Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cấu Kết

Cấu Kết

Tác giả: Tâm Thường

Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015

Lượt xem: 1341928

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1928 lượt.

cái túi che trên đầu chạy vào nhà. Diệp Tích Thượng chờ đến khi không còn nhìn thấy bóng người của cô nữa, mới rời đi. Cố Hoài Nam đứng ở một góc cạnh cửa, lặng lẽ nhìn ra phía ngoài, không biết vì sao, nhìn thấy đuôi xe anh từ từ biến mất trong màn mưa, trong lòng cô lại có một cảm giác khó hiểu.
Hôm nay Dư Kim Kim không đi làm, cả người bọc chăn nửa chết nửa sống nằm trên ghế saofa xem ti-vi. Cố Hoài Nam vừa vào cửa đã bị dọa giật mình, vội vàng ném cái túi lên người cô. "Chỗ nào không thoải mái? Có nên đến bệnh viện không?"
Dư Kim Kim lắc đầu, miễn cưỡng ngáp một cái. "Toàn thân tớ đều không thoải mái, xin ông chủ nghỉ mấy ngày."
"Ông chủ cho phép rồi hả?"
"Không, vừa mắng tớ một trận, lại còn muốn trừ ba tháng tiền thưởng của tớ nữa chứ." Dư Kim Kim chẳng them để ý, "Lần trước vì tớ tịch thu quà tặng trong ngày lễ tình nhân của ông ta, còn nói muốn trừ nửa năm tiền thưởng của tớ đấy."
Cố Hoài Nam cười đấm cô gải, hai cô gái náo oạn một trận như đứa trẻ, không hẹn mà tựa như nhớ tới cái gì cùng nhau níu lấy đối phương nghiêm túc chất vấn.
"Tối hôm qua, hai người không làm cái gì chứ?"
Ánh mắt hai người giằng co, ánh mắt Cố Hoài Nam sắc bén, mà ánh mắt của Dư Kim Kim lại có chút lóe lên. Cố Hoài Nam liền kêu lên một tiếng, "Dư Kim Kim, đừng nói với tớ, cậu bị Trần Nam Tầm “ăn” rồi nhé!"
"Không có."
"Không có, vậy tại sao cậu trốn tớ?"
Dư Kim Kim rúc vào trong chăn mè nheo thật lâu. "Nam Nam, cậu cảm thấy yêu một người dễ dàng hơn hay quên một người dễ dàng hơn?"
Cố Hoài Nam cau mày suy tư. "Tớ có thấy trên sách nói, nếu như bạn không thể quên được một người, có lẽ là thời gian không đủ dài, có lẽ là yêu người mới chưa đủ sâu sắc."
Dư Kim Kim chọc chọc đầu cô. "Vậy còn bạn? Là thời gian không đủ dài?"
"Vậy là bạn yêu người mới chưa đủ sâu sắc? Năng lực của Tiết Thần không mạnh hơn Trần Nam Tầm sao? Hử?"
Thái độ của Dư Kim Kim Nhất khác thường, không cùng cô đấu võ mồm nữa, tiếp tục nằm xuống giả chết. Cố Hoài Nam cũng mất tinh thần chiến đấu thường ngày, cùng cô ấy nhàm chán xem phim truyền hình. Mắt nhìn TV, trong lòng vẫn đang suy nghĩ mấy câu nói vừa rồi của mình.
Là thời gian 5 năm còn chưa đủ dài, cô nên bắt đầu một tình cảm mới sao?
* * * * *
Cố Hoài Nam nhớ lại đêm đó cô đến chỗ của Hoài Tây thu dọn quần áo cửa cũng không mở cửa ra, mà người cuối cùng tới mở cửa lại là Trác Vệ. Trong lúc nhất thời mắt cô toát ra lửa nóng, Trác Vệ bảo vệ em ấy là có ý gì.
"Có phải hay không chỉ cần người đàn ông có liên quan đến người họ Trần, cô đều cảm thấy đó không phải là loại tốt đẹp gì?"
Cố Hoài Nam lạnh lùng trừng mắt nhìn hắn, cô không nói gì, trở lại trên lầu dùng tốc độ nhanh nhất thu dọn quần áo của mình, xách theo cái va-li xuống. Cố Hoài Tây đã tỉnh rồi, có chút khẩn trương kéo tay cô. "Chị lại muốn đi sao?"
"Không, chị chỉ dọn đồ ra ngoài, ở cùng một người bạn." Cố Hoài Nam thuận tay vuốt tóc em gái, "Tiểu Tây, nếu như có chuyện, bất cứ lúc nào cũng phải gọi điện thoại cho chị, mặc kệ là rất trễ."
Cố Hoài Tây cười, gật đầu. "Không phải ở chỗ của Kim Kim chứ? Không phải bây giờ người ta đã có bạn trai rồi sao?"
Cố Hoài Nam không có thừa nhận, cũng không còn phủ nhận, lại dặn dò em gái mấy câu, để lại một ánh mắt cảnh cáo cho Trác Vệ rồi mới rời đi.
Cố Hoài Tây hướng Trác Vệ le lưỡi, "Tôi còn tưởng rằng chị ấy sẽ mắng tôi chứ, Nam Nam không thích người Trần gia đến đây."
Trác Vệ trấn an vỗ vỗ vai cô. Cố Hoài Nam chính xác là hận Trần Nam Thừa, nhưng cô càng để ý đến suy nghĩ của Cố Hoài Tây, chỉ cần Cố Hoài Tây muốn, cô sẽ không phản đối.
Cố Hoài Nam chuyển đến chỗ của Diệp Tích Thượng.
Nói chính xác, đây mới là ngôi nhà thuộc về cô, mặc dù cô không quen thuộc hết nơi này. Cô đem toàn bộ quần áo cùng các vật dụng chuyển từ chỗ Cố Hoài Tây đến đây, nhưng cũng chỉ vẻn vẹn trong một cái va-li mà thôi.
Cố Hoài Nam vẫn không đụng vào phòng ngủ của Diệp Tích Thượng, mà trực tiếp ở phòng dành cho khách, rất nhanh đã dọn dẹp xong đồ đạc. Cô tắm rửa sạch sẽ, lúc nằm ở trên giường đã là nửa đêm. Tầm mắt chạm vào chiếc điện thoại di động, hơi do dự, bấm xuống số điện thoại của Diệp Tích Thượng.
Giọng nói của hắn giữa ban đêm truyền đến trầm thấp hơi khàn khàn nghe rõ ràng lạ thường. "Sao rồi?"
"Không sao cả, em. . . . . . Ở nhà." Cố Hoài Nam quấn quấn tóc, qua cửa sổ ngắm ánh trăng sáng tỏ bên ngoài. "Anh rảnh rỗi thì trở về một chuyến, em đã suy nghĩ kỹ."
Không biết vì sao, nói ra mấy câu đó, tim cô lại đập nhanh. Đầu dây bên kia tĩnh lặng một lúc, nhịp tim của cô càng đập nhanh hơn. "A lô? Không phải anh ngủ thiếp đi rồi chứ?"
"Được."
"Vây, trước như thế nhé, cúp máy."
"Đi ngủ sớm một chút."
Diệp Tích Thượng nói mấy chữ ngắn gọn một cách tự nhiên, cảm giác kỳ lạ trong lúc anh rời đi trong đêm mưa lại hiện lên trong lòng Cố Hoài Nam.
Nếu đã nghĩ kỹ, tự nhiên Cố Hoài Nam lại muốn để cho mình sống thoải mái hơn. Cô định làm quản gia quét dọn toàn bộ trong ngoài nhà một lượt, nhưng mà lại không có gì để dọn dẹp, nh