Tác giả: Vương Thiển
Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015
Lượt xem: 1342893
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2893 lượt.
rì không ngừng cảm tạ, bia đúng là một thứ đồ uống kì diệu.
Tư Tồn nghiêng đầu nhìn Mặc Trì bằng ánh mắt ngọt ngào. Cô di chuyển ngón tay trên từng đường nét khuôn mặt anh: “Mặc Trì, trông anh quả thật rất đẹp, đôi lông mày sắc nét, phong độ thanh thoát. Người em đang nói đến chính là anh đấy...”
“Đúng là sinh viên khoa Trung văn, em dùng nhiều tính từ quá”, Mặc Trì mỉm cười, xoa nhẹ lên bàn tay cô.
Ánh mắt Tư Tồn trở nên mơ màng, cô hốt hoảng nói: “Nhưng sao anh lại biến thành hai người vậy?”
“Hả?”, Mặc Trì khua khua tay trước mặt cô: “Em không sao đấy chứ?”
Tư Tồn định thần lại, chăm chăm nhìn Mặc Trì. Một lát sau, cô bật cười khanh khách: “Mặc Trì, em nghĩ mình đã uống say rồi”.
Mặc Trì dở khóc dở cười nhìn ánh mắt mơ màng của cô, quả thật cô đã uống quá chén rồi. Tư Tồn bỗng nhiên cười liên hồi, không ngưng lại được. Mặc Trì ôm lấy hai vai Tư Tồn, giúp cô đứng dậy: “Xem ra, em đã uống say thật rồi, mau theo anh về phòng nghỉ thôi”.
“Không! Em không say!”, Tư Tồn đứng thẳng người trả lời: “Em tỉnh lắm, đồng chí Mặc Trì nói uống bia không say nên tôi nhất quyết không say!”, rồi người cô bắt đầu ngả sang một bên.
Sợ cô ngã, Mặc Trì vội ôm chặt lấy cô. Trước mắt anh bây giờ là hình ảnh của một cô gái với đôi mắt mơ màng, khuôn mặt hồng hào, đôi môi đỏ mọng nhìn vô cùng đáng yêu.
“Em thật sự không say”. Tư Tồn vội vàng gạt cánh tay Mặc Trì ra để chứng tỏ mình không say: “Em nhận ra đây là món thịt gà Cung Bảo, cá giấm Tây Hồ, kia là ngân nhĩ xào, cà chua trộn... tên kiểu gì thế này, để em đổi tên cho nó, gọi là núi lửa tuyết được không?”
Cái tên như thế mà cũng nghĩ ra được! Mặc Trì giữ thăng bằng cho cô và dỗ dành: “Em đúng là tài nữ, đặt tên nghe hay lắm. Bây giờ chúng mình lên tầng nghỉ ngơi được không em?”
“Không được”, Tư Tồn xua tay anh ra: “Em đi bước đềủ bước cho anh xem có thẳng không nhé!”, nói rồi liền đứng theo kiểu nhà binh, chân bước đều, miệng hô “mốt hai mốt”.
Mặc Trì bắt đầu thấy hối hận, tự nhiên lại cho cô uống bia làm gì chứ. Chưa từng chăm sóc người say, anh chẳng biết phải làm thế nào với cô nhóc này nữa.
Tư Tồn quay sang nhìn Mặc Trì với ánh mắt xu nịnh, có ý chờ anh khen ngợi. Mặc Trì nhanh trí nói: “Anh đứng mệt rồi, em dìu anh về phòng nghỉ ngơi được không?”
“Được thôi”. Tư Tồn chạy đến bên anh nhanh như một cơn gió, đưa đôi nạng rồi chu đáo dìu cánh tay anh. Mặc Trì mỉm cười nghĩ bụng, chiêu này quả thực Tất hữu dụng, cô gái nhỏ này dù say đến thế vẫn luôn khắc cốt ghi tâm sứ mệnh chăm sóc cho anh.
Tư Tồn đỡ Mặc Trì, hai người nghiêng nghiêng ngả ngả đi lên tầng. Thực ra, Tư Tồn đã say đến nỗi đi chẳng vững, Mặc Trì mới là người phải ra sức giữ chặt “kho báu sống” của mình. Khi vừa mới bước lên cầu thang, cô lải nhải nói phải múa cho Mặc Trì xem. Trước đây, Tư Tồn có học kiểu gì cũng không vặn vẹo được chân tay, nhưng hôm nay đột nhiên cô khua chân múa tay, rất giôlng với thứ gọi là “múa”. Quên mất rằng mình đang đứng trên cầu thang, cô cứ thế quay người khiến đôi chân bước hụt, người sắp lăn xuống đất tới nơi rồi. Mặc Trì kêu lên thất thanh, vội vàng đỡ sau lưng Tư Tồn, nào ngờ không những không đỡ được cô mà cả anh cũng theo cô lăn xuống đất.
Vào giây phút đó, theo bản năng, cả hai đều bảo vệ yếu điểm của đối phương, Mặc Trì ôm lấy đầu Tư Tồn, còn Tư Tồn ôm chặt chân Mặc Trì. Đến lúc này cô mới hốt hoảng nhìn anh: “Để em xem anh có bị thương không!”
Mặc Trì liền kéo cô lại: “Anh không sao cả”. Cũng may họ mới chỉ đi được ba bốn bậc cầu thang.
“Xin lỗi anh, em lại gây họa rồi”. Tư Tồn nói xong liền cúi rạp xuống, hành lễ theo kiểu quân nhân, trông rất khoa trương. Hai mắt cô bắt đầu đỏ hoe, nước mắt trực trào ra.
Mặc Trì đưa tay khẽ vuốt khuôn mặt cô: “Đồ ngốc, anh làm sao bị thương dễ dàng thế được, em đừng khóc nữa”.
“Để em xem nào”. Tư Tồn quỳ xuống nền nhà, quan sát Mặc Trì một lượt từ đầu đến chân, vừa nhìn nước mắt vừa lã chã tuôn rơi.
Mặc Trì không biết phải làm thế nào với cô nhóc say xỉn nửa khóc nửa cười này nữa. Bây giờ có nói lý với cô cũng vô dụng, anh chỉ còn cách dịu dàng dỗ dành: “Nào, bà cô nhỏ, bây giờ chúng mình lên tầng được chưa?”
Mặc Trì vừa lôi vừa kéo, cộng thêm uy hiếp, dọa dẫm, cuối cùng cũng đưa được Tư Tồn về phòng. Anh ấn cô ngồi xuống giường: “Em ngồi yên đấy, anh sẽ đi lấy khăn ấm lau mặt cho em”.
Khi từ nhà tắm quay ra, anh chỉ thấy Tư Tồn lải nhải kêu nóng, thế rồi cô đá bay giày, cởi phăng áo sơ mi, để lộ bụng dưới. Nhìn cô gái đang độ dậy thì, vòng eo thon thả, khuôn ngực đầy đặn, mái tóc dài đen mượt phủ trên bờ vai và trước ngực, người Mặc Trì như muốn căng ra. Anh hít một hơi thật sâu, nỗ lực kiềm chế bản thân để giúp cô lau sạch khuôn mặt lem nhem như mèo con. Chuyện lúc trước hồ như đã bay biến khỏi tâm trí, cô trợn tròn đôi mắt trong vắt như hai giọt nước rồi cười ha hả.
Mặc Trì lại lên tiếng dỗ dành: “Đừng cười nữa! Ngoan nào, em mau ngủ đi!”
“Chúng mình cùng ngủ cơ”. Tư Tồn cười nói, rồi nhanh như cắt vòng tay ôm lấy cổ anh, tay còn lại cởi khuy áo cho anh. Bàn tay