Tác giả: Không Hữu Cố Sự
Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341405
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1405 lượt.
mới biết đấy.
- Thế về sau thì sao?
- Về sau chẳng phải anh với em qua lại với nhau rồi sao?
- Đúng, qua lại rồi, qua lại đến tận bây giờ! - Tôi không nén được hạnh phúc trong lòng, ngày mai sẽ chụp ảnh, điều đó nghĩa là gì? Nghĩa là tôi đã tu thành chính quả rồi? Tôi không thể bình tĩnh được nữa, tôi phải thông báo tin vui này cho mẹ biết. Nghĩ vậy tôi liền hỏi Lâm Diệu. -Tối nay có chuyện gì khác không?
- Còn làm gì nữa ngoài việc ngủ với em? - Lâm Diệu cười nói.
- Anh chết đi, tối nay về nhà em ăn cơm, có đi không thì bảo?
- Bố mẹ em không có nhà à? - Lâm Diệu ngạc nhiên hỏi.
Cái chàng ngốc này, tôi nghẹn họng, vùng ra khỏi vòng tay anh, định gõ đầu anh một cái nhưng lại thôi, anh ấy đã không thông minh rồi, còn đánh nữa sẽ thành đần độn mất!
- Anh sợ à? Bố mẹ em ở nhà, anh sợ thì đừng đến!
Lúc này Lâm Diệu mới hiểu ý của tôi, mặt lập tức tươi rói:
- Không sợ, không sợ!
Tôi liền gọi điện về thông báo cho mẹ, nói hôm nay sẽ dẫn bạn trai về nhà. Tôi nghe thấy mẹ dặn dò bố: “Ông ơi, mau trải thảm đỏ đi!”, ôi mẹ tôi thật đáng yêu!
- Bố mẹ em thích cái gì, em mau nghĩ đi, nên mua gì làm quà ra mắt đây? À phải rồi, anh còn phải về nhà tắm rửa một cái, mặc quần áo vest vào, không thể ăn mặc tùy tiện thế này được! Nếu không bố mẹ em lại tưởng anh là dân đầu đường xó chợ, còn phải lấy cả danh thiếp nữa, để chứng minh là anh có nghề nghiệp đàng hoàng, không phải dân ăn bám! Còn gì nữa nhỉ? Lâm Sảng, em cười gì thế? - Lâm Diệu vừa biết sẽ gặp bố mẹ tôi là cuống hết cả lên, thậm chí còn căng thẳng hơn cả tôi lúc chuẩn bị đi gặp bố mẹ anh.
- Mẹ em thích nhất là tiền, anh cứ vung tay ném ra một xấp tiền rồi quỳ xuống trước mặt họ mà nói: Thưa hai bác, hãy bán con gái của hai bác cho cháu đi! Em đảm bảo bố mẹ em sẽ lập tức giúp em thu dọn hành lý! - Tôi nói đùa.
- Đừng có nói bậy! - Lâm Diệu trợn mắt dọa.
- Ai dà, giờ anh bảo phải nghĩ thế nào, dù gì họ mà gặp được anh còn vui hơn bất cứ cái gì, anh tin em đi! Hơn nữa chẳng phải bố mẹ em đã nhìn thấy anh rồi sao, hôm sinh nhật em anh chẳng đến rồi đấy thôi, mặc dù không ngồi lại lâu lắm!
Tôi thực sự không nghĩ ra bố mẹ tôi thích cái gì, thường ngày ngoài đánh mạt chược ra thì họ chẳng có sở thích gì khác, chẳng nhẽ lại để Lâm Diệu xách một bộ bài mạt chược đến?
- Lần đó bố mẹ em chẳng thèm nhìn anh lấy một cái, chỉ dán mắt vào Trương Hạo, có khi đã quên bộ dạng của anh rồi cũng nên! A, anh nhớ ra rồi, mẹ anh còn một hộp nhân sâm, lát nữa em về nhà lấy với anh nhé!
Tôi ngây người, lại về nhà anh sao?
- Thôi, em cứ ở nhà anh đợi anh, khi nào em chuẩn bị sẵn sàng, chúng ta sẽ về ra mắt bố mẹ anh! - Lâm Diệu nhìn thấy tôi có vẻ không thoải mái liền bỏ ý định.
- Lâm Diệu, lần trước... - Tôi định nói cho anh biết chuyện tôi hiểu nhầm anh là con riêng.
- Không cần phải nói nữa, anh có thể đợi mà! Giờ chuyện gặp bố mẹ em quan trọng hơn. Mẹ em có hung dữ như em không? Còn cả bố em nữa, có uống rượu hút thuốc không? - Hả? Căng thẳng đến mức nói lộn mà cũng không biết. Suốt đường đi Lâm Diệu hỏi luôn miệng, sau đó để tôi ở nhà, một mình quay về nhà lấy nhân sâm.
Nhìn bộ dạng căng thẳng của Lâm Diệu, trong lòng tôi thấy ấm áp lạ thường, cuối cùng thì tôi cũng tìm được một người đàn ông coi mình là báu vật. Thế là mẹ tôi không phí công hương khói bao nhiêu năm nay rồi!
Đến nhà tôi, mẹ tôi đang lúi húi ở trong bếp, bố tôi đi chợ vẫn chưa về. Tôi kéo Lâm Diệu vào bếp.
- Mẹ ơi, con về rồi đây, đây là bạn trai của con! - Cái bát trên tay mẹ tôi rơi xoảng xuống đất, nụ cười trên môi Lâm Diệu như cứng lại, tôi cũng sững người.
- Mẹ, anh ấy là con đẻ của mẹ thất lạc nhiều năm nay à? - Tôi chạy đến kéo tay mẹ, căng thẳng hỏi.
- Cái con ranh này, con nhìn bộ dạng con kìa, mẹ làm sao đẻ ra được một thằng con trai đẹp trai thế này? - Mẹ đẩy tay tôi ra, đi đến trước mặt Lâm Diệu, nhìn anh chằm chằm.
Lâm Diệu bị nhìn đến mức sởn gai ốc, vội vàng đưa hộp nhân sâm trong tay ra:
- Ờ, mẹ không nhớ nữa, chẳng trách thấy quen quen. Lớn tuổi rồi, trí nhớ kém lắm! - Mẹ vỗ vỗ trán.
Tôi bùi ngùi, mẹ tôi già thật rồi!
Nghe thấy tiếng mở cửa, Lâm Diệu liền đứng phắt dậy, nhìn thấy bố tôi liền chạy đến đỡ túi đồ trên tay bố tôi, lại còn nịnh nọt:
- Cháu chào chú ạ! Cháu là bạn trai của Lâm Sảng, chú khỏe thật đấy!
- À, bạn trai của Lâm Sảng à, ngồi, ngồi đi! Đừng đứng mãi thế! - Bố tôi cười tươi như hoa.
Không khí rất vui vẻ. Tôi biết ngay là bố mẹ tôi sẽ rất thích Lâm Diệu mà.
Lúc ăn cơm bố mẹ tôi liền hỏi về công việc của Lâm Diệu. Lâm Diệu vội vàng lấy danh thiếp đã chuẩn bị sẵn từ trong túi ra, kính cẩn đưa cho bố mẹ tôi bằng hai t liếc qua, thấy chức vụ là tổng giám đốc liền bật cười thành tiếng.
- Con ranh con, cười gì mà cười? - Mẹ tôi nhìn tôi bằng ánh mắt sắc như dao.
- Mẹ, người ta là thiếu gia đấy! - Lâm Diệu nghe vậy liền đá chân tôi. Tối nay sao lắm người làm ám hiệu với tôi thế nhỉ?
Nhưng mà sao mặt mẹ tôi lại biến sắ