XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Câu Được Con Rùa Vàng

Câu Được Con Rùa Vàng

Tác giả: Không Hữu Cố Sự

Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015

Lượt xem: 1341403

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1403 lượt.

hụng giờ là một người phụ nữ. Tôi thất kinh, Tiểu Phụng dám biến đổi giới tính cho Lâm Diệu à, tôi phải giết cả nhà cô!
- Người đâu rồi? - Tôi hỏi Tiểu Phụng.
- Đi vệ sinh rồi!
À, hóa ra là đi vệ sinh, thế mà tôi cứ tưởng...
- Thế nào, hàng có đạt chất lượng không? - Tôi hỏi Tiểu Phụng.
- Tương đối hài lòng, ha ha! - Mắt Tiểu Phụng sáng lên, “anh mỳ” nhà tôi khiến cho cô ấy thích thú lắm. Tôi thầm tự hào.
- Còn phải nói, hồi đầu suýt chút nữa thì tớ đẩy anh ấy cho người khác đấy!
- Oa, cậu có tinh thần hi sinh như vậy sao? Sao cậu không đẩy anh ấy cho tớ?
- Lúc đó anh ấy còn là người mới mà, hơn nữa chẳng phải tớ đã nói anh ấy có thân thế đặc biệt sao, ai dám nghĩ ngợi xa xôi. Thế mà cái cô Dương Lệ Lệ ở phòng tớ không sợ chết mà liều mạng theo đuổi, tớ còn định giúp cô ấy, chỉ có điều lại phản tác dụng. Tớ tuyệt đối không cố ý! Hôm qua lúc đi dạo phố tình cờ gặp Lệ Lệ, tớ thấy áy náy quá! Hài, mọi thứ cứ như chưa từng xảy ra vậy!
- Chỉ có điều Lâm Diệu cũng được đấy, theo đến tận công ty cậu để tán tỉnh, đường đường là một ông chủ lớn mà lại tán tỉnh một cô nhân viên theo dõi đơn hàng, anh ấy nói suốt ngày cậu đánh mắng anh ấy!
- Cậu thì biết cái gì, tớ đánh yêu mắng yêu đấy! - Tôi cười thầm. Anh chàng này, dám nói xấu tôi trước mặt người khác, về nhà nhất định sẽ biết tay tôi. Đột nhiên tôi phát hiện ra người phụ nữ ban nãy nói chuyện với Tiểu Phụng vẫn chưa đi, hình như cũng rất hứng thú với câu chuyện của chúng tôi.
- Tiểu Phụng, cậu xem người ta chờ lâu như vậy rồi, còn không mau tiếp khách trước đi!
- Tôi cười ái ngại, cảm thấy khuôn mặt này quen quen.
- Không sao, nghe hai người nói chuyện cũng rất thú vị. Chỉ có điều dường như mỗi lần tôi gặp cô ở đây, cô đều nói về đàn ông! - Người phụ nữ đó mỉm cười với tôi.
Tôi thừ người ra, mặc dù đây là sự thật nhưng đâu cần phải nói thẳng như vậy, dù gì chúng tôi cũng đâu có thân thiết? Tôi lục tung bộ nhớ của mình, cuối cùng cũng nhớ ra được người phụ nữ này là ai. Lần đầu tiên đến đây, tôi đã hết lời khoe khoang về Lâm Diệu, và người phụ nữ nằm ở giường bên cạnh giường tôi chính là người phụ nữ này. Tôi quay sang nhìn Tiểu Phụng, ra hiệu bảo cô ấy mau mau đuổi người đàn bà này đi.
- Cô còn cần gì không ạ? - Tiểu Phụng hỏi.
- Mấy sản phẩm làm đẹp ban nãy mà cô giới thiệu cho tôi nhưng vẫn chưa đưa cho tôi, tôi đang đợi đây! - Người phụ nữ ấy đáp.
Hóa ra là vậy, chẳng trách mà bà ta nhìn tôi bằng ánh mắt bất mãn, hóa ra là tôi chen chân vào khiến bà ta khó chịu. Bà cần cái gì thì phải mở miệng, không mở miệng thì Chúa biết được bà cần cái gì.






Nhưng mà sao Lâm Diệu đi vệ sinh mãi mà chưa thấy ra. Người phụ nữ kia đã lấy được mỹ phẩm và về rồi, thế mà anh ấy còn chưa ra, chẳng nhẽ Lâm Diệu bị Tào Tháo đuổi? Vừa nhắc đến Tào Tháo, Tào Tháo đến. Sắc mặt anh có vẻ khó coi, chắc là vì đi ngoài nên mất nước.
- Anh sao thế? - Tôi hỏi.
- Bụng khó chịu quá, em làm xong chưa? - Lâm Diệu hỏi.
- Đợi anh một lúc rồi, đi thôi, mau đi chụp ảnh thôi!
- Ừ đi!
Bó tay, chuyện này một mình tôi quyết định được chắc?
Hôm bày tiệc, Lưu Hi Hoa đến rất muộn, ngồi một lúc rồi nói phải đi luôn. Tôi luôn cảm thấy cứ nói về Mạc Lãnh là Lưu Hi Hoa lại tỏ vẻ bất thường. Chuyện này chắc có uẩn khúc gì đây. Tôi kéo tay cậu ta, nói ăn cơm xong rồi cùng về luôn thể, qua quán rượu của cậu ta ngồi, nhân tiện tôi giới thiệu bạn trai tôi cho anh họ tôi biết. Lưu Hi Hoa không thoái thác được đành phải ngồi lại.
Thấy tôi và Lưu Hi Hoa cứ lôi lôi kéo kéo, Lâm Diệu tỏ vẻ không vui, liên tục đá chân tôi dưới gầm bàn. Tôi trợn mắt lườm anh, ghé vào tai anh thì thầm:
- Cậu ta là ông chủ của anh họ em! Lát nữa em dẫn anh đi gặp anh họ em, anh họ em còn đẹp trai hơn anh, đến lúc ấy anh chỉ có thể trốn vào nhà vệ sinh mà khóc!
- Em có gặp ai mà không bảo đẹp trai hơn anh đâu? Trước đây là cái tên Trương Hạo kia, giờ là anh họ em! - Lâm Diệu bẹo tay tôi, vẻ mặt ấm ức.
Mẹ tôi thấy hai đứa tôi cứ chành chọe nhau không chịu ngồi yên liền vung tay gõ đầu tôi, gắt:
- Ngồi ngoan đi!
Sao lại thế? Tôi ngồi không ngoan bao giờ? Tôi định quay sang cầu cứu bố nhưng bố lại bắt đầu tỏ vẻ không quen biết tôi.
Không nhắc đến Trương Hạo thì thôi, nhắc đến Trương Hạo tôi mới nhớ ra, Lâm Diệu sao lại quen với Trương Hạo nhỉ?
- Trước đây anh nói Trương Hạo kết hôn anh cũng đến tham dự, anh là họ hàng theo đằng nào hay là bạn của anh ấy?
- Anh đến đám cưới của Trương Hạo bao giờ? - Lâm Diệu ngơ ngác hỏi.
Tôi đá chân anh một phát thật đau, Lâm Diệu la lên, mấy chục con mắt của những người ngoài xung quanh đều đổ dồn về phía chúng tôi. Mẹ tôi sầm mặt. Nhưng tôi phớt lờ.
- Lúc em lừa anh là Trương Hạo định đi làm phẫu thuật thay đổi giới tính, anh đã nói thế m Tôi nhắc lại.
- À, cái đó à? - Lâm Diệu bàng hoàng sực tỉnh. - Anh lừa em đấy, nếu anh mà đến đám cưới của anh ta, với tướng mạo xuất chúng của anh, lẽ nào lúc ấy em lại không chú ý đến? Hóa ra em cũng d