Tác giả: Tâm Thường
Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015
Lượt xem: 1341990
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1990 lượt.
ớc lúc anh tan việc sẽ vừa đúng lúc đi ngang qua con đường Tiểu Tây dạy đàn, thấy em ấy bị thương không thể làm như không thấy."
Cô không lên tiếng, Diệp Tích Thượng lại nói: "Mắt cá chân trật khớp, anh mới vừa giúp đưa em ấy về em đã đi xuống lầu."
Cố Hoài Nam hướng anh nhíu mày, "Em cũng chưa nói cái gì với anh, trong tâm hư? Nếu không giải thích làm gì?"
Diệp Tích Thượng đâm đâm cái miệng nhỏ của cô. "Mới vừa rồi thật nên để cho em soi gương, nhỏ mọn cũng viết ở trên mặt rồi, đem Tiểu Tây tùy tiện đổi thành cô gái khác, anh thấy em sẽ phải nhào tới cắn người."
Cố Hoài Nam bị người nhìn thấu, không được tự nhiên náo loạn một lát ở trong lòng anh, sau đó nửa nằm ở trên người anh, hôn anh. Cô hôn đi vào, đáng tiếc lượng hô hấp không thể so với Diệp Tích Thượng, cuối cùng khuôn mặt nhỏ hồng hồng xụi lơ ở trong lòng anh. Cô nhắm hai mắt thở gấp, nghe trái tim có lực của anh nhảy. "Anh mới hẹp hòi, nói chuẩn bị quà tặng thần bí cho người ta, mới chỉ tặng sợi dây xích, nơi nào thần bí?"
Sau khi Tiết Thần bị thương vẫn ở nhà nằm, những ngày qua trạng thái không tệ liền chống gậy khập khễnh xuống dưới lầu làm chút hoạt động nhỏ nhẹ, mệt mỏi an vị trên ghế dài ở vườn hoa chung cư nghỉ ngơi. Một người trẻ tuổi còn anh tuấn bó thạch cao chống gậy thật làm cho người ta thương cảm, cô gái đi ngang qua không khỏi nhìn lâu mấy lần.
Tiết Thần có tính tình hoạt bát, giờ phút này không lo lắng tựa lưng vào ghế ngồi, trên miệng ngậm thuốc xấu xa hướng về phía cô gái lén nhìn mình nháy nháy mắt, chọc cho người ta mặt hồng tim đập che miệng cười chạy đi.
Tiết Thần xác định tầm mắt cái hướng kia kéo dài, đầu óc không biết đang nghĩ cái gì. Bỗng dưng, thuốc ngoài miệng bị người rút đi, quay đầu nhìn lại, người tới chính là Cố Hoài Nam, lập tức cười lên.
"Ơ, đây không phải là phu nhân thủ trưởng sao? Đến thăm bệnh?"
Cố Hoài Nam bấm thuốc của anh, hướng phương hướng anh mới vừa xem qua nhìn một cái. "Dáng vẻ cô gái kia mới ở cao trung, anh đừng làm bậy."
Tiết Thần bị nói vô tội, "Oan uổng, tôi bị trêu ghẹo."
S thị vào thu, thời tiết chợt mát mẻ, nhiều ngày mưa to càng làm cho cả thành thị che lên một tầng sương lạnh, Tiết Thần lại chỉ mặc áo T shirt mỏng mùa hè, còn tay ngắn, trên cằm có chút râu, người tiều tụy không ít, không biết là bởi vì bệnh hay là nguyên nhân gì khác, Cố Hoài Nam nhìn không biết làm sao tâm lại có điểm chua xót.
"Trời lạnh thế này, anh vốn đang dưỡng thương, còn không biết mặc nhiều hơn?"
Tiết Thần cố làm đáng thương, than thở. "Không ai quản lão gia, qua một ngày là một ngày, ai bảo tôi không có tốt số như thủ trưởng, tùy tùy tiện tiện là có thể nhặt được một cô dâu."
"Hoài niệm có phụ nữ cai quản rồi hả?" Cố Hoài Nam rèn sắt khi còn nóng, Tiết Thần là một người đàn ông tốt hiếm thấy, quan trọng là lúc lui tới anh đối tốt với Dư Kim Kim, để cho cô nhìn cũng ghen tỵ.
Người đàn ông cưng chiều, thời điểm đối với cô gái mà nói đều là trí mạng.
Tiết Thần cười cười, không có kiêng dè cái đề tài này. "Phiền toái chị dâu giới thiệu cô gái trông nom tôi ăn, mặc, ở, đi, cảm kích khôn cùng."
Cố Hoài Nam bĩu môi, "Anh tìm bảo mẫu sao? Đó không thành vấn đề."
"Vậy không được, bảo mẫu không ngủ cùng."
Cố Hoài Nam dừng một chút, "Tiết Thần, tôi không tin anh rời khỏi Kim Kim nhanh như vậy đã đi tìm cô gái khác."
Tiết Thần nhún nhún vai, chống gậy đứng lên, chuẩn bị trở về. Cố Hoài Nam đuổi theo anh, nhìn anh hơi có vẻ tập tễnh, lỗ mũi đau xót. "Kim Kim nhìn thấy anh như vậy nhất định sẽ đau lòng chết."
Anh chỉ giơ môi lên, không lên tiếng.
"Gần đây các người có liên hệ qua sao?" Cố Hoài Nam hỏi, Tiết Thần lắc đầu.
"Cô ấy đã tới nhà tôi sớm hơn cô một ngày." Thấy vẻ mặt cô vui mừng, Tiết Thần lại bổ sung một câu. "Không hơn."
Ngày đó Tiết Thần về nhà, Dư Kim Kim liền giữ ở ngoài cửa. Anh mở cửa cho cô vào, nhưng hai người không có nói chuyện với nhau, anh bận việc, cô ở trên ghế sa lon nhìn. Sau anh đi vào ngủ, sau nữa lại chỉ nghe thấy tiếng đóng cửa nhẹ nhàng.
Vậy sau này hai người không gặp mặt nữa, cũng không có bất kỳ liên lạc, Tiết Thần sử dụng công nhân tới bổ sung vì trong sinh hoạt chợt thiếu một người. Thì ra là Diệp Tích Thượng bị Cố Hoài Nam nhờ nên thỉnh thoảng ở trước mặt anh nói đến Dư Kim Kim, thử dò xét anh, anh về nhà dưỡng thương không ai nhắc lại anh còn có một cô gái như vậy.
Anh không thể nào quên, lại khắc chế chính mình tự chủ động nhớ tới, cho nên khi nghe Cố Hoài Nam nói đến cái tên này thì anh lại có loại cảm kích rồi lại mâu thuẫn kháng cự trong lòng.
Cố Hoài Nam than thở, không có nói gì nữa, đỡ anh lên lầu.
Vốn là Cố Hoài Nam cho rằng Tiết Thần giống như Diệp Tích Thượng, gọn gàng sạch sẽ không nhiễm một hạt bụi, ai biết vừa tiến vào chỗ đã thấy cảnh tượng làm cho người ta liên tiếp cau mày: y phục ném khắp nơi, đồ ăn hộp mua ngoài chất đầy trong phòng bếp, trên bồn rửa tràn đầy thức ăn cùng túi đựng còn dư lại.
"Anh thật đúng là cần một bảo mẫu." Cố Hoài Nam đem T shirt bên chân nhặt lên phủi. "Diệp Tích