Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cha Con Tranh Sủng: Mẹ! Cha Không Phải Người !

Cha Con Tranh Sủng: Mẹ! Cha Không Phải Người !

Tác giả: NÁO NÁO

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341143

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1143 lượt.

ẻ ba tuổi cũng biết, tim không đập thì người sẽ chết. Bạch Kiểu Thiên thực ngốc. Nhưng cô quyết định không nói ra, tránh làm hắn bị tổn thương.
“Thật là, cảm xúc anh vất vả tạo ra, đã bị em cắt đứt rồi. Anh cố lắm mới nói được.” Bạch Kiểu Thiên bất mãn nói.
Mặt Tư Đồ Hoàng cùng Thường Khoái Khoái không ngừng nhăn lại. Tư Đồ Hoàng không thể tin được cái tên ngu ngốc này chính là bạn tốt của mình, Thiên Địa ơi… mau đem Bạch Kiểu Thiên thật sự trở lại đi.
Thường Khoái Khoái trừng mắt nhìn cha mẹ của mình, nhóc một lần nữa lại cảm thán, tại sao bản thân nhóc không có quyền lựa chọn cha mẹ, nếu được sinh ra thêm một lần nữa, nhóc nhất định phải tự chọn cha mẹ cho mình.
“Tim của em đang vì anh mà đập.” Thường Mạn Mạn rất tốt bụng nói.
“Có thật không? Tim của em chỉ vì anh mà đập sao?” Bạch Kiểu Thiên vui mừng nói. Đây chính là lời tâm tình đầu tiên mà Mạn Mạn nói với hắn.
“Ách” đây là tình huống gì. Thường Mạn Mạn không hiểu nháy mắt mấy cái rõ to.
“Được rồi, đừng “phóng điện” nữa, nếu em phóng tiếp anh sẽ bị điện giật cho bất tỉnh mất.” Bạch Kiểu Thiên nói xong, còn xấu hổ cúi đầu.
Mặt Thường Mạn Mạn nhăn lại. Người này cũng quá tự kỉ rồi.
Tư Đồ Hoàng cùng Thường Khoái Khoái cũng không nghe nổi nữa, nếu tiếp tục nghe, họ chỉ sợ ói hết đồ ăn của ngày hôm qua ra mất.
“Cái đó, người bạn nhỏ, nhóc tên gì?”
“Ồ, người bạn nhỏ, nhóc trông rất quen nha, anh đã gặp nhóc lần nào chưa!?.” Tư Đồ Hoàng nhìn chằm chằm mặt của Thường Khoái Khoái, kỳ quái, rốt cuộc đã gặp ở nơi nào ta.
“Bác, con xác định, trước đây con chưa từng gặp qua bác.” Thường Khoái Khoái tỏ vẻ mặt thành thật mà nói.
“Gì cơ bác, nhóc thế nhưng gọi anh là “bác”.” Tư Đồ Hoàng tỏ vẻ mặt không thể tin được. bc Hắn đã già sao, hắn rõ ràng là “đóa hoa vừa mới chớm nở”, tại sao có thể khiến cho người ta gọi như vậy.
“A, thật xin lỗi con nói sai rồi, con vốn định gọi “bác” là “ông”, nhưng lại sợ tổn thương ông, cho nên mới miễn cưỡng gọi “ông” là “bác”.” Thường Khoái Khoái tỏ một bộ dáng vẻ thật sự là vì muốn tốt cho hắn.
“A tiểu tử, nhóc có can đảm nói thêm một lần nữa không…” Tư Đồ Hoàng tức giận, nhấc Thường Khoái Khoái lên. 5 Dám sỉ nhục hắn ư, lại còn công khai nữa
“Cậu mau buông con trai tôi ra, cậu muốn chết ư, dám “động thủ” với coi trai tôi à.” Bạch Kiểu Thiên nhanh chóng giải cứu cậu con trai của mình từ trong tay hắn.
“Có bị thương không?” Bạch Kiểu Thiên đau lòng nói với Khoái Khoái.
“Không sao.” Thường Khoái Khoái liếc hắn một cái rồi nói, nhóc dễ dàng bị thương như thế sao, chỉ là…. 1 có một dòng nước ấm bỗng chảy qua lòng nhóc, khi ba nhóc nói câu đó.
“Cái gì, cậu nói đứa nhóc kia là con trai của cậu?” Khoảng thời gian này Tư Đồ Hoàng liên tiếp bị đả kích, hắn sắp xỉu rồi.
“Đương nhiên là con tôi, chẳng lẽ là con cậu.” Bạch Kiểu Thiên bất mãn nhìn hắn.
Tư Đồ Hoàng chăm chú nhìn hai người bọn họ, không trách được, khi nãy hắn vì sao lại cảm thấy đã gặp tên quỷ nhỏ này ở nơi nào rồi, đây quả thực là bản sao của Thiên.”Tên nhóc kia thật sự là con trai của cậu !?.”
“Đúng, bác à, con là con của papa, là con trai ruột.” Thường Khoái Khoái bổ sung, nhóc cũng không hiểu tại sao mình lại nói như vậy, nhưng lúc ý thức được, nhóc đã nói ra rồi.
Bạch Kiểu Thiên vui mừng nhìn nhóc, con hắn rốt cuộc cũng đã thừa nhận hắn là papa rồi.
Thường Mạn Mạn vẫn còn đang ở trong nỗi khiếp sợ, còn chưa kịp lấy lại tinh thần, cho nên cô không nghe thấy lời con trai nói vừa rồi.
“Gì nhóc còn gọi anh là bác nữa à.” Thật muốn bóp chết tên tiểu quỷ này, nhưng mà hắn không dám, ai bảo tên nhóc kia là con trai người lãnh đạo trực tiếp hắn đây.
“Mạn Mạn, em nói đi, anh già thật rồi sao?.” Tư Đồ Hoàng đáng thương hỏi Thường Mạn Mạn.
“A không có á…, chỉ có một chút xíu nếp nhăn, thêm một chút xíu dấu hiệu của tuổi già, lại thêm một chút xíu quầng thâm mắt, lại thêm một chút… 13…”
Tư Đồ Hoàng cũng không nghe nổi nữa, hắn “phóng” ra ngoài, xa xăm có tiếng rống giận dữ của hắn bay tới “Tôi muốn đi chỉnh hình.”
Thường Mạn Mạn tỏ vẻ mặt không hiểu, nhìn Bạch Kiểu Thiên “Anh ấy sao thế?”
“Không sao, hắn bị điên rồi.”
“Ờ.”
“Thiên, anh nghĩ chúng ta nên đi ăn gì nhỉ?” Mặt Thường Mạn Mạn ngước nhìn hắn, mở cặp mắt to nhìn Bạch Kiểu Thiên, còn thuận tiện nháy mắt mấy cái rõ to.
Bạch Kiểu Thiên ôm Thường Mạn Mạn vào trong ngực, oh! trời ạ, tại sao Mạn Mạn nhà hắn lại đáng yêu như vậy chứ.”Mạn Mạn muốn ăn cái gì nè?” Nói xong, hắn còn nhân cơ hội hôn xuống miệng cô.
Thường Khoái Khoái lại một lần nữa cảm thán tại sao trời cao lại đối đãi nhóc như vậy, tại sao không thể để cho nhóc một cặp cha mẹ bình thường chút.
“Oh, vậy Khoái Khoái có muốn ăn cái gì không?” Thường Mạn Mạn nhìn con trai mình, nói.
“Sao cũng được.” Thường Khoái Khoái nói xong, liền tỏ dáng vẻ để yên cho hai người kia tự quyết định.
“Vậy chúng ta đến nhà hàng Trung Quốc đi, có được không?” Thường Mạn Mạn có chút cầu xin nhìn Bạch Kiểu Thiên, cô đặc biệt thích ăn món Trung Quốc. Không còn cách nào khác, ai kêu cô là than