Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Câu Chuyện Ngày Xuân

Câu Chuyện Ngày Xuân

Tác giả: Vương Thiển

Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015

Lượt xem: 1342875

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2875 lượt.

từ đầu gối cứ từ từ tuôn ra. Cô muốn dừng lại một lúc để thở, nhưng chân chỉ khẽ động đậy một chút thôi là người đã lệch sang một bên. Trong cơn hoảng loạn, cô chỉ còn biết bám víu vào đám cỏ dại mọc trên khe đá.
Thế rồi, Tư Tồn lại mơ thấy cô và Mặc Trì chạy nhảy tung tăng trên thảo nguyên, hoa cỏ xung quanh còn cao hơn cả hai người. Tư Tồn bèn hào hứng ngâm thơ: “Trời cao mênh mông, đồng cỏ thênh thang, gió thổi cỏ bay thấy chú cừu”. Đột nhiên, Mặc Trì khe khẽ hét lên: “Chân đau!” rồi ngã lăn xuống đất. Tư Tồn chạy như bay về phía anh nhưng không tìm thấy Mặc Trì đâu cả. Gió thổi mạnh, hoa cỏ nghiêng mình rạp xuống nhưng bóng dáng anh vẫn mất hút Tư Tồn hốt hoảng, lớn tiếng gọi tên anh...
Tỉnh cơn mơ, Tư Tồn mới nhận ra Mặc Trì đang ôm cô trong lòng, nhìn cô với vẻ yêu thương và vỗ vào lưng cô như đang nựng một đứa trẻ sơ sinh. Còn cô giống như một con cá tám vây, bám chặt vào người Mặc Trì, hai chân cô quấn lấy chân phải thon dài của anh. Cái chân ấy lạnh như một thanh sắt. Tư Tồn sao mà thấy trong lòng xót xa, chẳng trách trong mơ cô thây chân mình lạnh giá, hóa ra là bị chân của Mặc Trì làm đông cứng.
“Em gặp ác mộng à?”, Mặc Trì lau hết mồ hôi trên mặt cho cô.
Tư Tồn khẽ gật đầu. Tay cô chầm chậm lần mò đến chân Mặc Trì. Cái chân duy nhất của anh thật lạnh lẽo, phần chân trái còn sót lại cũng vậy.
“Anh có đau không?”, Tư Tồn nhấn mạnh từng chữ.
Mặc Trì nắm tay cô rồi ấp trong lòng bàn tay mình ủ ấm: “Không đau. Giờ vẫn còn sớm lắm, em ngủ thêm một lúc nữa đi”.
Tư Tồn lại mơ hồ ngủ thiếp đi. Lúc cô tỉnh dậy thì trời đã hừng sáng.
Sáng sớm mùa thu ở phương Bắc trời rất lạnh. Tư Tồn ôm chăn nằm thừ trên giường. Mặc Trì kệ cho cô lười biếng, còn anh ngồi dậy mặc quần áo. Tư Tồn thấy hai tay anh đang cố vuốt thẳng chân phải rồi thử từ từ cong chân, nhưng nó vẫn hoàn toàn bất động.
Tư Tồn đau nhói tận tâm can. Cô bật dậy, không vội mặc quần áo mà nắn bóp chân cho Mặc Trì theo nhịp đều đều. Mặc Trì nói: “Anh tự làm được mà. Em mau mặc đồ vào kẻo lạnh”.
“Em không lạnh”. Tư Tồn cúi đầu nói, càng ra sức dồn lực vào đôi tay. Dù cách một lớp vải quần nhưng cô vẫn cảm nhận được cái lạnh giá từ chân anh, lại chạm cả vào phần xương nữa. Sống mũi Tư Tồn cay cay, nưốc mắt cứ thế rơi lã chã lên chiếc quần thể thao anh đang mặc.
Mặc Trì kéo cô lại, xót xa an ủi: “Không sao đâu. Hễ trời chuyển lạnh chân anh lại bị thế này. Năm nay đã khá hơn năm ngoái nhiều rồi. Em xem, anh có thể đi lại được, chưa biết chừng sang năm sẽ khỏi hoàn toàn đấy”.
“Em không phải là người vợ tốt, em đã vứt hết thuốc chữa bệnh của anh vào bồn cầu”, Tư Tồn vô cùng ân hận về việc đã làm hôm qua.
“Đơn thuốc của người thích vẽ tranh kê ra, em không vứt thì anh cũng không dám uống”, Mặc Trì cố pha trò hòng khiến cô vui vẻ trở lại.
“Sao em lại có thể làm ra những chuyện như thế mà không mảy may nghĩ tới sức khỏe của anh được chứ?”, cô thành thật kiểm điểm.
“Em đã làm rất tốt, thật đây!” Trong lòng Mặc Trì có phần xót xa, anh muốn cô sống vô ưu vô lo, vậy mà ngày ngày lại khiến cô vẫn phải phiền não vì sức khỏe của mình.
Tư Tồn vẫn ngồi lau nước mắt. Mặc Trì nói: “Sáng nay anh tới đơn vị trực ban, em mang theo sách đi cùng anh được không?”
“Trực ban á?”
“Đúng thế. Cuối cùng họ cũng đối đãi với anh như một người bình thường, đã xếp tên anh vào lịch trực ban rồi”, Mặc Trì hào hứng nói. Nỗ lực của anh cuối cùng cũng đã có kết quả, các đồng nghiệp không chỉ coi anh là con trai Thị trưởng Mặc hay nhìn anh như một người tàn tật nữa.
Tư Tồn cùng Mặc Trì trực ban hết cả buổi sáng, đến buổi chiều, hai người cùng đi tới hiệu sách Tân Hoa, mỗi người tự mua cho mình một chồng sách. Ngày cuối tuần trôi qua thật nhanh. Dưới ánh chiều chạng vạng, xách hai túi sách đi bến cạnh Mặc Trì, Tư Tồn ước rằng, giá một tuần chỉ đi học một ngày, sáu ngày còn lại được ở bên cạnh anh thì thật hạnh phúc biết bao.
Sáng sớm ngày thứ Hai, Tư Tồn quay trở lại trường như thường lệ. Cô thay đổi thói quen ngồi hàng đầu trước kia, lén lén lút lút ngồi xuống góc bàn dãy cuối cùng, lấy sách che đầu và múa bút viết.
Người luôn luôn ngồi cạnh cô là Vu Tiểu Xuân ngay lập tức nhận thấy sự khác lạ này. Tư Tồn là sinh viên giỏi nhất, mỗi giờ lên lớp đều chăm chú dõi theo bài giảng của giáo viên, sao hôm nay lại làm việc riêng thế này?
Hai tuần sau, Tư Tồn nhận được một bưu kiện lớn từ Bắc Kinh gửi đến. Đợi tới cuối tuần được về nhà, cô mới lén lút mở bưu kiện ra xem rồi bí mật chui vào bếp. Đợi Mặc Trì tan làm, cô bưng một bát nước gì đó đen sì tới trước mặt anh và yêu cầu anh uống bằng hết.
“Đây là cái gì thế?”, Mặc Trì chau mày hỏi.
“Đây là phương thuốc được các anh hùng kháng Mỹ viện Triều sử dụng”.
“Sao em lại có cái này?” Anh nhớ rõ ràng, cô đã xả đi hết cả thư lẫn thuốc của Giang Phinh Đình gửi cho anh rồi cơ mà?
Tư Tồn cúi đầu nói lí nhí: “Em viết thư hỏi xin Giang Phinh Đình, bảo cô ấy gửi thêm một gói nữa”.
“Em viết thư cho cô ấy sao?”, Mặc Trì quá đỗi ngạc nhiên, chẳng phải Giang Phinh Đình là người cô ấy g