Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cây Thuốc Phiện Thiên Đường

Cây Thuốc Phiện Thiên Đường

Tác giả: Tử Tử Tú Nhi

Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015

Lượt xem: 134519

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/519 lượt.

ểu Đao ở bên cạnh, một lúc sau bổ nhào vào lòng tôi khóc thét “Chú Mã Mã kỳ quái quá, đáng sợ quá!”
“Ha ha!” Rất đúng, Chú Mã Mã, chú ngựa!!
Trong đầu bỗng nhiên nảy ra một ý tưởng, tôi ghé vào tai Tiểu Tự, dùng âm thanh ở mức Hiệp Thịnh có thể nghe được nói vào tai thằng bé “Chú Mã Mã cõng con cả buổi rất mệt mỏi, Tiểu Tự giúp chú ấy đấm lưng được không?”
Hiệp Thịnh kinh ngạc ngẩng đầu nhìn tôi “Không thể nào, Lộ Tịch Ngôn, chị có thể tốt như vậy sao?”
“Không phải tôi tốt, là Tiểu Tự của chúng ta tốt mới đúng!”
“Tiểu Tự ngoan nhất!” Tiểu Tự nghe thấy mình được tâng bốc, lập tức nâng cánh tay béo mập, xoa xoa đi đến sau lưng Hiệp Thịnh.
“Nào, Hiệp Thịnh, cậu có phải nên quay người sang bên kia không?”
“Được, để chú hưởng thụ một chút!” Hiệp Thịnh tin thật liền quay người sang bên, tôi cười thầm, cầm lấy lon nước ngọt vẫn đang lạnh, nhiệt độ vừa đủ, sau đó nháy mắt với hai đứa nhóc, Tiểu Đao lập tức hiểu liền tiến tới.
“Một, hai, ba!” Tôi kéo áo Hiệp Thịnh ra, hai đưa nhóc con nhanh nhẹn đưa lon nước ngọt vào bên trong áo.
“A a a!!! Lạnh quá!” Hiệp Thịnh nhảy dựng lên, mu bàn tay không ngừng vuốt vuốt lưng, trợn mắt nhìn chúng tôi.
“Lộ Tịch Ngôn, lần này chị xong rồi.
“A..!”
“Dì Tịch Ngôn, con bảo vệ dì!”
“Ha ha!”
Chúng tôi vui vẻ cười, trước đây tôi cũng từng cười như vậy, chân thành, vui vẻ cười…
Nhưng cũng đã rất lâu rồi, lâu đến mức tôi đã quên lúc đó cảm giác thế nào!



Trò chơi bắt đầu


Tôi không ngờ rằng lúc đưa hai đứa về nhà, Phương Mẫn vẫn chưa về, di động báo ngoài vùng phủ sóng, đành gửi cho chị ấy một tin nhắn nhưng không có trả lời, tôi và Hiệp Thịnh đành đưa Tiểu Tự và Tiểu Đao đến quán cà phê bên đường nghỉ ngơi, hai đứa nhóc con đó chơi cả một ngày nên mệt mỏi ngủ ngoan trong lòng tôi.
Một lát sau, Phương Mẫn trả lời tin nhắn của tôi, nói tôi đến đầu phố đón chị ấy, tôi nghi ngờ nhưng vẫn đi, cho dù là có chuyện gì tôi cũng phải đến, có điều tôi vẫn là không nên bỏ qua sự kỳ quái kia thì hơn, khi tôi một mình đi đến đầu phố, từ xa một chiếc xe màu đen quen thuộc đi đến, cơ thể tôi chấn động, dưới chân như có đeo chì không thể nào bước đi được.
Chiếc xe chậm rãi dừng ở trước mặt tôi, lái xe cung kính xuống mở cửa rồi nói với tôi “Lộ tiểu thư, mời lên xe!”
Tôi đứng bất động, cố gắng đẩy sự sợ hãi trong lòng xuống. Cố ý như không nhìn thấy, quay mặt đi thẳng.
“Lộ tiểu thư!” Anh ta cố ý đè âm thanh xuống thấp nhất.
Tôi nhìn thoáng qua, thấy một vũng nước nên sàn nhà, có lẽ ở đây vừa , chắc không phải là vì tôi chứ?
Tôi tự giễu cợt bản thân, đưa mắt nhìn bốn phía, không có ai ở đây, con mồi không phải đã tới cửa rồi sao? Vậy mà thợ săn vẫn chưa đến, chắc cũng không phải người ta mời tôi đến thăm nhà mới.
Tôi biết rõ, người mời tôi đến còn biết rõ hơn, chúng tôi chắc chắn có thứ mà đối phương muốn, bởi vậy người ta mới mời tôi đến.
Có điều, người ta không vội vàng, tôi có thể làm gì? Tôi vẫn là kẻ bị động. Đây là chuyện tôi không thể trốn tránh, đến lúc này rồi càng không thể, tôi không ngừng an ủi bản thân nếu lúc nữa không thể trốn chạy nhất định phải lạc quan mà đối mặt với kẻ địch, có lẽ kết quả sẽ có phần lạc quan hơn.
Tôi vô thức nhìn, bước vài bước vào giữa phòng khách, tay chạm vào thành sô pha, trong không gian tĩnh lặng truyền đến tiếng bước chân, không lớn không nhỏ, không nhanh không chậm, rất đều đặn.
Cơ thể tôi không ngừng run lên. Tay bám chặt vào thành sô pha, không dám xoay người.
“Đã lâu không gặp!” Chính là giọng nói này, lồng ngực tôi truyền đến sự rung động không theo quy luật, tim đập nhanh như muốn nhảy khỏi lồng ngực.
Tôi nhắm mắt lại, dùng hết can đảm quay người.
Trước mặt tôi là khuôn mặt quen thuộc, năm năm trôi qua không lưu lại dấu vết gì, vẫn điển trai như trước. Đó là khuôn mặt từng làm cho vô số nữ sinh cam tâm tình nguyện cúi đầu tôn sùng, bây giờ vẫn như vậy, phong thái không hề biến mất. Nếu có thay đổi, chỉ là ánh mắt kia, lạnh thấu xương! Còn có nụ cười trên đôi môi nhàn nhạt.
Đúng vậy, Nghiêm Diệu giống như cây hoa anh túc chứa đầy độc dược biết cười, nếu nói năm năm trước tôi có thể dễ dàng nhìn thấu cảm xúc trong mắt anh, thì ngày hôm nay tôi đã hoàn toàn bất lực, bởi vì, trong đôi mắt anh lúc này, ngoài sự tĩnh lặng chết chóc thì không còn gì khác!
“Chị Phương Mẫn ở đâu?” Tôi biết bản thân không thể thoát được chuyện này, cho dù là biết trước là cạm bẫy, bản năng vẫn nhắc tôi nên rời khỏi đây, nhưng tôi không còn cách nào khác, chỉ có thể hỏi anh trực tiếp.
“Chúng ta không còn chuyện gì để nói hay sao? Như ôn lại chuyện xu chẳng hạn?” Khoé môi Nghiêm Diệu nâng lên tạo thành một nụ cười tuyệt đẹp, là anh đang cười với tôi đấy ư, hình như không phải, người đàn ông này, tôi đã không thể hiểu được anh như lúc trước nữa rồi, đây không phải là Nghiêm Diệu năm năm trước, người này tôi dường như không quen biết, không nhìn thấu anh, ngay cả hiện giờ anh là chân thành hay giả tạo tôi cũng không nhân ra.
“Em muốn gặp


pacman, rainbows, and roller s