Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cấu Kết

Cấu Kết

Tác giả: Tâm Thường

Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015

Lượt xem: 1341934

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1934 lượt.

được, trăm mối tơ vò vẫn không có cách giải.
Diệp Tích Thượng đợi cô ngoài phòng vệ sinh, nghe tiếng xoay đầu lại, Cố Hoài Nam biết anh muốn nói cái gì, hít hít lỗ mũi: "Lần sau sẽ không mặc ít như vậy nữa, ách, không, không có lần sau." Anh hơi nhăn mày, Cố Hoài Nam lập tức thay đổi lời nói.
Chẳng trách anh không vui, mặc dù chỉ là vợ chồng trên giấy tờ, nhưng có người đàn ông nào lại vui mừng khi vợ của mình lại đi xem mắt giống người độc thân?
. . . . . . Không đúng.
Cố Hoài Nam lúc này mới cảm thấy có chỗ nào đó không đúng, chạy nhanh mấy bước đuổi theo anh, ngăn anh lại: "Này! Anh làm như vậy cũng không đúng chứ? Vừa nói không muốn ly hôn, vừa đồng ý để người khác sắp xếp đi xem mắt?"
Diệp Tích Thượng lạnh lùng liếc cô, nhưng cũng nhanh chóng dời tầm mắt đi không để lại dấu vết, lấy cái sừng này đo lường Cố Hoài Nam, cảnh tượng vô cùng tốt. . . . . .
"Em không biết người tối nay em gặp là tôi, nhưng tôi lại biết rõ người Dư Kim Kim mang tới là em, Cố Hoài Nam, em cho rằng tôi chỉ nên ngồi một chỗ không cần quan tâm đến sao? Hay cho rằng tôi nên từ chối Tiết Thần, để cậu ta tìm cho em một người đàn ông khác phù hợp với điều kiện khắc nghiệt của em hơn?"
Người này luôn có thể chỉ cần một câu nói khiến cô á khẩu không trả lời được, Cố Hoài Nam chu mỏ, lúng túng vén tóc: "Tìm một chỗ nào đó, chúng ta nói tiếp chuyện lần trước."
Diệp Tích Thượng không lái xe, vốn định sau khi ra ngoài sẽ thuê xe, nhưng mới vừa đi mấy bước chân lại ngừng lại, đột ngột xoay người, Cố Hoài Nam sửng sốt: "Sao thế?"
Anh mấp máy môi: "Em mang giày cao gót đi bộ có mệt không?"
Cố Hoài Nam không hiểu: "Không biết."
"Được." Diệp Tích Thượng ôm vai cô kéo cô đi về một hướng: "Tôi dẫn em đến một nơi."
Cố Hoài Nam không hề chú ý tới một đôi nam nữ và một đứa bé trai bị hắn ngăn ở phía sau, chỉ âm thầm nghĩ ngợi: Đây là Diệp Tích Thượng . . . . . . Muốn hẹn hò với cô?






Quân Nhân Không Nói Chơi!
Chỉ cần liếc một cái, Trần Nam Thừa đã xác định đó là Cố Hoài Nam, còn người đàn ông có vẻ rất thân mật bên cạnh cô không phải là. . . . . . Diệp Tích Thượng sao?
Anh duy trì tư thế mở cửa xe rất lâu, Trần Gia đã chui vào trong xe lại chui ra thúc giục: "Ba nhanh lên một chút, chú nhỏ nói tới trễ sẽ không cho con đồ chơi!"
Trần Nam Thừa sờ sờ đầu của con trai rồi ngồi vào trong xe.
Dư Anna ôm Trần Gia ngồi ở ghế sau nghe cậu nói hành vi của Trần Nam Tầm khi dễ mình xấu xa như thế nào, cảm thấy buồn cười, thò tay lên chọc chọc Trần Nam Thừa đang lái xe: "Kêu Nam Tầm về sau đừng mang Gia Gia ra làm trò cười, người lớn như vậy mà còn bắt nạt một đứa trẻ, em nói mà chú ấy không nghe."
Đại lộ Hải Uyển là đường dành riêng cho người đi bộ tấp nập nhất tại thành phố S, dọc theo đường đi có thể thưởng thức những cảnh sắc đẹp nhất của sông Tĩnh Giang, hơn nữa vào ban đêm, đại lộ Hải Uyển và sông Tĩnh Giang được bao phủ bởi những ánh sáng kiều diễm từ các ngọn đèn đường tỏa xuống, giống như chốn bồng lai tiên cảnh, hấp dẫn đến chói mắt.
Cố Hoài Nam không ngờ mới xa cách có năm năm mà tại đây đã thay đổi rất nhiều khiến cô không dám tin vào mắt của mình, sung sướng len qua đám người giống như con thoi, vừa ở chỗ này ngó nghiêng, loáng một cái đã ở chỗ khác, hoàn toàn không hề để tâm đến người khác.
Diệp Tích Thượng đi theo phía sau cô không xa, tầm mắt không rời khỏi cô. Thái độ lúc này của Cố Hoài Nam cùng với cách ăn mặc khêu gợi, trong mắt còn ẩn giấu mơ hồ nỗi đau buồn rất không tương xứng với nhau, đơn thuần như một đứa bé.
Cố Hoài Nam nghịch ngợm leo lên lan can ven sông, đưa mắt nhìn những con thuyền du lịch đang lướt trên mặt sông lóe lên những tia sáng đẹp mắt, chợt ngang eo thấy căng thẳng, cả người lơ lửng trên không. Diệp Tích Thượng bế cô xuống, mặt có chút cứng rắn: "Nếu em mà bị té xuống, chắc chắn anh sẽ không cứu em nữa."
"Ai muốn anh cứu, có người đã dạy tôi bơi."
Cố Hoài Nam không thèm để ý, lại nhao nhao muốn leo lên, một chân mới vừa đạp lên, liền nghe thanh âm của Diệp Tích Thượng từ sau lưng truyền tới.
"Tối nay gió lớn."
"Không sao." Cố Hoài Nam đã là cái tên xinh đẹp khiến người người cảm thấy lạnh lẽo, vì vậy gió sông đối với cô mà nói chưa đủ sợ hãi. Cô chỉ đơn giản là chơi đùa, hoàn toàn quên mất váy của mình quá ngắn, buông mái tóc xuống, mặc cho những cơn gió ve vuốt, nhắm mắt lại vẻ say mê.
Bộ dáng này khiến Diệp Tích Thượng không nỡ hủy đi hứng thú của cô, xoay người đứng dựa vào lan can, những người đàn ông xung quanh nhìn thấy "Cảnh đẹp" thức thời rời đi.
Không biết hôm nay là ngày gì, trên những chiếc thuyền du lịch chợt có mấy phát pháo hoa bay lên không, từng đám từng đám đua nhau nở ra, chiếu rọi xuống mặt sông thành những ngọn lửa muôn hồng nghìn tía. Cố Hoài Nam vịn vai anh đang dựa vào lan can, ngồi vững vàng, lấy điện thoại di động ra chụp.
"Thật đẹp! Nơi này sửa từ lúc nào mà đẹp như vậy?"
"Năm trước." Diệp Tích Thượng vừa dứt lời, đột nhiên đầu vai trầm xu