pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Câu Chuyện Ngày Xuân

Câu Chuyện Ngày Xuân

Tác giả: Vương Thiển

Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015

Lượt xem: 1342874

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2874 lượt.

ngửi thấy mùi thơm quyến rũ của món ăn bay ra đến tận cửa. Hương thơm đang ỉan tỏa khắp nhà nhưng phòng khách lại không có một bóng người. Tư Tồn chạy vào bếp thì thấy cô giúp việc đang thu dọn nồi niêu bát đĩa. “Cậu Mặc Trì ở trên tầng, cô gọi cậu ấy xuống ăn cơm đi”.
Những đứa trẻ nhà họ Mặc đều gọi cô giúp việc là “cố, kính trọng như những bậc tiền bốì khác trong nhà. “Vất vả cho cô quá, lát nữa cô dùng bữa cùng chúng cháu nhé”, Tư Tồn lễ phép nói.
“Tôi thu dọn xong sẽ về luôn vì còn phải nấu cơm cho ông nhà tôi với bọn trẻ nữa”, cô giúp việc vui vẻ nói.
Cái từ “ông nhà tôi” cô giúp việc nói ra một cách rất tự nhiên khiến Tư Tồn bỗng cảm thấy ấm áp trong lòng. “Vậy cô mang một chút thức ăn về cho các em đi ạ”. Nói rồi, Tư Tồn nhanh nhẹn chạy lên tầng, tìm “ông nhà” của cô.
Tư Tồn rón rén đi tới trước cửa phòng của họ, vểnh tai lên nghe nhưng không thấy chút động tĩnh gì. Cô khẽ khàng đẩy cửa bước vào thì thấy Mặc Trì đang chống nạng, đứng quay lưng về phía cửa phòng, bất động nhìn ra cửa sổ. Anh không ngắm khu vườn mà đang ngẩng nhìn bầu trời.
Ánh sáng hiu hắt của buổi chiều tà bao quanh thân hình cao lớn mà hao gầy của anh như mạ lên đó một lớp vàng, trông anh giống như một thiên sứ cô độc. Tư Tồn lặng lẽ lại gần, áp người vào lưng anh nhưng không thấy anh có phản ứng gì. Anh nhớ vợ tới mức ngẩn ngơ rồi sao? Cô khẽ mỉm cười, đưa hai tay lên bịt mắt anh.
Cơ thể đang căng phồng lên của Mặc Trì trong chốc lát đã trỡ nên thư thái. Anh kéo tay Tư Tồn, nhẹ nhàng đặt lên eo mình rồi chống nạng quay người lại. “Em đã về đấy à?”, anh nói vẻ lạnh nhạt, đáy mắt ẩn chứa chút gì đó cô độc.
Tư Tồn lập tức cảm nhận được điều khác lạ từ Mặc Trì, cô buột miệng hỏi: “Sao thế? Anh không vui à?”
Mặc Trì ôm chặt cô, áp mặt cô vào lồng ngực mình. “Vui chứ, em về nhà đương nhiên anh phải vui rồi”.
Tư Tồn rất thích được vùi đầu vào lồng ngực rộng lớn chỉ thuộc về riêng mình cô như thế này. Hai người yên lặng ôm lấy nhau, hưởng thụ từng phút giây hạnh phúc. Một lúc sau, Tư Tồn nhún chân rồi hôn lên môi Mặc Trì. Anh lập tức cắn chặt đôi môi của cô, đây là màn hâm nóng dạo đầu mỗi khi họ trùng phùng.
Sau nụ hôn dài, hai người tay trong tay tới phòng ăn. Thức ăn trên bàn đều là những món Tư Tồn yêu thích. Cô mừng rỡ, ngạc nhiên hỏi: “Hôm nay là ngày gì đặc biệt hả anh?”
Mặc Trì gắp cho cô một miếng sườn heo rồi nói: “Hôm nay là mồng Tám tháng Mười Âm lịch, là sinh nhật của anh”.
“Ái dà”, Tư Tồn bịt miệng lại: “Em thật đáng chết, đến sinh nhật của anh cũng không nhổ”. Sinh nhật của cô là Tết thanh niên mồng Bôn tháng Năm. Hôm đó, Mặc Trì đã đặt bàn ở nhà hàng truyền thống Đức Vận Phạn Trang, gọi toàn món ăn cô yêu thích, còn mời một chuyên gia làm bánh của thành phố tới làm cho cô một chiếc bánh sinh nhật kiểu Tây. Thế mà cô lại quên béng mất ngày sinh của anh.
“Không trách em được, sinh nhật của anh chẳng trùng với lễ tết gì, đến chính anh đôi lúc còn quên”, Mặc Trì không hề để bụng chuyện đó.
“Em còn chưa mua quà cho anh nữa kìa”, Tư Tồn ảo não nói.
Mặc Trì nắm chặt tay cô, đặt lên môi hôn nhẹ: “Em chính là món quà quý giá nhất mà ông trời đã ban tặng cho anh”.
“Hì hì”, Tư Tồn khẽ cười: “Anh nói nghe hay thật đấy, em thấy anh mới đúng là người của Khoa Trung văn”.
Mặc Trì cười nhạt, cô lại hỏi anh: “Sau sinh nhật này anh bao nhiêu tuổi?”
“Tròn hai ba tuổi. Cô Lưu Xuân Hồng cũng thật là, không nói với em về tuổi của anh sao?”
“Chắc là nói với ba mẹ em nhưng em không để ý”, Tư Tồn lắc đầu lè lưỡi.
Mặc Trì khoác vai cô nói: “Đúng là đồ ngốc, tuổi tác tương xứng là điều rất quan trọng đấy”.
“Như chúng mình có tương xứng không anh?”, Tư Tồn cười hì hì hỏi.
“Đương nhiên là có. Nam lớn hơn nữ năm, sáu tuổi là thích hợp nhất, như vậy người nam có thể chăm sóc, bảo vệ người mình yêu”.
“Xì, anh chỉ biết dỗ ngon dỗ ngọt em thôi”, Tư Tồn bĩu môi: “Lớp em có mấy đôi yêu nhau, họ chỉ cách nhau một hai tuổi là cùng”.
“Em chê anh già quá phải không?”, Mặc Trì lạnh nhạt hỏi.
“Đâu có!”, Tư Tồn hốt hoảng, vội vàng giải thích: “Ý của em là, Mặc Trì và Chung Tư Tồn rất xứng đôi, bất kể cách nhau bao nhiêu tuổi”.
Mặc Trì cười nhạt, lại gắp rau vào bát Tư Tồn. Anh thích chăm chút cho cô trong bữa ăn và ngắm nhìn dáng vẻ vô ưu vô lo của cô khi ăn uống.
Tư Tồn chợt dừng đũa, vẻ hơi lo lắng: “Mặc Trì, hôm nay anh không vui sao?”
“Đâu có!”, Mặc Trì vội nói.
“Không đúng!”, Tư Tồn nói: “Hôm nay anh chưa cười vui một lần nào, cũng không đấu khẩu với em giống như mọi khi”.
Mặc Trì vội đặt đũa xuống: “Đúng là vợ của anh, chẳng có gì qua nổi mắt em”.
“Sao thế anh?”, Tư Tồn ngẩng đầu, lo lắng hỏi.
“Không sao đâu, chỉ là chuyện công việc thôi”, anh miễn cưỡng cười nói: “Chúng ta không nói chuyện đó nữa. Em xem, anh suýt nữa làm hỏng bữa tối của chúng mình. Em muốn ăn gì nữa không để anh gắp cho?”
Tư Tồn muốn trêu đùa cho anh vui nên cười nói: “Anh có muốn uống một chút bia để chúc mừng không?”
Nhớ ỉại khả năng uống “tuyệt diệu” của Tư Tồn lần trước, Mặc Trì như có