XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Câu Chuyện Ngày Xuân

Câu Chuyện Ngày Xuân

Tác giả: Vương Thiển

Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015

Lượt xem: 1342855

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2855 lượt.

m trước kia, em cứ coi như một báu vật vậy. Thật ra, loại búp bê này phải có hai con Ịĩiới thành một cặp. Mấy hôm trước anh đi Bách hóa Hữu Nghị nhìn thấy con búp bê trai này nên mua về tặng em”.
Tư Tồn vừa ngạc nhiên vừa vui mừng. Cô vuốt ve con búp bê, đỏ mặt nói: “Búp bê gái là em, còn búp bê trai là anh”.
Mặc Trì đặt con búp bê trai bên cạnh con búp bê gái trên đầu giường, cười nói: “Chúng ta không bao giờ rời xa nhau”.
Mặc Trì đã mệt, toàn thân iại nóng bừng bừng. Tư Tồn vội đỡ anh nằm xuống, cho anh uống hai viên thuốc hạ sốt. Cô cũng nằm xuống bên cạnh anh. Anh vòng tay ôm chặt lấy cô, dường như sợ có ai đó cướp cô đi mất.
Hôm sau, Mặc Trì vẫn không hạ sốt. Nếu anh cứ tiếp tục sốt cao thì rất có khả năng lá phổi yếu ớt của anh sẽ không chịu đựng nổi, khiến bệnh viêm phổi mãn tính tái phát. Tư Tồn càng lúc càng hối hận, sớm biết Mặc Trì vì cô mà ốm tới mức này thì cô thà thất hứa với giáo viên, cũng không tham gia liên hoan hội hè gì nữa. Mặc Trì tỏ ra không hề hấn gì, còn lấy đâu ra mấy lí lẽ rất hoang đường để an ủi cô: “Khoa học đã chứng minh, thỉnh thoảng mắc tí bệnh lặt vặt sẽ giúp giải phóng vi trùng trong cơ thể, như thế sẽ không bao giờ mắc bệnh nặng nữa”.
Tư Tồn đang tra kim cho anh, được nghe thấy đống “triết lý” đó, liền quay sang lườm anh một cái, nhưng động tác vẫn hết sức nhẹ nhàng. Tuy nhiên, ven trên tay Mặc Trì quá mỏng, lâu lắm rồi cô lại chưa động tới mũi kim, thế nên tra mấy lần đều không thành công. Tay Mặc Trì đã sưng lên cả mảng. Tư Tồn toát hết mồ hôi, cô nói: “Hay để em gọi y tá tới tra kim cho anh nhé”.
“Không cần đâu. Anh chỉ cần em thôi”, Mặc Trì cười nói.
Tư Tồn đành phải chuyển sang tay kia của anh. Cô lấy dây cao su buộc cổ tay, vỗ vỗ vào mu bàn tay rồi tỉ mỉ tìm ven trên đó. Cô nhắm chuẩn vị trí rồi nín thở tra kim vào. Tra xong, cô căng thẳng tháo dây cao su ra, cũng may lần này đã tra đúng vị trí. Tư Tồn thở phào nhẹ nhõm, điều chỉnh tốc độ của ống truyền, chăm chú nhìn từng giọt nước chảy vào cơ thể anh. Cô chắp hai tay lại, bẩm lẩm: “Mong Trời Phật phù hộ cho anh ấy mau khỏi bệnh, hoặc là để con sốt thay anh ấy cũng được”.
Mặc Trì sốt cao, toàn thân rã rời không còn chút sức lực. Nhưng khi nghe thấy lời cầu nguyện của Tư Tồn, bất giác anh cảm thây có một luồng sinh khí ấm áp dâng trào trong tim. Cô gái bướng bỉnh này vì anh mà dám sẵn sàng chịu bệnh. Sao anh có thể không yêu thương, chiều chuộng cô chứ?
Ngày hôm đó trôi qua thật bình yên. Mặc Trì nằm truyền dịch cả ngày, lúc tỉnh lúc mê nhưng từ đầu đến cuối Tư Tồn luôn bên cạnh anh. Những lúc anh tỉnh, khi thì cô bón cháo, khi lại đọc báo cho anh nghe đỡ chán. Đợi tới khi Mặc Trì đã ngủ, cô dựa vào người anh ngủ gà ngủ gật giống như một chú mèo con ngoan ngoãn. Thời gian anh nằm bệnh bỗng dưng trở thành những phút giây hạnh phúc của cả hai người.
Sau bữa tối, Tư Tồn thu xếp đồ đạc chuẩn bị cho ngày mai quay lại trường. Nhiệt độ cơ thể Mặc Trì dường như lại tăng lên, cô hốt hoảng muốn đi báo với Trần Ái Hoa, nhưng anh đã kéo tay cô lại nói: “Đừng nói với mẹ. Anh chỉ cảm xoàng thôi mà, không cần việc bé xé ra to”. “Anh đã sốt hai ngày nay rồi, còn nói là cảm xoàng sao?”, Tư Tồn lo lắng nói. “Chỉ cần em ở lại bên cạnh anh, ngày mai anh sẽ khỏi thôi”, Mặc Trì lại nói.
Tư Tồn đặt cặp sách xuống rồi quay lại ngồi bên Mặc Trì. Mặc Trì sốt cao, mới tám giờ tối đã mê man muốn ngủ. Tư Tồn quyết định sẽ nằm ngủ cùng anh. Cô thay đồ xong liền chui vào trong chăn, áp cơ thể mềm mại của mình vào sát lồng ngực của Mặc Trì, mang lại luồng khí mát mẻ cho cơ thể đang nóng hầm hập kia.
Mặc Trì vốn đang mê man chuẩn bị thiếp đi, nhưng khi cảm nhận được sự mát lành từ cơ thể Tư Tồn, anh bỗng trở nên hưng phấn. Tư Tồn cảm thấy bụng dưới của anh đang căng ra, ý chí sục sôi. Bị nhiệt độ cơ thể anh thiêu đốt, Tư Tồn toàn thân cũng như tê dại, khẽ run lên. Cô “cảnh báo” Mặc Trì: “Đồng chí Mặc Trì, anh đang là bệnh nhân đấy, đừng quên nhiệm vụ của mình”.
Mặc Trì quay người lại ôm chặt lấy Tư Tồn, vùi vầng trán đang sốt cao vào lồng ngực cô, thủ thỉ nói: “Yêu cầu của bệnh nhân thì cần được thỏa mãn”.
Một chân anh nâng giữ cơ thể, chuẩn bị tiến công. Tư Tồn thở dồn dập, toàn thân nóng lên nhưng vẫn cô" ngăn anh: “Anh còn đang sô\'t, cơ thể sẽ không chịu được đâu”. Mặc Trì cười hì hì xấu tính: “Anh đang khỏe lắm!” Anh bắt đầu tấn công mãnh liệt, chút tỉnh táo cuối cùng trong tâm trí Tư Tồn hoàn toàn bị cảm xúc mãnh liệt của anh lấn át. Họ ôm chặt lấy nhau, dường như đang bay lượn trong không trung, lại có lúc tưởng như bị đốt cháy dưới lòng đất.
Sáng sớm hôm sau, khi sờ trán Mặc Trì, Tư Tồn thật sự không ngờ anh đã không còn nóng nữa. Cơ thể anh tối qua vẫn còn sốt cao hầm hập, giờ đã bình phục hoàn toàn như có kì tích xảy ra. Tư Tồn vui vẻ nói: “Cuối cùng anh cũng hạ sốt rồi”. Mặc Trì cười giảo hoạt: “Bởi vì anh có liều thuốc hạ sốt rất hữu hiệu bên cạnh”. Biết anh đang nói đến chuyện tối qua, mặt cô lập tức đỏ bừng lên, dư vị của cảm xúc mãnh liệt đó vẫn còn đọng lại, khiến cô thật khó lòng mà bình