Tác giả: Không Hữu Cố Sự
Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341399
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1399 lượt.
khác đang nhìn, anh ta thản nhiên đưa tôi ra ngoài.
Tôi mỉm cười đắc thắng, sải bước về nhà. Từ xa tôi nhìn thấy xe của Lâm Diệu đang từ từ đỗ lại, ngay sau đó điện thoại của tôi đổ chuông.
- Anh đang ở dưới nhà em.
- A, anh không phải đi làm à, em đang… em đang giải quyết một số việc! - Tôi vẫn định vui vẻ chạy về phía Lâm Diệu nhưng cái suy nghĩ này vừa loé lên đã bị dập tắt. Nếu bị bố mẹ tôi nhìn thấy thì phải làm sao? Nếu tôi nói là đồng nghiệp, Lâm Diệu có khi nào sẽ giết tôi không? Nếu tôi nói là bạn trai, vậy sau này tôi lại bị đá nữa, mẹ tôi chắc sẽ giết tôi mất? Ám ảnh chuyện Trương Hạo hủy hôn vẫn chưa tan đi, lúc này không thể nhen nhóm hi vọng cho mẹ tôi được.
- Thế em ở đâu, anh qua đón em!
- Anh không phải đi làm à, em giờ vẫn là bệnh nhân, anh không định đón em đi làm đấy chứ? Sếp hối lộ cho anh cái gì để anh hủy hoại em thế hả? - Tôi chuyển chủ đề.
- Anh xin nghỉ phép để chăm sóc bệnh nhân, rốt cuộc em ở đâu? - Nghe giọng điệu có vẻ Lâm Diệu đang nổi giận, cũng có vẻ hơi thất vọng.
- Em đang ở phòng khám bệnh xử lý gã bác sĩ hôm qua, phòng khám bệnh Nhân Ái, ở gần nhà em, anh có tìm được không?
- Được, em đợi anh! - Anh nói rồi cúp điện thoại luôn.
Tôi vội vàng tìm đường tắt rồi chạy một mạch đến trước cửa phòng khám. Đến nơi vẫn chưa thấy xe của Lâm Diệu cũng may là tôi chạy nhanh. Một lát sau, Lâm Diệu đến, nhìn thấy tôi mồ hôi mồ kê nhễ nhại, sắc mặt hơi nhợt nhạt liền hỏi vẻ bất mãn:
- Em làm gì mà mệt thế này?
- Em định cho gã bác sĩ một trận, chắc là về nhà đến mẹ anh ta cũng không nhận ra con trai nữa đâu. Anh ta nói sẽ bồi thường cho em mười nghìn, vốn dĩ em không đòi… anh biết đấy, em cũng không phải loại con gái tham tiền, nhưng nghĩ lại thấy đây không phải chỉ là vấn đề tiền bạc đây là vấn đề nguyên tắc, đúng không, thế nên em mới nhận! - Tôi bắt đầu thêm mắm dặm muối cho câu chuyện của mình, sắc mặt Lâm Diệu đã từ từ dịu lại, lúc này tôi mới thở phào, kéo tay Lâm Diệu hỏi:
- Sao anh lại nghỉ làm? Thế là tiền lương ngày hôm nay toi rồi, sau này anh nuôi em kiểu gì, em giỏi ăn lắm đấy!
- Vậy thì đổi sang em nuôi anh vậy! - Lâm Diệu lườm tôi.
- Anh đừng mơ! - Tôi leo lên xe Lâm Diệu. - Anh chuẩn bị lôi em đi đâu để chăm sóc đây?
- Về nhà em! - Lâm Diệu chăm chú nhìn tôi, tôi đọc được ý thăm dò trong mắt anh.
- Không được! - Tôi kiên quyết đáp.
- Sao thế? - Mặt Lâm Diệu biến sắc.
- Mẹ em mà nhìn thấy em đưa đàn ông về nhà chắc chắn sẽ đánh gẫy chân em!
- Thế thì em cứ nói là đồng nghiệp là được! - Lâm Diệu quan sát tôi, nhưng tôi đã luyện thành tinh rồi.
- Không được, như vậy thiệt thòi cho anh quá! Theo em mà không có danh phận gì! - Tôi dụi dụi đầu vào vai Lâm Diệu làm nũng.
- Thế thì nói anh là bạn trai của em! - Anh ôm tôi, thì thầm vào vai tôi
- Không được, mẹ em sẽ bảo em lẳng lơ đa tình, tham lam vô độ.
- Tham lam vô độ là sao chứ? - Lâm Diệu bật cười.
- Em cũng không biết, tóm lại mẹ em sẽ nói vậy! - Tôi ngao ngán đáp.
- Thôi được, vậy đến nhà anh đi! - Lâm Diệu dường như đã chấp nhận lời giải thích hợp lý của tôi nên anh tôi không hỏi thêm.
Tôi thở phào, Lâm Sảng ơi là Lâm Sảng, cuối cùng cũng thuyết phục được rồi!
Đến nhà Lâm Diệu, anh chẳng buồn đếm xỉa đến tôi mà đi thẳng vào bếp. Tôi định vào giúp một tay thì bị anh chặn lại bên ngoài, nói:
- Giờ anh bắt đầu chăm sóc em đây!
Trong lòng tôi trào lên một cảm xúc ngọt ngào. Cậu ngốc này có triển vọng phết, sau này mà tranh gia tài chắc chắn không thua.
Tôi ngồi yên ở phòng khách chờ ăn, mặc dù âm thanh trong nhà bếp chẳng khác gì đang có một vụ ẩu đả xảy ra, chỉ có điều tôi vẫn giữ trạng thái bình thản. Tôi biết, âm thanh này đã nói với tôi rằng, anh ấy đang rất nỗ lực, rất cố gắng để chăm sóc tôi.
- Ăn cơm thôi!
Món ăn đã được bày biện lên bàn. Tôi ngây người nhìn trông như là cám lợn, cái này mà cho người ăn à? Mắt tôi ngân ngấn nước nhìn Lâm Diệu, ấm ức nói:
- Anh chăm sóc em thế này à?
Anh xoa xoa đầu tôi, tỏ vẻ rất tâm lý:
- Em là bệnh nhân, phải ăn uống thanh đạm một chút.
Tôi còn định nói thêm nhưng nhìn thấy những giọt mồ hôi trên trán Lâm Diệu, câu nói ra đến miệng lại đành nuốt vào trong cùng với thức ăn.
Tôi nhíu mày, thực sự không thể nuốt được. Tôi đặt đũa xuống, nhả hết thức ăn trong miệng ra, nới với Lâm Diệu bằng vẻ mặt hết sức đồng cảm:
- Lâm Diệu, anh bị người ta lừa rồi!
Lâm Diệu đang múc canh cho tôi, thấy vậy liền ngạc nhiên hỏi:
- Bị ai lừa?
- Người bán rau lừa! - Tôi nói mà mặt không hề biến sắc.
Lâm Diệu đổ lại bát canh vào bát to, đặt bát xuống, ngồi thẳng lại, mặt chẳng chút biểu cảm hỏi:
- Lừa thế nào?
- Rau này còn già hơn cả bà ngoại em, ăn làm sao được? Sao anh ngây thơ thế, ngay cả người bán rau cũng lừa được anh! - Tôi bực bội ra khỏi bản ăn, bất ngờ bị anh kéo lại.
Hình như anh định nói gì đó nhưng cuối cùng lại thôi. Anh nhìn tôi, tôi nhìn anh hồi luối cùng Lâm Diệu đành thỏa hiệp:
- Thôi bỏ đi, chúng ta ra ngoài ăn vậy!
Anh đứng dậy, đi vào phòng tha