Tác giả: Vương Thiển
Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015
Lượt xem: 1342861
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2861 lượt.
rong lòng cô dâng lên một niềm vui nho nhỏ. Tuy lỗi phạt của cô vẫn chưa được gỡ bỏ những động thái của trường cũng khiến cô được an ủi phần nào.
Tư Tồn nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ. Cô giao lại bản thảo dẫn chương trình cho Lưu Trí Hạo. Lưu Trí Hạo xem xong nói: “Đúng là tôi đã không nhìn nhầm người, em thật nhanh nhẹn. Bây giờ em đi tìm bạn dẫn chương trình, khớp lời thoại rồi dựa vào đặc điểm ngôn ngữ của người ta để chỉnh lại cho trôi chảy là được”.
Tư Tồn gật đầu hỏi: “Người dẫn chương trình ở đâu ạ?”
Lưu Trí Hạo giơ tay lên nhìn đồng hồ: “Sắp đến giờ rồi, chúng ta chờ cậu ấy thêm năm phút nữa nhé”. Vừa ngẩng đầu nhìn lên thì Lưu Chí Hạo liền vẫy tay gọi: “Giang Thiên Nam, ra đây đi!”
“Anh ta đến đây làm gì? Hai ngày nữa vũ hội mới bắt đầu cơ mà?”, Tư Tồn giật mình tự hỏi.
Lưu Trí Hạo kéo Giang Thiên Nam lại, cười nói: “Hai người làm quen với nhau đi, đây chính là người sẽ dẫn chương trình cho buổi liên hoan lần này, Giang Thiên Nam của Khoa Địa chất Còn đây là Tư Tồn, Khoa Trung văn, người phụ trách nội dung chương trình. Tiểu Giang, lát nữa cậu cùng Tư Tồn ra đằng kia khớp lời nhé”.
Tay vẫn đút túi quần, Giang Thiên Nam nói: “Không cần làm quen, bọn em thân nhau lắm rồi”.
“Không phải thân nhau, chỉ là quen biết sơ sơ thôi”, Tư Tồn vội chữa lại.
Giang Thiên Nam nhếch miệng cười nhạt rồi rút ra một bao thuốc lá, đưa cho Lưu Trí Hạo.
“Tôi không hút thuốc”, Lưu Trí Hạo nói.
Giang Thiên Nam tự rút một điếu rồi châm lửa. “Đưa lời đây để tôi xem”. Anh ta giằng lấy tờ giấy trong tay Tư Tồn, chạy mất hút về phía hậu đài.
“Cậu ta tính cách như thế đó nhưng kì thực rất có tài, ca hát nhảy múa đều giỏi, lại rất dạn dĩ. Buổi liên hoan có tới hàng ngàn khán giả nên phải dùng người có khả năng làm nóng hội trường như cậu ta”, Lưu Trí Hạo nói.
Tư Tồn cảm thấy mất hết cả hứng thú. Viết xong phần nội dung chương trình, công việc của cô coi như đã hoàn thành. Hôm nay vẫn còn sớm, cô muốn đạp xe về nhà cùng Mặc Trì dùng bữa tối. “Không có việc gì nữa, em xin phép về trước”, cô nói.
“Vội gì chứ? Lát nữa em còn phải khớp lời với Giang Thiên Nam nữa. Chỗ nào cậu ta nói không thuận thì em giúp cậu ta sửa lại. Những người như thế tuy nói năng lưu loát song ngôn ngữ chưa chắc đã ổn”.
“Được thôi ạ”, Tư Tồn nghe lời thầy liền chạy tới hậu đài tìm Giang Thiên Nam.
Giang Thiên Nam đang ngồi ở một góc trong hậu đài, miệng ngậm điếu thuốc, mắt đọc bản thảo. Tư Tồn đi đến chỗ cách anh ta tầm một mét rồi gọi: “Lời dẫn có vấn đề gì không? Không có vâ\'n đề gì thì tôi xin phép đi về trước”.
Giang Thiên Nam nheo mắt nhìn bản thảo, rồi đưa mắt liếc nhìn Tư Tồn một cái: “Tôi còn đang xem, thấy cũng không đến nỗi, chỉ cần chỉnh lại một chút cho hợp với khẩu ngữ là được”.
“Đến lúc dẫn, anh tự điều chỉnh theo lối khẩu ngữ của mình không được sao? Có ai bắt anh đọc nguyên xi từng câu đâu?”, Tư Tồn đáp.
“Cũng được”, Giang Thiên Nam gật gù đáp. Tàn thuốc rơi xuốhg đất theo cái gật đầu của anh ta.
Tư Tồn như trút được gánh nặng, liền quay người bước đi. Giang Thiên Nam nheo mắt nhìn theo bóng cô dần khuất hẳn.
Anh ta hít nốt hơi thuốc, vứt đầu lọc ra nền rồi rê đế giày dập tắt.
Lấy xe ra khỏi trường học rồi, Tư Tồn đạp vun vút như tên bay. Từ hồi có xe đạp, mỗi tuần cô đều về nhà hai lần, đương nhiên là ngoại trừ tối thứ Bảy. Những buổi khác cô phải quay lại trường ngay sau bữa tối, trước khi kí túc xá tắt đèn.
Cô khe khẽ cất tiếng hát. Trước kia, cô phải đi hết hơn nửa tiếng mới về đến nhà, nhưng bây giờ chỉ cần mười lăm phút. Tư Tồn không khỏi tự ngưỡng mộ mình, nếu không phải cô kiên trì đòi học đi xe đạp thì làm sao cô với Mặc Trì có nhiều cơ hội gặp nhau như vậy.
Về đến cổng nhà họ Mặc, Tư Tồn cứ ngồi nguyên trên xe, lấy chân đẩy cửa đi vào, sau đó nhảy chân sá.o về phòng ngủ, nhưng không thấy Mặc Trì ở trong đó. Cô mím môi, quyết định sang thư phòng tìm anh.
Mặc Trì đang viết chữ, thấy Tư Tồn về, mắt anh sáng lên lấp lánh nhưng tay vẫn không rời bút. “Sao hôm nay em lại về?”, anh hỏi.
“Vì nhớ anh đấy!” Tư Tồn đến bên Mặc Trì, nhìn anh viết chữ. Anh đang đứng bên bàn làm việc lớn, nách kẹp chặt cây nạng, viết chữ theo lối Thảo thư, nét bút như phượng múa rồng bay. Mặc Trì đã từng dạy Tư Tồn viết chữ theo lối Chính Khải, nhưng chưa từng biểu diễn viết Thảo thư trước mặt cô. Tư Tồn ngớ người ra, chăm chú nhìn theo từng nét bút của Mặc Trì, cố đoán xem anh đang viết gì. Tuy không nhận được hết mặt chữ nhưng cô nhận ra anh đang viết bài thơ Gửi cây sồi của nữ thi sĩ Thư Đình.
“Nếu như em yêu anh Tuyệt đối không giống dây hoa lăng tiêu kia Bám vào cành cao của anh để huyênh hoang Củng không học đấm chim ngốc nghếch sỉ tình Vì bóng râm ha mà suốt ngày lặp lại bản tình ca đơn điệu”.
Gửi cây sồi là bài thơ mà cả cô và Mặc Trì đều vô cùng yêu thích. Hồi đầu, cô chép lại bài thơ này từ báo trường rồi gửi về cho Mặc Trì. Mặc Trì viết trong thư rằng, nội dung bài thơ này chính là nói về tình yêu của họ. Tình yêu của họ không phải là sự thương hại, đó là chung vai sát cá