Tác giả: Vương Thiển
Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015
Lượt xem: 1342863
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2863 lượt.
nh, cùng trên một con thuyền bất kể mưa to gió lớn.
Từ đó, Tư Tồn càng yêu thích bài thơ này hơn. Càng đọc cô càng cảm thấy nhân vật chính mà Thư Đình viết trong đó chính là cô và Mặc Trì. Anh giống như một cây sồi cao lớn, có sức hấp dẫn, có chiều sâu, còn cô giô"ng như một cây bông yên tĩnh, dịu dàng, kiên định đứng bên cạnh anh, cùng anh đối mặt với mưa gió bão bùng, tâm đồng ý hợp.
Tư Tồn tiếp tục khẽ khàng nhẩm đọc theo nét bút của Mặc Trì. “Chúng ta cùng nhau gánh vác gió lạnh, phong ba, sấm sét. Chúng ta cùng nhau chia sẻ sương mù, ban mai, cầu vồng tưởng như vĩnh viễn chia li nhưng lại cả đời bên cạnh đấy mới là tình yêu vĩ đại kiên trinh chính là đây không chỉ yêu bờ vai rộng lớn của anh còn yêu lòng kiên định của anh, vùng đất dưới chân anh”.
Tới lúc Tư Tồn đọc xong câu cuối cùng, Mặc Trì cũng đã hoàn thành tác phẩm thư pháp của mình. Anh rửa sạch bút rồi gác sang một bên. Tư Tồn lập tức bám vào vai anh, nũng nịu: “Anh viết Thảo thư đẹp thế mà không chịu dạy em gì cả”.
“Em còn dám nói anh à? Đến những đường nét cơ bản em cũng không chịu học hành tử tế thì viết Thảo thư thế nào được?”
“Lần trước, người khen em viết đẹp chính là anh còn gì”, Tư Tồn bĩu môi nói.
“Chữ của em chỉ đẹp nếu đem so sánh với những người bình thường, còn nếu là thư pháp thì...”, Mặc Trì cố ý dài mặt ra: “vẫn còn xa vời lắm”.
“Đằng nào chúng ta cũng còn rất nhiều thời gian. Anh từ từ dạy em, em sẽ dần dần luyện”, Tư Tồn cười hì hì nói. Đợi khi chữ đã khô, cô cuốn bức thư pháp lại: “Bây giờ cái này thuộc về em. Sau này em sẽ đóng khung treo trên đầu giường mình”.
“Nếu người ta hỏi ai viết thì em trả lời sao?”
“Em nói là chồng em viết”, Tư Tồn trả lời không chút do dự. Mặc Trì vô cùng ngạc nhiên hỏi lại: “Em không nói là người thân nữa sao?”
“Chồng thì cũng là người thân chứ sao. Chồng là người thân nhất luôn”. Tư Tồn không cố ý giấu giếm chuyện cô đã kết hôn, nhưng cũng không có cơ hội tiết lộ với các bạn cùng phòng. Thấy tuổi cô còn nhỏ, bạn học nghiễm nhiên đều cho rằng cô vẫn độc thân, nên chưa bao giờ có ai hỏi cô về chuyện này.
Mặc Trì vuốt mái tóc cô nói: “Em đói rồi phải không? Để xem hôm nay cô giúp việc làm món gì, nếu không đủ anh sẽ bảo cô nấu thêm”.
“Có gì thì ăn nấy. Anh đừng động đậy, để em dựa vào anh một lúc”. Cô vùi đầu vào lòng anh, hít hà cái mùi vị luôn khiến cô cảm thấy an lòng.
Họ cùng nhau dùng bữa tối. Khi màn đêm buông xuống, Mặc Trì nói: “Để anh đưa em về trường”.
“Không cần đâu, tự em đi xe về được”.
“Trời tối rồi, anh không yên tâm”. Mặc Trì không để cô nói thêm liền lên tầng thay quần áo, xỏ chân vào đôi giày được cô mua tặng.
“Vậy để em đèo anh nhé”.
“Vừa mới biết đi xe chưa được bao lâu đã đòi chở người. Em cứ để xe ở nhà, cuối tuần ngồi xe buýt về, sáng thứ Hai tuần sau lại đạp xe đến trường”.
Mặc Trì và Tư Tồn chung vai bước trên đường, chầm chậm đi tới trường học. Lúc này, đèn điện trong giảng đường vẫn sáng trưng, Mặc Trì nói: “Em mau vào trong đi, còn kịp một tiết tự học buổi tối\' đấy”.
“Đường xa như thế, anh có mệt không? Hay anh vào phòng học của chúng em nghĩ một lúc rồi hãy về”.
“Không cần”. Mặc Trì xua xua tay, ý bảo cô hãy mau vào trường. Khi bóng cô đã mất hút vào bóng đêm rồi, anh mới quay gót trở về nhà.
Tư Tồn về kí túc xá, lấy cốc nước và sách vở. Buổi tự học ở trường cô thường kết thúc lúc mười giờ tối. Bây giờ mới chín giờ, cô còn một tiếng đồng hồ đọc sách. Cô vội vội vàng vàng chạy tới giảng đường tự học, bỗng đứng sững lại vì bị một người chặn trước mặt.
“Giang Thiên Nam”, Tư Tồn kêu lên thất thanh.
“Tôi đã ở đây đợi em cả buổi tối rồi”, Giang Thiên Nam nói.
“Anh đợi tôi làm gì? Bản thảo lời dẫn có gì phải sửa sao?”, Tư Tồn giống như một con nhím đang xù lông tự vệ trước anh ta.
Giang Thiên Nam giữ chặt lấy cánh tay cô, hạ thấp giọng: “Tư Tồn, em không ngốc, em biết tôi thích em, đúng không?”
“Buông tôi ra!”, Tư Tồn vùng vẫy kêu lên: “Anh là bạn trai của Tô Hồng Mai kia mà”.
“Anh và cô ta đã chia tay rồi!”, Giang Thiên Nam lớn tiếng nói.
“Không liên quan tới tôi”, Tư Tồn quay người bỏ đi.
“Đúng là không liên quan gì tới em”, Giang Thiên Nam đuổi theo cô: “Nhưng anh hiểu rõ lòng mình, người anh thích chính là em. Anh thừa nhận, lần trước là anh đã thiếu kiên nhẫn mới lựa chọn sai lầm. Lần này, anh nhất định phải theo đuổi em”.
Tư Tồn đứng lại, nhìn thẳng vào mắt anh ta rồi nói rõ ràng từng chữ một: “Giang Thiên Nam, tôi nói cho anh biết, không thể được!”
“Chẳng có gì là không thể được cả. Anh sẽ khiến em phải yêu anh”, Giang Thiên Nam vẫn không chịu nản lòng.
“Không thể được!”, Tư Tồn lắc đầu nói
“Lí do là gì?”, Giang Thiên Nam gắt lên.
“Lí do chính là...”, Tư Tồn dừng lại giây lát rồi hạ quyết tâm nói ra sự thật hòng khiến anh ta từ bỏ: “Tôi đã kết hôn rồi!”
Giang Thiên Nam cười phì ra: “Tư Tồn, em trẻ con thật. Sao có thể bịa ra một lí do ngớ ngẩn như thế?”
“Tin hay không tùy anh”, Tư Tồn đã mất hết kiên nhẫn.
“Lần này anh quyết không từ bỏ!”, Giang Thiên Nam kiên