Tác giả: Tử Tử Tú Nhi
Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015
Lượt xem: 134520
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/520 lượt.
chắc không đông khách lắm, hơn nữa bên trong còn có mấy thứ đồ chơi cho trẻ con, Phương Mẫn cũng có thể đỡ mệt hơn.
Phương Mẫn, ba người đi trước đi, đợi em và Hiệp Thịnh tan ca sẽ đi tìm chị!”
“Được!” Phương Mẫn mệt mỏi gật đầu, không hiểu vì sao, nhìn ánh mắt chị ấy lại mất hồn như vậy, trong lòng không khỏi không nghĩ đến trước đây cũng từng gặp bộ dạng thất thần như vậy, rất quen thuộc.
Phương Mẫn đưa hai đứa nhỏ đi rồi, tôi cùng Hiệp Thịnh mới bớt lo lắng, trong đầu tôi vẫn không thể xua đi hình ảnh gương mặt trăng bệch của Phương Mẫn, bởi vì từ khi Tả Lăng đến với Phương Mẫn, tôi mới biết chị ấy, ở trong tâm trí tôi, chị ấy luôn lạc quan yêu đời, cho dù trường hợp nào cũng không muốn làm người khác lo lắng, luôn tỏ ra kiên cường, nhưng lúc nãy không như vậy, tôi rõ ràng nhìn thấy được vẻ yếu ớt mệt mỏi của chị ấy, nhìn vô cùng ưu thương, hoàn toàn không giống Phương Mẫn thường ngày.
“Trước kia tôi nghe nói, khi Phương Mẫn học đại học từng bị mối tình đầu gây tổn thương sâu sắc, người con trai kia vì sự nghiệp mà bỏ rơi chị ấy, chị ấy còn từng tự sát, thiếu chút nữa đã chết…” Tôi khiếp sợ nhìn Hiệp Thịnh, ý của cậu ta là…
Hiệp Thịnh nhíu mi “Bây giờ tôi mới nhớ ra, người con trai lúc ấy, hình như chính là Hạ Khiên Dục..”
Hạ Khiên Dục… Chính là chủ tịch tập đoàn đa quốc gia có cả một hệ thống siêu thị kia ư?!!
Trách không được…
Thì ra mỗi người đều có một vết thương mà không muốn ai động đến, nhưng chính bản thân lại không có cách nào che dấu được miệng vết thương!”
Hạnh phúc ngắn ngủi
Cuối cùng cũng tan ca, tôi và Hiệp Thịnh đến quán cháo bên đường, lại thấy hai đứa nhỏ kia đang đùa nghịch ở khu vui chơi gần đó, Phương Mẫn ngồi trên ghế dài gần đó, gương mặt như người mất hồn.
Tôi với Hiệp Thịnh nhìn nha, không cần đoán cũng đã có đáp án.
“Dì ơi, dì!” Tiểu Tự nhìn thấy tôi, thân hình bé nhỏ mập mạp liền chạy đến phía này, nặng nề nhào vào lòng tôi.
Cơ thể béo tròn của thằng bé không ngừng cọ sát, vẻ mặt như đang bị bắt nạt “Mẹ không cho con mua đĩa hoạt hình!”
Tôi cười cười, đưa tay nhéo khuôn mặt to tròn của Tiểu Tự, Tiểu Đao đến trước mặt Phương Mẫn nói rằng nó khát nước, Phương Mẫn ngẩn người, một lát sau mới nhận ra sự xuất hiện của tôi và Hiệp Thịnh, nhìn thấy Tiểu Đao đòi uống nước, một lát mới có phản ứng, rót một cốc nước đưa cho con bé.
“Tiểu Tự muốn đi xem “Chíp bông”!” Haizz.. Chíp bông mà thằng bé nói chính là Phi Châu sư phụ, là nhân vật được bọn trẻ rất ưa thích.
“Đi thôi!” Hiệp Thịnh hướng tôi nháy mắt, cõng Tiểu Tự trên vai đi trước gọi tôi.
“Này, Hiệp Thịnh, cẩn thận thằng bé!!!” Hai đứa nhóc con này lâu rồi chưa đi vườn bách thú, vừa thấy các con vật, nhịn không được vui mừng mà gào thét, hơn nữa Hiệp Thịnh lại thích gây trò cười, tôi phải luôn miệng nhắc nhở cậu ta, lại vừa phải chú ý Tiểu Đao, đúng là còn mệt hơn bình thường.
Nhưng nhìn hai đứa vui vẻ, tôi cảm thấy bao nhiêu mệt mỏi cũng đáng giá.
Tôi nhìn Tiểu Tự và Tiểu Đao, hai đứa đều đã mệt mỏi, năng lường từ bát cháo đã sớm tiêu tan, cuối cùng, hai đứa đều nằm yên không chịu nhúc nhích trong lòng Hiệp Thịnh.
Trong công viên rất nhiều trẻ con, đặc biệt là trong khu bách thú này, chúng tôi vất vả lắm mới tìm được một cái ghế để ngồi, cho hai đứa nhỏ kia ngồi yên, tôi tiền cảm thấy khát nước, một bên má bỗng mát lạnh, trước mắt đã xuất hiện một lon nước ngọt.
Tôi ngẩng đầu, là khuôn mặt tươi cười với biểu hiện đắc ý quen thuộc của Hiệp Thịnh.
“Không cần cảm động như vậy chứ!” Hiệp Thịnh đắc ý đưa lon nước ngọt cho tôi, tự bật nắp một lon khác, mở to miệng uống ừng ực. Xem ra cậu ta cũng mệt mỏi lắm, cả buổi phải cõng Tiểu Tự mập mạp, còn đùa nghịch khiến thằng bé vui vẻ nữa.
“Không phải cậu mới là người nên cảm ơn tôi đã cho cậu cảm giác làm bậc cha mẹ vui như nào hay sao?” Tôi làm bộ làm tịch không đếm xỉa đến cậu ta, mặc kệ, dù thế nào thì nói tiếng cảm ơn với cậu ta, tôi cảm giác không tự nhiên cho lắm.
“Tịch Ngôn, chị đừng lúc nào cũng cứng nhắc như vậy!” Hiệp Thịnh bĩu môi, ngồi xuống bên cạnh tôi, nặng nề nói ra một câu “Nhưng mà nói thật, đưa hai đứa nhóc con này đi chơi so với đuổi bắt tội phạm còn mệt hơn!”
Tôi bật cười “Cho nên tôi mới nói, cậu nên cảm ơn tôi, tôi vĩ đại cỡ nào mới cho cậu đi cùng ngày hôm nay!”
“Lộ Tịch Ngôn… Chị xem tôi là trẻ con đấy hả? Chị có thể không tin, nhưng từ trước đến giờ ai gặp đều yêu thích tôi, từ nữ sinh đến cô giáo, ngay cả các thầy giáo khó tính ở trường cũng vậy!”
“Chậc chậc, mấy năm này không thiếu gì chuyện lạ, ngay cả lợn cũng có thể trèo lên cây, tôi đương nhiên là tin tưởng lời cậu nói rồi!”
“Trời đất! Tịch Ngôn, mắt nhìn người của chị có phải nên xem xét lại không?” Hiệp Thịnh nghiêm trang nói, cuối cùng đưa tay vuốt vuốt khuôn mặt Tiểu Tự, lập tức làm mặt xấu “Tiểu Tự, cháu nói dì Tịch Ngôn có nên xem lại hay không?”
Tiểu Tự đương nhiên không rõ, nửa hiểu nửa không hiểu quay sang nhìn tôi, lại ngước mắt nhìn Hiệp Thịnh, không quên nhìn Ti