Tác giả: Tử Tử Tú Nhi
Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015
Lượt xem: 134530
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/530 lượt.
khám bác sĩ!” Tôi gằn lên từng tiếng.
Nghiêm Diệu nhíu mi, nắm lấy khuỷu tay tôi “Hôm nay phải khám cho cô ấy, không muốn cũng phải khám, ông lại đây!”
Bị anh quát, thầy thuốc nơm nớp lo sợ chạy tới, đưa ống nghe đến gần tôi, tôi dùng sức giãy dụa, như nổi điên vung tay đánh vào người đối diện, Nghiêm Diệu không kịp tránh né cũng bị tôi đánh trúng. Tức giận quát “Lộ Tịch Ngôn!”
“Em không khám bác sĩ, em tình nguyện chết cũng không muốn anh dùng tiền bẩn của Nghiêm Dịch cho em khám!” Tôi hét lên, cự tuyệt mọi người đến gần.
“Em tình nguyện chết!!!!”
Ma quỷ
Đáng tiếc rằng hai anh em bọn họ đều đã nói lúc này chết đối với tôi là một loại xa xỉ, Nghiêm Diệu vẫn không giận dữ, nhưng bởi vì tôi kháng cự quá mạnh nên anh đưa bác sĩ ra khỏi phòng, sau đó trở lại rất nhanh, anh cúi đầu phân phó người giúp gì đó, người giúp việc gật đầu ra ngoài, Nghiêm Diệu lại đi đến bên cạnh tôi, tôi ngồi im, có lẽ vì đang sốt lại dùng sức để phản kháng, tôi cảm thấy mệt mỏi, đầu choáng váng.
“Đợi bọn họ mang thuốc đến, cố gắng mà uống hết, anh có thể bắt bọn họ sắc thuốc đến khi nào em uống mới thôi!” Nói xong, anh tiện tay nhặt những thứ tôi vừa ném loạn dưới sàn đặt lên giường, sau đó đỡ tôi nằm xuống, tôi nhỏ giọng “A” một tiếng, vừa nằm xuống đã thấy nhẹ nhõm.
Không lâu sau, người giúp việc lại bưng một bát thuốc đến, trước ánh mắt chăm chú của Nghiêm Diệu kiên trì cho tôi uống bằng hết rồi đưa bát không cho anh xem, Nghiêm Diệu cũng đứng dậy đi ra khỏi phòng không quay đầu lại lấy một lần, người giúp việc đỡ tôi nằm lại, giằng co đến qua nửa đêm, tôi thật sự mệt mỏi, may mà bát thuốc kia có hiệu quả rất tốt, đầu không đau như trước nữa, tôi thở dài, mí mắt chậm rãi nhắm lại…
Không biết thời gian qua bao lâu, cảm giác được hơi ấm bên người, rất ấm áp, thậm chí, tôi còn cảm giác được tiếng tim đập, tôi chậm rãi mở mắt, cửa sổ sát đất khiến cho căn phòng tràn ngập ánh sáng, trước mặt, Nghiêm Diệu đang ôm tôi, hơi thở yếu ớt phả lên má tôi, tôi khẽ động đậy, chiếc khăn trên trán tôi rớt xuống, Nghiêm Diệu khẽ cử động thân mình, anh giồng như đang tìm một vị trí thoải mái để nằm. Tôi nghĩ anh đã ngủ say, thật không ngờ anh bất chợt mở mắt, giống như là đột nhiên bừng tỉnh, Nghiêm Diệu trợn mắt nhìn tôi, theo phản xạ đưa tay lên sờ trán tôi, sau đó, nhìn thấy tôi đang nhíu mi nhìn anh, con ngươi đen thâm trầm của anh lại hiện lên thứ tia sáng quen thuộc, nhưng rất nhanh lấy lại bình tĩnh, cánh tay đang ôm cơ thể tôi buông ra, anh xoay người ngồi xuống, đồng thời, tôi dùng hết sức đến ôm anh từ phía sau, tôi có thể cảm giác được cơ thể anh trở nên đông cứng, anh không đẩy tôi ra, nhưng cũng không xoay người lại, trong không gian yên tĩnh, chúng tôi chỉ có thể nghe được hơi thở khó nhọc của nhau.
Thật lâu sau, anh vẫn không hề có phản ứng, tôi vươn đến trước mặt anh, hương vị độc chiếm của Nghiêm Diệu lập tức phả vào mũi tôi, tôi ôm cổ anh, cánh môi chậm rãi đặt lên môi anh, cơ thể anh lập tức đông cứng, sau đó lại thả lỏng, ngay lúc đó, một đôi bàn tay ấp áp cầm lấy tay tôi, giây tiếp theo, anh ôm lấy thân thể tôi, tôi vững vàng ngồi trên người Nghiêm Diệu, ánh mắt lãnh đạm của anh gắt gao nhìn tôi.
Cũng chính vì thế, đôi khi tôi vẫn giáp mặt với Nghiêm Dịch, chúng tôi không nói chuyện với nhau, chỉ đứng đối diện từ xa, anh ta vẫn cười đường hoàng nhưng không thể giấu nổi vẻ tà ác, không sai, trận chiến lần này, anh ta chính là người toàn thắng. Anh ta thậm chí không thèm bảo em trai cảnh giác với tôi, bởi vì anh ta vẫn tự tin rằng tôi căn bản vẫn không thể chịu đựng được một chút kích động.
Ngoài ra tôi tĩnh cờ biết được một việc quan trọng, Nghiêm Diệu đã cho hạ nhân đi làm hộ chiếu cho tôi, không còn nghi ngờ gì nữa, Nghiêm Diệu nhất định muốn giữ tôi bên anh cả đời, trước đây anh đã từng nói qua, tôi sẽ phải dùng cả đời còn lại để bù đắp tổn thương của anh, như vậy anh muốn chúng tôi xuất cảnh sao…
Hôm nay, người giúp việc vừa đưa tôi về phòng đã thấy Nghiêm Diệu ngồi chờ tôi. Mà dạo gần đây, phải đến tôi anh mới có thể trở về.
Nhìn thấy chúng tôi trở về, anh ngẩng đầu nhìn chúng tôi một lượt, lại quay sang người giúp việc nói “Giúp tiểu thư thu dọn hành lý!”
Cả người tôi run lên, vội vàng hỏi anh “Anh muốn đưa em rời đi? Đi đâu?”
“Em không cần biết, chẳng lẽ em muốn cả đời ở nơi này?” Câu trả lời của Nghiêm Diệu đầy mỉa mai, anh khẽ liếc mắt nhìn tôi.
Tôi cắn môi không nói được gì.
Tôi biết Nghiêm Diệu sẽ không nói, tôi chỉ còn cách yên lặng ngồi một bên nhìn người giúp việc thu xếp quần áo của tôi vào vali.
Nghiêm Diệu ngồi đối diện với tôi, nhìn thẳng vào tập văn kiện trong tay, chúng tôi vẫn không nói chuyện với nhau, tựa như chúng tôi từ trước tới nay ở chung chỉ là hình thức, nhưng hôm nay không bình thường, đợi người giúp việc rời đi, tôi mới mở miệng “Mang theo em sẽ chỉ là gánh nặng của anh!” Cho dù tôi không đủ tư cách làm đối thủ của hai anh em họ, nhưng hiện tai, tôi đối với bọn họ không khác gì một quả bom