Tác giả: NÁO NÁO
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341146
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1146 lượt.
hút.” Bạch Kiểu Thiên không yên lòng dặn dò.
“Biết rồi mà, anh dài dòng quá.” Thường Mạn Mạn nghịch ngợm nói.
“Vật nhỏ, em chờ đấy, xem anh buổi tối dạy bảo em thế nào, dám nói anh như vậy à.” Bạch Kiểu Thiên mập mờ nói.
Bùm Mặt Thường Mạn Mạn chuyển thành màu hồng rồi, cô nhanh chóng tắt điện thoại.
Bạch Kiểu Thiên nhìn chiếc điện thoại khi nào đã bị đầu dây bên kia ngắt đi, hắn cũng không tức giận gì, tưởng tượng đến bộ mặt hiện tại của Mạn Mạn, hắn liền biết gương mặt của vật nhỏ kia đã hóa hồng vì xấu hổ rồi.
Thường Khoái Khoái không nói gì, nhóc lặng yên nhìn tất cả, chỉ cảm thấy bộ dáng này của mẹ thật “xấu”.
BÉ LÀ CON TRAI CỦA ANH
“Thiên đi ăn cơm.” Tư Đồ Hoàng đi vào phòng làm việc của Bạch Kiểu Thiên.
“Này, tiểu tử ngươi làm sao vậy, tôi đang nói chuyện với cậu đấy?” Người kia còn đang cười khúc khích nữa chứ.
“Ê hồi hồn nha.” Tư Đồ Hoàng quát to một tiếng.
“A “
“Tiểu tử, ngươi muốn đi tìm chết à, không có chuyện gì sao lại kêu to thế.” Bạch Kiểu Thiên bất mãn nhìn chằm chằm Tư Đồ Hoàng.
“Cậu nghĩ lại đi, tôi đã kêu cậu nửa ngày trời rồi, vậy mà một chút phản ứng cậu cũng không có, tôi có thể không gọi lớn ư?” Hiện tại, người chịu uất ức chính là hắn đấy, tâm linh bé nhỏ của hắn đã bị tổn thương, sao dạo này hắn luôn bị khinh thường nhỉ.
“A có sao?” Sao hắn không nghe thấy ta.
“Nói, vì sao cậu lại ở nơi này ngẩn người, còn cười khúc khích.” Hắn hiếu kì đến chết mất, kể từ khi đi làm hắn chưa từng thấy qua Thiên như vậy.
“Không có, không có gì.” Bạch Kiểu Thiên cười cười, hắn không muốn nói cho cái kẻ “miệng rộng” này.
“Thật không có !?, chắc hẳn có liên quan tới Tiểu Mật rồi.” Tư Đồ Hoàng nhạo báng.
“Cái gì Tiểu Mật, khó nghe muốn chết, cô ấy là lão bà của tôi.” Bạch Kiểu Thiên bất mãn.
“Cậu kết hôn khi nào, sao tôi lại không biết?” Hôm nay tôi sẽ đùa cậu cho đến chết, ai bảo cậu thường ngày luôn đe dọa tôi. Tư Đồ Hoàng suy nghĩ “xấu xa”.
“Rất nhanh rồi chúng tôi sẽ kết hôn, nhưng cô ấy là “bà xã” tôi đã định rồi.” Bạch Kiểu Thiên không nhanh không chậm nói. a Đời này hắn đã nhận định Mạn Mạn phải là lão bà của hắn.
“Đó chỉ là ý định mà thôi, có thành hiện thực không đây, cậu chỉ giỏi mơ mộng.” Tư Đồ Hoàng xấu xa nói.
“Tiểu tử ngươi, đúng là độc miệng, lại nói lời không may.” Bạch Kiểu Thiên tức giận nhìn hắn.
“Nhưng, hai người chỉ vừa mới biết nhau không lâu, cậu thật là, sao lại quyết định nhanh thế ?” Hắn thật không hiểu rõ. Mặc dù Mạn Mạn quả thật rất đáng yêu, Thiên cũng động tình thật, nhưng cậu ta cứ như vậy mà kết hôn à. Hắn có chút cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.
“Tôi đã biết cô ấy lâu rồi, chính cậu không biết thì có, hiện tại tôi chỉ muốn thời thời khắc khắc trói cô ở bên người, như vậy mới an tâm.” Vốn tưởng rằng, cả đời này hắn sẽ không động tình, nhưng cuối cùng hắn vẫn động, nếu động, hắn cũng không định chỉ để mình cô đơn trong hố tình, hắn muốn có cả cô, cùng hắn lấp đầy hố tình ấy.
“Nói như vậy, hai người đã biết nhau trước, đúng không?” Sao hắn chưa từng nghe Thiên nói tới.
“Ha ha.” Không trả lời, coi như là đồng ý.
Ngoài cửa.
“Con trai, con muốn ăn gì?” Người còn chưa xuất hiện, giọng đã vang tới.
“Câu này phải để con hỏi Mạn Mạn mới đúng, sao cả ngày lẫn đêm Mạn Mạn luôn nghĩ tới ăn thế.” Giọng Khoái Khoái bất đắc dĩ, sao nhóc lại có người mẹ bất bình thường thế. Trời ạ, nhóc có thể có quyền lựa chọn cha mẹ không.
Bạch Kiểu Thiên nghe được giọng cô, liền vui vẻ đi nghênh đón lão bà cùng con trai của mình, không để ý gì tới người bạn tốt bên cạnh. f Hiện tại, trong lòng cùng trong mắt hắn đều chỉ có con trai cùng lão bà, thứ khác không lọt được vào.
“Con trai, sao con có thể nói mẹ đáng yêu của con như vậy?” Thường Mạn Mạn không thuận theo nói.
“Mẹ à, mẹ có thể đừng ghê tởm như thế không, con không muốn ăn không ngon.” Dáng vẻ Thường Khoái Khoái như không thể chịu được. 1 Thật ra thì hắn rất thích mẹ như vậy.
“Nhưng…”
“Lão bà, con trai, hai người đã tới rồi. Anh nhớ hai mẹ con muốn chết.” Bạch Kiểu Thiên khoa trương, ôm chặt bọn họ.
“Khụ khụ, mau buông ra, em không thể thở.”
“Đúng vậy, tôi bị ông ép đến chết rồi.”
Hai giọng nói khổ sở phát ra cùng lúc.
“A, thật xin lỗi, anh quá kích động.” Bạch Kiểu Thiên vội vàng buông bọn họ ra. Hối hận vì sao mình lại làm cái việc lỗ mãng như vậy.
“Cái gì? Chúng tôi chỉ không gặp anh có mấy giờ mà thôi, vậy mà anh lại ăn nói khoa trương như vậy.” Thường Mạn Mạn phản bác.
“Chẳng lẽ cho đến bây giờ em vẫn còn chưa hiều lòng của anh sao?” Bạch Kiểu Thiên nói với dáng vẻ đau lòng, lại tiếp tục khoa trương hơn, hắn dùng tay che ngực của chính mình, rồi đột nhiên nắm tay Mạn Mạn lên đặt lên ngực của mình.
“Em sờ thử xem, tim của anh đang vì em mà đập…” Mọi người bỗng cảm thấy mắc ói. Người này thật quá “buồn nôn” đi.
“Nhưng, nhưng nó là vì chính anh mà đập thôi.” Thường Mạn Mạn tỏ vẻ không hiểu nhìn Bạch Kiểu Thiên, cảm giác hắn hôm nay là lạ, tim của hắn làm sao sẽ vì cô mà nhảy, tim của hắn chỉ vì chính hắn mà đập, đứa tr