệ Binh lớn hơn anh vài tuổi, phụ trách việc đối ngoại, còn anh làm văn thư nhưng thật ra cũng chẳng phải làm gì cả. Thành phô" còn phải làm nhiều việc để chấn hưng lại nền kinh tế, nên tạm thời vẫn chưa để ý tới những người như anh. Tuy nhiên, anh hi vọng lãnh đạo có thể sớm đưa ra kế hoạch cụ thể để anh có việc mà làm”.
“Mặc Trì, nhìn chữ mà như được gặp người vậy. Thứ Hai tuần sau em bắt đầu thi học kì rồi. Em thật sự hơi căng thẳng, nếu thi không ra gì thì xấu hổ lắm.
Ngày nào em cùng học bài từ sáng đến tối, nhưng