Tác giả: Vương Thiển
Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015
Lượt xem: 1342864
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2864 lượt.
Tồn quyết định giả vờ đáng thương.
“Ô... Thế cậu là người thành thị à”, Chị Trần nhìn Mặc Trì nói.
Mặc Trì mặt tái lại, cứng họng chẳng biết nói thế nào, đành chìm trong im lặng.
“Vậy em có thể đi được chưa ạ?”, Tư Tồn hỏi.
“Được rồi” Chị Trần cảm thấy thương cho cô gái bé nhỏ này.
“Cảm ơn chị Trần, bánh bao chiên của chị ngon lắm”. Tư Tồn đỡ Mặc Trì đứng dậy, toan đi ra ngoài.
“Đợi một lát, chàng trai!” Chị Trần đột nhiên gọi giật lại, nhìn chằm chằm vào Mặc Trì, hết nhìn người lại nhìn chân: “Lúc nãy, Tư Tồn nói cậu họ Mặc?”
Mặc Trì gật đầu, trong lòng có dự cảm. không tốt. Anh thân phận đặc biệt, cơ thể cũng đặc biệt, những người trong cơ quan cho dù chưa gặp cũng đều từng nghe qua về anh.
“Cậu không phải thuộc hộ nghèo, cậu là cán bộ Cục Dân chính, đúng không?”, chị Trần hỏi.
“Đúng vậy”, Mặc Trì trong lòng đã có phần hối hận. Lẽ ra, hôm nay anh không nên chường mặt đến đây mới phải.
“Tôi đã từng tham gia một hội nghị do ba anh chủ trì. Thị trưởng Mặc lời lẽ thâm sâu, rất có trình độ!”, chị Trần đột nhiên nói.
“Vâng...”, Mặc Trì im bặt, không biết phải đáp lại thế nào.
“Cậu là chồng của Tư Tồn, vậy Tư Tồn là... con dâu của Thị trưởng Mặc?”, Chị Trần giờ đã hiểu rõ từng tầng quan hệ: “Tư Tồn, sao em không nói sớm?”
“Cái đó...”
“Tôi biết”, chị Trần nói lớn: “Con của cán bộ cấp cao như cô cậu đều không muốn nhắc đến ba mẹ của mình. Từ nhỏ gia đình đã giáo dục các cô cậu phải khiêm tốn, đúng không?”
“Vâng, tạm biệt chị Trần”, Mặc Trì muôn ra khỏi nơi này càng nhanh càng tốt.
“Chị Trần, đây là bí mật của chúng ta, chị đừng cho người khác biết nhé, được không?”, Tư Tồn nói.
“Được, cô cậu cứ yên tâm đi”, chị Trần khảng khái nói.
Mặc Trì kéo tay Tư Tồn, như thể muốn hô “biến” và ngay lập tức mất dạng khỏi nơi này. Sau khi đã ra khỏi cổng lớn của Cục Công thương, hai người mới bắt đầu đi chậm lại. Tư Tồn níu tay Mặc Trì, lẩm bẩm: “Lần này đúng là quá mất mặt, tên em đã bị lưu trong Sổ ghi chép của Cục Công thương rồi”.
“Anh mới là người bị mất mặt này. Đầu tiên thì bị người ta xem như con khỉ nửa ngày trời, rồi lại được coi ỉà hộ nghèo, cuối cùng vẫn bị người ta nhận ra”, Mặc Trì đanh mặt lại nói.
“Em đâu ngờ chị ta có thể nhận ra anh chứ?”
“Trong cơ quan tuy có nhiều bộ phận, nhưng chỉ mình anh là có một cái chân, ai mà chẳng nhận ra cơ chứ”.
Tim Tư Tồn thắt ỉại trước câu nói của anh. Cô ngẩng đầu lên, nhìn anh bằng ánh mắt hết sức âu yếm, thế nhưng anh vẫn thản nhiên lắc đầu, cười nhạt nói: “Anh thì đằng nào cũng đã thế này rồi, chẳng phải sợ bị người khác nhận ra nữa. Chỉ là lần này, dù đã cố gắng cũng chẳng ích gì, còn để người ta biết vợ của anh đi buôn bán, bị người của Cục Công thương bắt giữ. Vợ ơi, ngày hôm nay hai đứa mình thật mất mặt!”
“Anh chê em mất mặt sao?”, Tư Tồn cười hi hi, thổi một hơi vào bên tai Mặc Trì.
Mặc Trì thấy ngứa ngáy, nhân lúc bốn phía không bóng người, liền hôn một cái lên má Tư Tồn. “Không, vợ thân yêu, con người em bây giờ vừa có dũng khí lại vừa có mưu mẹo, đúng là niềm tự hào của anh”.
Đôi má Tư Tồn ửng hồng. Cô tựa đầu lên vai Mặc Trì, đôi vợ chồng trẻ vui vẻ nắm tay nhau trở về nhà.
Nếu Như Anh Yêu Em
Toàn bộ số băng nhạc còn lại Tư Tồn đã nộp hết cho người của Cục Công thương, kế hoạch vừa mới khởi động của cô và Tịnh Nhiên cũng vì thế mà “chết yểu”. Khi điểm lại “thành tích”, sau khi trừ đi tiền vốn và số băng phải nộp cho người ta, chỉ trong vòng ba tuần ngắn ngủi, họ đã kiếm được một trăm bốn mươi
tệ.Con số này không hề nhỏ, tương đương với một tháng lương của Thị trưởng Mặc.
Tịnh Nhiên trở về Bắc Kinh sớm hơn dự định. Tư Tồn dùng số tiền bảy mươi tệ được chia, mua một chiếc xe đạp nữ. Có xe rồi, hàng tuần cô có thể về nhà thuận tiện hơn.
Ngày ngày cô luyện xe trong ngỗ, dù chân tay trầy xước không ít nhưng vẫn rất hào hứng. Mặc Trì đứng trong ngõ nhìn cô mà lòng xót xa.
Dù đầu gối đang đau nhưng Mặc Trì vẫn ương bướng nói: “Không cần đâu, em cũng đang bị thương đó thôi, anh tự đi được”.
Tư Tồn cau mày, trợn mắt nhìn anh: “Em bảo anh ngồi thì anh cứ ngồi! Có phải em chưa từng đẩy anh bao giờ đâu?”
Mặc Trì nhìn cô vợ trẻ ngày càng bá đạo, bất lực lắc đầu rồi đành ngoan ngoãn ngồi lên xe.
Về đến nhà, lên tầng kiểm tra, Mặc Trì thấy Tư Tồn đã bị thương chỗ khớp đầu gối, hai chân tê cứng, không sao co lại được, đành phải nằm ngủ trong dáng cua bò. Mặc Trì đi tìm thùng thuốc, lấy ra nước muối, thuốc tím, bông băng. Tư Tồn nằm trên giường toàn thân run bần bật.
“Ngồi dậy nào”, Mặc Trì bắt chước khẩu khí lúc nãy của Tư Tồn. Cô biết điều, ngoan ngoãn ngồi bên mép giường. Mặc Trì kéo ghế lại, vén tay áo của cô lên rồi dùng nước muối rửa sạch vết thương.
Tư Tồn xót quá, kêu toáng cẵ lên: “Anh Mặc Trì tốt bụng ơi, không cần phải làm thế này đâu. Em ra vòi nước dội một tí thì hai ngày sau sẽ khỏi luôn. Em bảo đảm đấy”. Mặc Trì không để ý những gì cô nói, đợi vết thương sạch sẽ, anh liền bôi thuốc tiê