pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cây Thuốc Phiện Thiên Đường

Cây Thuốc Phiện Thiên Đường

Tác giả: Tử Tử Tú Nhi

Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015

Lượt xem: 134535

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/535 lượt.

lại trò chơi này… Một lần cuối cùng!” Khóe miệng Nghiêm Dịch khẽ nhếch lên. Hơi hơi híp mắt nhìn tôi “Có biết tại sao tôi không vạch trần âm mưu của các cô không? Nếu như Nghiêm Diệu không có cách nào quyết định, như vậy tôi giúp nó quyết định, khi nó tỉnh lại, mọi chuyện đều đã xong, cô hoàn toàn biến mất!” Nghiêm Dịch bình tĩnh nói, chúng tôi bắt đầu nhận ra trên tay hắn giơ lên một vật màu đen.
“Dịch ca!” Lí Thấm chắn trước mặt tôi “Dịch ca, buông tha cho cô ấy đi, chúng ta đều đã sai lầm rồi, không nên lại tiếp tục sai lầm thêm nữa!”
“Thấm nhi, em cuối cũng vẫn lựa chọn phản bội tôi? Đầu tiên là Tịch Duy, sau đó là em gái cậu ta, em theo chân anh em bọn họ thực ăn ý?” Nghiêm Dịch trào phúng cười, trên tay động tác lắp thêm đầu giảm thanh vào khẩu súng không ngừng lại.
“Dịch ca, cầu xin anh!”
“Lí Thấm, không cần cầu xin anh ta!” Tôi đẩy Lí Thấm ra, chết cũng không sợ, chỉ tiếc không đưa được tên ác ma này ra trước vành móng ngựa cho pháp luật xử lý.
“Thật ra cô rất dũng cảm.” Nghiêm Dịch lạnh lùng nhíu mi. Ánh mắt chợt lộ vẻ hung hiểm, tay nâng họng súng chĩa vào tôi.
“Dịch ca!” Lí Thấm lại đến chắn trước người tôi “Đừng như vậy, Dịch ca… Dịch ca, anh đã mơ thấy Tịch Duy đúng không? Anh vẫn nhớ Tịch Duy đúng không? Nghiêm Dịch thả lỏng tay một chút, ngay lúc Nghiêm Dịch dạo ra, Lí Thấm xông đến ôm chặt Nghiêm Dịch, quay đầu hét lên với tôi.
“Chạy đi, chạy đi tiểu Ngôn!”
Tôi ngây người, giây tiếp theo, lảo đảo lui lại, bên tai là tiếng hét của Lí Thấm, chạy mau, chạy mau, tôi té ngã, lại chật vật đứng lên, liều mạng chạy về phía trước, bỗng nhiên nghe được một tiếng kêu to, quay đầu lại, cơ thể Lí Thấm đã tách ra khỏi Nghiêm Dịch.
Không, tôi nhìn thấy thân ảnh yêu kiều kia ngã xuống đất, nước mắt tràn đầy khóe mi.
Nhưng có người đuổi theo, tôi bất chấp người đó là ai, xoay người điên cuồng mà chạy.
Không ngừng thở dốc, không ngừng thở dốc, bốn phía tất cả đều là âm thánh hít thở nặng nề của tôi, cho đến khi…
Trước mặt chính là vách núi đen không đấy, còn có tiếng sóng biển gào thét bên tai.
Tôi dừng chân.
Không thể lùi được nữa.
“Đồ ma quỷ, ma quỷ!” Nhìn Nghiêm Dịch chạy đến gần mình, tôi nổi điên hướng về phía anh ta rít gào, anh ta đã giết Lí Thấm. Anh ta giết Lí Thấm.
“Nếu tất cả mọi chuyện đều do cô dựng lên, thì nên lấy cô chấm dứt tất cả!” Nghiêm Dịch ánh mắt lạnh lẽo, một lần nữa tôi lại đối diện với họng súng đen.



Rốt cuộc là thù hận


Tôi hít một hơi, nhắm mắt lại, sau đó chậm rãi mở mắt ra, tôi bắt đầu cười to, đúng vậy, mọi chuyện thật nực cười, tất cả mọi chuyện.
Tôi thật ra chỉ là một người luôn tự cho rằng mình thông minh mà thôi.
“Anh có nhớ nơi này không?” Tôi bình tĩnh nói, sau đó nhìn thấy Nghiêm Dịch chậm rãi nhíu mày.
“Nghiêm Dịch… Anh cho rằng anh thắng rồi sao?”
“Cho dù thắng tôi anh vẫn trắng tay, cho đến cuối cuộc chơi này, người yêu anh, người anh yêu, tất cả đều rời khỏi anh, hơn nữa, là do anh tự tay giết chết!”
Tôi vẫn ném thêm về phía anh ta, anh ta lại không nề hà gì giơ tay chưa bị thương lên đỡ cành cây, đá tôi ngã xuống đất, trước mặt tôi là một đôi mắt màu đỏ, trừng mắt nhìn tôi, anh ta chậm rãi giơ cành cây vừa bắt được của tôi lên, hướng đầu tôi muốn xuống tay.
“Pằng..”
“Không!!!”
Tiếng súng và âm thanh gào thét từ phía xa đồng thời vang lên.
Một làn khí nóng phả vào mặt tôi, vốn đã chuẩn bị tinh thần tiếp nhận đòn của Nghiêm Dịch lại không thấy gì, tôi chậm rãi mở mắt, trước mặt tôi, ngực Nghiêm Dịch đỏ thẫm ngã xuống, đằng sau anh ta chính là Tả Lăng.
Mà tiếng gào thét kia…
Tôi chậm rãi nhìn sang bên cạnh “Anh… Anh!” Nghiêm Diệu ôm thấy cơ thể Nghiêm Dịch gọi lớn, tay anh run run lấy di động, tôi chỉ có thể đứng một bên nhìn mặt đất dần dần tràn đầy máu tươi. Tả Lăng đi đến bên người tôi, vỗ vỗ bả vai tôi. Tôi nghẹn ngào cúi đầu.
Xe cứu thương cùng xe cảnh sát xuất hiện rất nhanh, bác sĩ nói cho chúng tôi biết Lí Thấm đã tắt thở, về phần Nghiêm Dịch, Nghiêm Diệu đi theo cáng đến xa cứu thương ở phía trước, tôi nhanh chân chạy theo, từ đầu đến lúc ấy, anh rốt cuộc cũng chịu ngẩng đầu nhìn tôi, nhưng chỉ là liếc mắt một cái, chỉ là liếc mắt nhìn tôi một cái khiến cho tôi như rơi xuống mười tám địa ngục.
Hận, tràn đầy hận, trong mắt anh ngoài hận thù không còn một thứ tạp chất nào khác.
Tim tôi nhói đau. Như bị người khác xử oan vậy, trái tim trong lồng ngực như bị một lưỡi dao nhọn cắm sâu vào, đau đớn không chịu được.
Cho đến khi còi xe cứu thương khởi động rồi dời đi, tôi vẫn đứng dại ra tại chỗ, thật lâu vẫn không thể lấy lại trạng thái ban đầu.
Tả Lăng nhìn lên bầu trời bắt đầu sáng, nói với tôi “Tiểu Ngôn, nhớ kỹ, chúng ta vẫn còn rất nhiều chuyện phải làm, mối hận của anh trai em vẫn chưa báo được!”
Tôi hạ mi mắt, không nói gì.
Thù hận?
Giờ phút này, trong lòng tôi chỉ có ánh mắt đầy hận thù của anh, anh mắt ấy thật lâu sau này tôi vẫn không quên được.
Lộ Tịch Duy, có phải em đã sai rồi không?
Sai l