Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Câu Được Con Rùa Vàng

Câu Được Con Rùa Vàng

Tác giả: Không Hữu Cố Sự

Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015

Lượt xem: 1341439

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1439 lượt.

ễ lừa phết!
Lâm Diệu thích thú trong khi tôi tức phát điên lên.
- Này, chớ có động tay động chân! - Anh né người tránh bàn tay của tôi. - Lúc ấy chẳng phải em cũng lừa anh còn gì?
Anh giữ chặt lấy tay tôi. Tôi không dùng tay được, định dùng chân lén tấn công anh, nhưng lại bị anh đoán biết trước. Ở dưới gầm bàn, bốn cái chân quấn chặt lấy nhau. Ở trên mặt bàn, bốn con mắt chằm chằm nhìn vào nhau, hoàn toàn không đếm xỉa gì đến các cô chú đang ngồi xung quanh.
Mẹ tôi cuối cùng không nhịn được nữa liền vỗ vai Lâm Diệu, nói:
- Để dì đổi chỗ cho cháu!
Mẹ thật là, biết không nói được con liền ra tay với Lâm Diệu. Lâm Diệu không dám làm trái ý mẹ, đành phải dứng dậy ngồi sang cạnh bố tôi.
Trên sân khấu, Bầu Trời dìu Mạc Lãnh chưa hoàn toàn hồi phục đứng chào hỏi và cảm ơn mọi người, đặc biệt còn cảm ơn bố mẹ mình, cảm ơn bố mẹ Mạc Lãnh, cảm ơn trời đất, cảm ơn cái gỉ cái gì nữa... Mạc Lãnh hạnh phúc nhìn nụ cười của Bầu Trời, bên dưới sân khấu vang lên tiếng vỗ tay như sấm dậy. Tôi bỗng nhiên cảm động trước mấy lời lẽ “siêu sến” của Bầu Trời, không biết có phải là do thời tiết không mà dạo này tôi cảm thấy mình rất nhạy cảm.
Sau khi tiệc tàn, chúng tôi đến quán rượu với Lưu Hi Hoa. Em họ cậu ta cũng có mặt. Vừa nhìn thấy tôi cô ấy đã đỏ mặt, nói:
- Em vừa hết giờ làm, tiện đường qua đây xem sao! Để em đi gọi anh ấy!
Tôi mỉm cười, càng lúc càng thích cô gái này.
Anh họ ra và gọi chúng tôi vào ngồi, mang rượu đến, nói qua loa với Lưu Hi Hoa về công việc. Lưu Hi Hoa cười gượng gạo.
- Anh, công việc vẫn ổn chứ? Ông chủ anh có hà khắc với anh không? - Thấy tinh thần anh họ tôi không được tốt lắm, tôi có hơi lo lắng. Bao nhiêu năm nay, anh sung sướng quen rồi, làm công việc này phải thức đêm, tôi sợ anh ấy khó mà thích nghi được.
- Quen rồi là ổn thôi mà, cậu ấy là bạn trai em à?
- Đúng vậy! Anh chưa gặp bao giờ đúng không. Tên anh ấy là Lâm Diệu. Lâm Diệu, đây là anh họ em, Lâm Xướng Du. Cô gái ngồi bên cạnh anh ấy là em họ Lưu Hi Hoa, Bạch Hi Hi, cũng là bạn gái của anh họ em! - Quan hệ đúng là lằng nhằng phết.
Lâm Diệu lần lượt gật đầu chào mọi người. Nhân lúc bọn họ nói chuyện, anh ghé tai tôi thì thầm:
- Anh họ em đẹp trai thật!
Xí, đương nhiên rồi, từ nhỏ đến lớn anh họ chính là tài sản có thể khoe khoang của tôi mà.
Thấy Lưu Hi Hoa không nói năng gì, chỉ ngồi lẳng lặng uống rượu, tôi không nén được liền hỏi:
- Này Lưu Hi Hoa, rốt cuộc có chuyện gì hả?
Tôi dám chắc chuyện này có liên quan đến Mạc Lãnh. Nói cũng phải, kể từ lúc Mạc Lãnh vào trường tôi, cô ấy đã trở thành mục tiêu săn đón của lũ con trai, nếu đổi lại là tôi, tôi cũng thích ấy chứ.
- Lâm Sảng, tớ đang nghĩ, nếu ngày xưa tớ mạnh dạn hơn một chút, có khi bây giờ Mạc Lãnh đã là vợ của tớ rồi! - Quả nhiên là vậy.
- Cậu thích Mạc Lãnh à? Vẫn thích đến tận giờ?
Anh họ và Bạch Hi Hi ngồi bên cạnh, chẳng hiểu đầu cua tai nheo gì, hơn nữa Bạch Hi Hi vốn dĩ ít nói nên cho dù có thắc mắc cũng chẳng dám hỏi. Giờ chỉ có tôi mới cứu được cậu ra khỏi vực thẳm.
- Đúng thế, thích bao nhiêu năm rồi! Lần trước hẹn cậu ra ôn lại chuyện cũ thực ra là vì hôm họp lớp thấy cô ấy đi một mình, tớ còn tưởng tình cảm giữa cô ấy và chồng không được tốt, vì vậy mới tìm cậu thăm dò, vừa hay lúc ấy dì tớ bảo tớ tìm đối tượng cho Hi Hi. Lúc đó tớ rất sợ cậu nghi ngờ động cơ của tớ, lại sực nhớ ra anh họ cậu nên mới tiện miệng nói ra, nào ngờ anh họ cậu chưa lấy vợ thật, đúng là nhân duyên! Thật không ngờ lần đó lại hại cậu với Lâm Diệu xích mích với nhau, tớ còn nợ cậu một lời xin lỗi!
Bạch Hi Hi và anh họ tôi nghe Lưu Hi Hoa nói vậy liền quay sang nhìn nhau mỉm cười, siết chặt lấy tay nhau.
- Không sao, không trách cậu được! Chỉ tại Lâm Sảng, cô ấy không thành thật! - Lâm Diệu nói vẻ đại lượng. Đồ đáng ghét, anh độ lượng với người khác, thế mà lại hẹp hòi với tôi, đã vậy còn chơi trò mất tích.
- Lúc đó tớ thấy cậu cứ kỳ quặc thế nào ấy, nói năng thì ấp ấp úng úng, tớ còn tưởng cậu tìm tớ vay tiền, làm tớ sợ suýt chết! - Tôi nói vui.
- Lúc còn đi học đã không có dũng khí nói ra, ra trường muốn tỏ tình nhưng cô ấy đã là của người khác mất rồi. Lúc đó tớ muốn cướp cô ấy lại nhưng vì công việc, phải bôn ba khắp nơi, mãi cho đến khi cô ấy kết hôn mà tớ vẫn còn ở vùng khác. Lúc đó nghe tin cô ấy lấy chồng, tớ đau đớn không muốn sống nữa, vì vậy lúc nhìn thấy cậu, bạn trai mất tích mà vẫn kiên cường như vậy, trong lòng tớ rất khâm phục, cảm thấy cậu không phải là một người con gái bình thường! - Lưu Hi Hoa nói, cậu đừng có hại tôi, nhìn sắc mặt của Lâm Diệu mà xem! Tôi đánh mắt ra hiệu với Lưu Hi Hoa, nhưng cậu ta vẫn không hiểu, vẫn mải mê đắm chìm trong nỗi đau của bản thân, hoàn toàn không đếm xỉa đến tôi. Tôi điên tiết.
- Lưu Hi Hoa, đồ ngốc, sao cậu cố chấp thế? Cậu tự xem xem mình có điểm nào bằng được chồng của Mạc Lãnh? Cậu đẹp trai hơn anh ta? Nhiều tiền hơn anh ta? Hay là cậu yêu Mạc Lãnh hơn? Thôi được rồi, cứ cho hồi đầu cậu tán được Mạc Lãnh, một khi chồng cô ấy xuất hiện, chẳng phải Mạc L