Tác giả: Vương Thiển
Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015
Lượt xem: 1342856
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2856 lượt.
tâm lại được.
Mặc Trì nhìn đồng hồ, thúc giục Tư Tồn: “Nhanh lên, sắp đến giờ em phải lên lớp rồi đấy”.
Tư Tồn nói vớt vẻ không nỡ: “Đến chiều em mới đi được không? Sáng nay là giờ Văn học hiện đại của Lưu Trí Hạo, em không đến cũng được. Vu Tiểu Xuân sẽ giúp em điểm danh”.
“Không được như thế. Lưu Trí Hạo với em là chỗ quen biết thân tình như thế, chắc chắn anh ta sẽ phát hiện em không lên lớp. Nhỡ anh ta gây khó dễ cho em thì sao? Nên nhớ, em vẫn đang mang lỗi phạt đấy”, Mặc Trì nói. Lưu Trí Hạo bình thường rất hòa đồng với sinh viên nhưng lại vô cùng nghiêm khắc trong chuyện học hành, đặc biệt là vấn đề chuyên cần. Sinh viên đến muộn sẽ bị cảnh cáo, nếu lên lớp không đủ số tiết tối thiểu thì sẽ bị đánh trượt môn đó. Phong thái đó khiến sinh viên vừa yêu quý vừa sợ hãi, luôn luôn giữ một khoảng cách nhất định với anh ta.
“Lỗi phạt” mãi mãi là vết thương trong tim Tư Tồn. Nhà trường đã đem vũ hội vào buổi liên hoan đón sinh viên mới, vậy mà lỗi phạt “giai cấp Tư sản tự do hóa” của cô vẫn còn lưu đó. Trước khi tốt nghiệp, nếu cô không được xóa bỏ lỗi phạt thì dù thành tích có ưu tú đến đâu cũng không được ra trường. Cô đã vài lần phản ánh với Ban lãnh đạo nhà trường, nhưng họ chỉ bảo cô yên tâm học hành, trước khi tốt nghiệp sẽ xóa bỏ lỗi đó cho cô.
Mặc Trì thấy Tư Tồn ủ rũ, biết mình đã nặng lời liền vội vàng chuyển sang đề tài khác: “Mau đi thôi, chốc nữa anh còn phải đi làm”.
Tư Tồn gắt lên: “Anh vẫn chưa khỏi bệnh cơ mà”.
Mặc Trì mỉm cười nói với cô: “Bị thương nhẹ thì không được rút khỏi tiền tuyến. Mới chỉ cảm cúm xoàng đã trốn làm thì sao kiến thiết đất nước được chứ?”
Tư Tồn sờ trán anh, quả thực thấy không vấn đề gì mới nói: “Thôi được rồi, đằng nào sau bôn giờ chiều em cũng không có tiết, em sẽ tới cơ quan đợi anh tan làm”.
Cô giúp việc đã chuẩn bị sẵn đồ ăn sáng trên bàn. Tư Tồn cầm một cây quẩy lên gặm, rồi nhờ cô giúp việc nấu cho Mặc Trì một bát cháo tiểu mễ vì những thứ quá nhiều dầu mỡ như quẩy không tốt cho sức khỏe người bệnh. Miệng vẫn còn gặm miếng quẩy, cô đã vội vàng nhảy lên xe đạp về trường.
Cuối cùng, cô cũng kịp giờ lên lớp môn Lịch sử Văn học hiện đại của Lưu Trí Hạo. Lưu Trí Hạo rất năng nổ, sáng tạo trong các hoạt động ngoại khóa, nhưng phong cách giảng dạy lại hơi khô khan. Vốn dĩ nội dung bài giảng về Lịch sử Văn học hiện đại không nhiều, Lưu Trí Hạo lại không có mấy kinh nghiệm giảng dạy, Tư Tồn nghe giảng mà thấy nhạt nhẽo vô vị. Cô bắt đầu suy nghĩ xem tiết sau sẽ làm thế nào để chạy đến giảng đường số Bốn nhanh nhất.
Kỳ này Tư Tồn chọn hai môn tự học là nghe và nói tiếng Anh vào mười một giờ sáng thứ Hai hàng tuần. Hai môn này sẽ bắt đầu ngay sau khi kết thúc tiết học của Lưu Trí Hạo được năm phút. Cô đang ngồi ở tầng Đông giảng đường số Năm, còn môn nghe nói tiếng Anh lại ở tầng Tây giảng đường số Bốn, chỉ cần bỏ lỡ một phút là thành ra đến muộn mất rồi. Nghe nói, số sinh viên chọn học môn này cực kì đông, chậm trễ một chút thì không còn chỗ để ngồi.
Tan tiết học, Tư Tồn vội vã tạm biệt Vu Tiểu Xuân rồi lao ra khỏi giảng đường số Năm, băng qua đường cái để tới giảng đường số Bốn. Khi cô mới đặt chân vào tầng Tây đã nghe thấy tiếng chuông báo giờ vào lớp vang lên chói tai. Tư Tồn thở hổn hển, cuối cùng cũng kịp vào lớp trước khi giáo viên bước vào. Giảng đường quả nhiên đã đông nghịt không còn một chỗ trống, đến lốì đi cũng xếp thêm đầy ghế. Tư Tồn mặt đỏ bừng bừng, đưa mắt nhìn tứ phía. Đột nhiên có một nam sinh đứng dậy, chừa ra một chỗ trống. Một nam sinh khác ngồi cạnh đó vẫy tay gọi: “Tư Tồn, mau lại đây, anh đã giữ cho em một chỗ đây này”. Tư Tồn ngẩng đầu lên nhìn, hóa ra đó là Giang Thiên Nam.
Toàn bộ ánh mắt trong giảng đường đổ dồn về phía Tư Tồn. Cô vội xua tay nói: “Có người ngồi rồi, tôi không ngồi đâu”.
Giang Thiên Nam lớn tiếng nói: “Tôi đã nói với anh ta trước rồi, chỗ này tôi giữ cho em. Em đã đến thì anh ta phải rời đi”.
Cả giảng đường vang lên một tràng xuýt xoa. Giáo viên bước vào lớp, không hài lòng nói: “Muôn học tiếp thì mau mau ổn định vị trí, không học thì cũng đừng làm ảnh hưởng tới người khác”.
Tư Tồn ngại ngùng vạn phần, liền cúi thâxp đầu, bước mau tới bên cạnh Giang Thiên Nam rồi lấy sách vỡ ra.
Cô không cách nào tập trung được vào bài giảng. Biết rõ mồn một ý đồ của Giang Thiên Nam mà lại phải ngồi cạnh anh ta, thật đúng là vô cùng khó xử. Cô cố ý quay đầu đi không nhìn Giang Thiên Nam nhưng lại có cảm giác như mình đang làm bộ làm tịch nên liền ngồi thẳng lại, cúi gằm xuống nhìn quyển sách.
Cô thầm nhủ, chỉ cần Giang Thiên Nam quay sang nói chuyện hoặc giở trò gì đó, cô sẽ lập tức đứng dậy rời đi, cùng lắm là không học môn này nữa. Đằng nào nhà trường cũng quy định không tính kết quả môn tiếng Anh vào thành tích chung. Không ngờ Giang Thiên Nam chăm chú nghe giảng như không hề có cô ngồi kế bên. Đúng là đã tưởng tượng quá nhiều rồi, Tư Tồn vội định thần và tập trung nghe giảng.
Bước vào thập niên 80, nguồn tư liệu học tiếng Anh ngày càng dồi dào. Sau khi giáo viên giảng xong trọng tâm