Tác giả: Không Hữu Cố Sự
Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341398
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1398 lượt.
n em đến mức không nhịn nổi nữa, em đừng có ép anh phải ra tay!
- Em không biết, có thể em sẽ đập đầu chết, hoặc đi bệnh viện, chỉ có điều đi bệnh viện thì mất mặt lắm! - Tôi bịt chặt mắt, chỉ để lại khe hở ở mắt để nhìn anh, sau đó nhìn thấy anh bắt đầu trầm ngâm rồi từ từ hé môi cười.
Lâm Diệu cười rồi, nhưng tôi không cười nổi. Thật vô lý, ban nãy tôi chủ động hiến thân cho anh, thế mà anh vẫn đủ lý trí để ép tôi uống nước, đây đúng là một sự sỉ nhục lớn đối với sức quyến rũ của tôi. Tôi căn vặn:
- Này, có phải anh có vấn đề về chuyện đó không hả?
- Giờ em có muốn thử không? - Lâm Diệu vừa cởi áo vừa cười ma mãnh.
- Không được cởi! - Tôi đập bốp vào đầu anh một cái. - Anh mà cởi nữa là chết với em!
Lâm Diệu thở dài, cởi áo đắp lên người tôi:
- Anh thấy áo em hơi ướt nên cởi ra cho em mặc thôi. Em có dùng cái đầu để nghĩ không hả, đây đâu phải là nơi để làm việc ấy? Em suy nghĩ xấu xa thật đấy!
Mặt tôi đỏ lựng lên, trợn mắt lườm anh. Lâm Diệu đột nhiên ghé sát mặt lại, nhẹ nhàng chạm vào môi tôi.
Tôi… lại thảm bại rồi.
Sáng hôm sau, tôi hùng hổ đến phòng khám, không thèm đợi lấy số, tôi liền đi thẳng vào phòng của Doctor Hoàng, giữa đường tôi bị y tá chặn lại, tôi hung hăng gào lên: “Cô thử ngăn tôi xem? Giờ tôi mà ngã ra đây không đứng dậy được cô có chịu được trách nhiệm không hả?” Cô y tá bị bộ dạng hùng hổ của tôi làm cho phát khiếp, hoặc cũng có thể nhìn thấy tôi là bệnh nhân quen của bác sĩ Hoàng nên vội vàng tránh ra.
Tôi đạp cửa xông vào, cây bút trên tay Doctor Hoàng rơi xuống đất, cái ví tiền trên tay bà lão ngồi đối diện cũng rơi xuống đất. Tôi hít một hơi thật sâu, sau đó nói với bà lão:
- Bác à, nếu bác không gấp, cháu muốn nói chuyện với bác sĩ Hoàng một chút ạ!
- Khám bệnh phải xếp hàng chứ! - Mặc dù tôi đã gọi “bác à” ngọt xớt khiến cho bà ấy toét miệng cười thích thú, thế mà bà ấy vẫn không chịu nhường.
- Cháu không phải là bệnh nhân, cháu là mẹ anh ta! - Tôi nhìn bà lão bằng ánh mắt kiên quyết.
Bà lão ngây người, hết nhìn tôi lại nhìn bác sĩ Hoàng.
- Ờ, vậy thì tốt, tôi ra ngoài trước! - Bà lão đứng dậy định đi nhưng bị tôi ngăn lại.
- Dạ thôi, không cần đâu, để hai mẹ con em tự ra ngoài!
Sau đó tôi kéo áo bác sĩ Hoàng lôi vào phòng vệ sinh nữ. Tôi đạp mấy cánh cửa trong nhà vệ sinh ra, thấy không có người liền khóa cửa lại.
- Có phải hiệu lực thuốc quá mạnh? - Doctor Hoàng đương nhiên biết mình đã làm gì, ánh mắt có vẻ căng thẳng nhìn tôi thăm dò.
- Không quá nhẹ! - Tôi lạnh lùng đáp.
- Hả? - Bác sĩ Hoàng ngạc nhiên trợn tròn mắt.
- Đúng thế, tôi đã đi tư vấn luật sư, nói với những vụ như thế này nhiều nhất có thể bắt anh bồi thường mười nghìn tệ. Nếu như mạnh thêm chút nữa, tôi làm chuyện đó với anh ta rồi, ít nhất có thể yêu cầu anh bồi thường một triệu! - Tôi lấy trong túi ra một điếu thuốc, đặt lên môi nhưng không châm lửa, ít nhất cũng phải khiến cho mình trông thật đầu gấu một chút, như thế mới áp đảo được đối phương.
- Tôi chỉ kê đơn theo sự miêu tả của cô thôi. Cô nói rằng cô nghĩ đến đàn ông, cô bảo quan hệ của cô với bạn trai không được tốt lắm, tôi chỉ cho ít thuốc để hai người gắn bó nhau hơn, thế là có vấn đề à? - Doctor Hoàng cũng lấy lại bình tĩnh, mỉm cười rút điếu thuốc ra khỏi miệng tôi, ném trong bồn cầu rồi xối nước.
- Mặc dù tôi có vấn đề như vậy thật nhưng cũng không nhất định phải bán thuốc kích dục cho tôi! - Tôi lại định kéo cổ áo của anh ta nhưng lại bị anh ta giữ tay lại. Tôi giật tay ra không được, liền nhìn anh ta bằng ánh mắt giết người. - Có biết vì sao tôi kéo anh ra đây không? Cũng là vì danh dự của anh thôi, đừng để tôi cào rách mặt rồi tố cáo anh có hành vi bất chính, định dùng thuốc mê để làm nhục tôi. À phải rồi, đơn thuốc của anh kê tôi vẫn giữ một bản, tôi quên nói cho anh biết tôi có thói quen này!
Doctor Hoàng dường như không bị tôi doạ nạt, chỉ cười nói:
- Cô muốn bao nhiêu?
- Mười nghìn. - Tôi ngẫm nghĩ rồi đáp.
Tôi biết nếu tôi mở miệng nói ra một trăm nghìn chắc chắn chẳng có kịch hay để xem, cuối cùng nếu kiện cáo nhau ra toà, thắng thua ra sao không nói, quan trọng là những điều tôi nói với anh ta sẽ bị đưa ra trước đám đông, tôi không muốn mất mặt như vậy.
Vì vậy tôi không dám há miệng quá to, tôi đã tính toán anh ta có thể bỏ ra số tiền này nên mới đưa ra con số ấy. Hừ, tôi có cướp cũng cướp một cách có lý nhé!
- OK, ngày mai đến chỗ tôi lấy chi phiếu! - Doctor Hoàng nháy mắt, thoải mái nhận lời rồi kéo tôi chuẩn bị đi ra.
- Không được, phải trong hôm nay! - Anh ta càng thoải mái tôi càng không dám sơ ý, đêm dài lắm mộng, tôi không thể mắc lừa anh ta được.
- Tôi nói mai là mai! - Giọng điệu của Doctor Hoàng rất kiên quyết không cho người khác có cơ hội bàn cãi, nói rồi anh ta đẩy tôi ra khỏi nhà vệ sinh. Cửa vừa mở ra, tôi đã sững người, bên ngoài cửa có biết bao nhiêu là người. Ôi trời, cái nhà vệ sinh này có cách âm tốt không đấy?
- Không có gì, cô ấy bị ngất ở trong nhà vệ sinh thôi! - Doctor Hoàng thản nhiên nói, mặc kệ anh mắt của người