Tác giả: Vương Thiển
Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015
Lượt xem: 1342869
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2869 lượt.
u viêm lên đó. Tư Tồn đau muốn nhảy dựng ỉên: “Anh Mặc Trì ơi, anh bôi thuốc còn đau hơn cả lúc bị ngã...”
“Băng bó xong sẽ không đau nữa”.
Mặc Trì mím môi lại, không dám nói gì nữa. Anh chăm chú nhìn vào vết thương của cô, hàng mi dài che khuất đôi mắt đen sâu thăm thẳm. Anh vừa bôi thuốc vừa khẽ thổi nhè nhẹ vào vết thương. Luồng gió mát lành dễ chịu ấy khiến trái tim Tư Tồn rung lên, một cảm giác ngọt ngào dâng đầy, nỗi đau đớn lúc trước hồ như hoàn toàn tiêu tan.
Băng bó cánh tay xong, Mặc Trì liền nhẹ nhàng cởi áo ngoài của cô ra. Ông tay áo đã nát bươm, một chiếc sơ mi hoa đang đẹp là thế, bây giờ chỉ còn nước vào thùng rác. Hai tay Mặc Trì đặt lên đùi cô.
Tư Tồn rất tự nhiên vòng tay qua ôm cổ anh, đôi môi khẽ mấp máy, hai má đỏ ứng.
Mặc Trì kéo tay cô xuống: “Đang ban ngày ban mặt, em định làm gì? Anh còn phải bôi thuốc cho em đây này”.
Tư Tồn như chợt tĩnh giấc mộng, mới nhận ra mình đã quá chìm đắm trong sự ấm áp mà Mặc Trì đem lại, đã bất giác “nghĩ lung tung”. Khuôn mặt cô càng đỏ ửng, đầu cúi gằm xuống, thẹn thùng không dám nhìn anh.
Mặc Trì lại nhanh nhẹn tháo quần dài giúp cô. Đầu gối của cô vốn trắng như tuyết, giờ điểm vào vết bầm dập, thâm tím, trông thật là thảm hại. Mặc Trì thấy lòng đau nhói, mắt nhìn hai viên bông nhúng thẫm nước muôi nhưng vẫn ngồi thần ra đó, không nỡ xoa lên đầu gối cô.
Tư Tồn nhắm chặt mắt, hai tay bám lấy thành giường, trông bộ dạng giống như một kẻ tử tù đang chờ lên giàn giáo. Một lúc lâu sau vẫn không thấy động tĩnh gì, cô mở mắt ra thì thấy Mặc Trì vẫn đang cầm nhíp gắp bông trong tay.
Tư Tồn thở hắt ra, hoang mang hỏi: “Sao anh không lau nữa?”
Mặc Trì thổi nhè nhẹ vào chỗ vết thương, rồi dằn lòng, xát miếng bông thấm nước muôi lên đó. Tư Tồn lại đau đớn rên rỉ. Cô đau đến mức chân tay vung vẩy, đạp loạn cả lên. Một tay Mặc Trì nắm chắc bàn chân cô, tay còn lại nhanh chóng làm sạch vết thương.
Tư Tồn vừa xót vừa đau, vẫn không ngừng rên rỉ. Một lúc sau, Mặc Trì thấp giọng nói: “Băng bó xong rồi, em đừng kêu nữa”.
Tư Tồn im lặng, nhìn anh thu dọn thùng thuốc, rồi cúi xuống nhìn chân mình. Hai đầu gối cô bị băng bó trắng toát, cứng đơ như cây cột buộc ngựa.
“Mặc Trì...đau...”, Tư Tồn nũng nịu.
“Đáng đời, ai bảo em đâm vào cột điện?”, Mặc Trì ra vẻ bực bội đáp.
Tư Tồn ấm ức, lẩm bẩm: “Nếu không phải anh gọi em thì em có đâm vào cột điện được không?”
“Đúng, đều là do anh không tốt, anh đã hại em bị ngã”, Mặc Trì đột nhiên trở nên kích động, liền cao giọng.
Tư Tồn hoảng sợ tới mức nín thinh. Anh ấy làm sao thế nhỉ?
Mặc Trì thấy cô mắt chữ A, mồm chữ o nên dằn lòng đi về phía cửa sổ, quay lưng lại phía cô, không nói thêm gì nữa.
Tư Tồn ấm ức muốn chết. Cô đã ngã thành ra thế này rồi, anh không an ủi, dỗ dành thì thôi, lại cáu kỉnh, nạt nộ cô. Âm ức trong lòng khiến tay chân càng đau hơn, mắt cô đỏ hoe, nước mắt bắt đầu rơi lã chã.
Lúc Mặc Trì quay người lại thì đã thấy Tư Tồn đang khóc như mưa, anh dằn lòng nói: “Tốt nhất sau này em không nên đi xe đạp nữa, nguy hiểm lắm”.
Tư Tồn hoảng quá, vội đứng dậy lớn tiếng nói: “Có gì mà nguy hiểm? Ngoài đường người ta đi đầy ra đó thôi!”
“Anh bảo không đi là không đi, ngoài đường có ai ngã xe như em không?”, Mặc Trì phản bác.
“Không phải tại em mới học sao?”, Tư Tồn cao giọng.
“Mới học đã ngã thế này rồi, học thêm mấy ngày không biết còn thế nào nữa”.
“Em muốn học đấy, có ngã cũng không cần anh bận tâm!”, Tư Tồn sợ không được tiếp tục đi xe, nói năng không còn giữ chừng mực gì nữa.
“Anh đã nói là em không được phép đi nữa, nghe chưa?” Cô đang đau thế này mà anh vẫn còn đấu khẩu với cô sao.
“Xe của em sao em không được phép đi? Anh là đồ bá quyền, đồ phát xít!” Tư Tồn tức giận khiến cả khuôn mặt trắng bệch ra, càng nói càng không có chừng mực.
“Anh phát xít hả?” Mặc Trì giận tím mặt, chỉ vào mũi mình, nói không ra đầu ra đuôi. “Anh phát xít mà anh còn thương em sao? Anh phát xít mà anh lại sợ em gặp nguy hiểm? Anh phát xít mà anh...” Anh giận tới mức run rẩy không nói ra lời nữa.
Thế rồi anh chìm vào im lặng. Nói cho cùng, là do anh lo lắng cho sự an nguy của cô, thế mà cô đã không cảm kích lại còn nói năng hồ đồ. Trong lòng Tư Tồn dâng lên cảm giác hổ thẹn, cô ngại ngùng kéo cánh tay anh: “Mặc Trì tốt của em...”
Mặc Trì vẫn đang bốc hỏa, liền đẩy cô ra: “Đừng có động vào phát xít!”
Tư Tồn làm bộ khoa trương, ôm lấy cánh tay, rồi ngã lăn ra đất: “Ai ui, đau quá!” Vết thương ở chân va xuống sàn nhà, thật sự khiến cô đau chảy nước mắt. Hai tay cô khua khua không biết nên che lấy chân hay bọc lấy tay.
Mặc Trì vội quỳ xuống, đỡ cô dậy: “Đau ở đâu? Để anh xem nào”.
“Chỗ nào cũng đau...” Mặt Tư Tồn lấm lem nước mắt, nửa vì đau, nửa muốn nhõng nhẽo với Mặc Trì.
“Mau đứng dậy, đang bị thương đừng cử động nhiều”. Anh cẩn thận dìu Tư Tồn, đồng thời cũng nương vào cô để đứng dậy. Anh cúi người xem xét vết băng trên đầu gối cô, khi không thấy chảy máu mới thở phào nhẹ nhõm. “Là anh không bảo vệ được em, anh thật vô dụng”, anh lí nhí nói