Tác giả: Ngũ Nguyệt Thất Nhật
Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015
Lượt xem: 1342961
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2961 lượt.
ng nên lên tại trong thân thể người khác!"
"Không có biện pháp, đây chính là đàn ông!"
"Cái gì? Chờ một chút...... Không muốn, đi ra ngoài! A..... ưm......"
"Bảo bối, chúng ta đấu lại một lần nữa đi?"
"Anh..... Anh không nên vừa làm vừa hỏi...... trứng thối...... Tên khốn kiếp...... A......"
"Ha ha......"
Trong phòng ngủ to như vậy tràn ngập ngọt ngào, trong không gian tràn đầy không khí mập mờ, hai người một lần lại một lần, một lần lại một lần, làm những chuyện mặt đỏ tim đập cho đến khi mệt mỏi mới ngủ.....
........
Đêm khuya
Trên bầu trời tối đen lộ ra vô số ánh sao sáng lấp lánh lập lòe, trăng sáng cao ngạo đọng ở chính giữa, lộ ra cái đầu tròn trịa, mà ánh trăng bàn bạc chiếu xạ vào bên trong phòng, chiếu vào trên giường lớn Simmons rộng hai thước.
Mặc Tử Hàn cùng Tử Thất Thất thân thể trần truồng ôm nhau nằm ở phía trên ngủ say, trên mặt mỗi người đều hiện lên nụ cười hạnh phúc, thật giống như cùng mơ một mộng đẹp.
Bỗng nhiên.....
"Cộc, cộc, cộc!" Ba tiếng gõ cửa nhẹ nhàng đột ngột vang lên, Mặc Tử Hàn thình lình mở hai mắt ra, chân mày khẽ chau lên.
Đã trễ thế này, sẽ là ai?
Ngài sẽ lấy Tử Thất Thất tiểu thư làm phu nhân ngài sao?
" Cộc, cộc, cộc!"
Lại là ba tiếng gõ cửa, mặc dù thanh âm không lớn nhưng gõ lặp lại 2 lần như vậy hẳn là có việc gấp đi?
Mặc Tử Hàn cau chặt mày, quay đầu nhìn Tử Thất Thất vẫn còn đang ngủ say, nhìn khuôn mặt ngủ hạnh phúc kia của cô có chút thay đổi, tựa hồ hình như cũng nghe đến thanh âm, muốn mở mắt ra. Anh lập tức quay đầu trở lại, đứng dậy, đi xuống giường.
Đứng ở cửa, nhẹ nhàng mở cửa phòng ra, nhìn Kim Hâm đứng ở cửa.
Mặc Tử Hàn ngồi ở trên ghế sa lon, chân phải gác lên chân trái, ngước lên hai mắt lạnh như băng nhìn khuôn mặt Kim Hâm.
"Nói đi, muộn như vậy vội vã tìm tôi có việc gì?" Anh lạnh lùng hỏi.
Kim Hâm đứng ở trước mặt của anh, trên mặt cứng nhắc có chút trầm trọng, mày khẽ nhăn lại, trả lời nói, "Thưa điện hạ, chuyện ngài để tôi điều tra, tôi đã tra ra được rồi!"
Đuôi lông mày Mặc Tử Hàn khẽ nâng.
"Là ai chế tạo?" Anh hỏi.
Chân mày Kim Hâm rốt cục chau lên, trầm giọng trả lời, "Là Mặc Thâm Dạ!"
Chân mày Mặc Tử Hàn bỗng nhiên chau lên, xác định hỏi lại, "Quả bom kia là do hắn chế tạo?"
"Vâng!"
"Quả nhiên......." Mặc Tử Hàn kéo dài thanh âm, từ từ nói, "Quả nhiên là hắn làm, cũng chỉ có hắn mới có thể làm ra thứ này!"
"Điện hạ ngài đã sớm đoán được?"
"Tôi cũng chỉ suy đoán mà thôi, bởi vì đã từng thấy qua hắn làm thứ tương tự, người kia chỉ số IQ rất tốt, chỉ là......" Anh muốn nói lại thôi.
Chỉ là anh nhìn không thấu người kia suy nghĩ cái gì.
Mỗi ngày đều lẩn trong đám phụ nữ, mỗi ngày đều ở chung với một đám phụ nữ, chỉ cần phụ nữ mở miệng, cái gì hắn cũng có thể cho cô ta, cho tới bây giờ cũng sẽ không cự tuyệt, mà tính cách phóng lãng, đàn ông vô cùng hoa tâm nhưng là một siêu cấp thiên tài chỉ số IQ vượt qua hai trăm. Từ nhỏ liền bị chú ý, tất cả mọi chuyện đều dễ như trở bàn tay, bất luận là ám sát hay là đánh, bất luận là khoa học công nghệ hay là chế thuốc, hắn cũng vô cùng tinh thông, có thể nói hắn là một nam nhân không gì làm không được, lại rất sớm rất sớm trước kia, tất cả mọi người nhận định hắn là người thừa kế kế tiếp, nhưng cuối cùng..... Ai cũng không nghĩ tới sẽ bị Mặc Tử Hàn anh đoạt được, mà từ ngày anh bắt đầu thừa kế, người đàn ông này liền trở nên rất kỳ quái, kỳ quái cũng không phải hắn sẽ tức giận, mà kỳ quái chính là hắn giống như không quan tâm đến chuyện gì xảy ra, như cũ là mỗi ngày tìm khắp các loại phụ nữ khác nhau, tính cách lười nhác như cũ, thậm chí có thể nói....... Hắn tựa hồ sống còn vui vẻ hơn.
Đàn ông như vậy, trong đầu của hắn rốt cuộc đang suy nghĩ cái gì? Hắn muốn cái gì?
Chẳng lẽ là đang ra vẻ trấn định? Cho nên mới phải chế tạo thứ này ra muốn giết anh, cuối cùng một lần nữa ngồi trở lại ngai vàng thủ lĩnh hắc đạo? Nhưng mà đầu mối rõ ràng như vậy, rõ ràng bại lộ thân phận của mình như vậy, là cách làm việc của hắn sao? Là chuyện mà một siêu cấp thiên tài sẽ làm ra sao?
"Điện hạ?" Kim Hâm thấy anh đột nhiên lâm vào trầm tư, hơn nữa sắc mặt cũng trở nên cực kỳ thâm trầm cho nên không khỏi gọi anh một tiếng.
Mặc Tử Hàn đột nhiên trở lại bình thường, hai mắt lạnh như băng nhìn anh ta, chân mày chau lên.
"Cho dù thứ này là do hắn chế tạo, nhưng chủ sự phía sau màn chưa chắc là bản thân hắn, anh có tra được chuyện này rốt cuộc là ai làm hay không?"
"Còn chưa, bất quá có người rất khả nghi!"
"Ai?"
"Chung Khuê!"
"Chú Chung?" Mặc Tử Hàn nghe được tên của ông ta, hốc mắt nháy mắt buộc chặt, tản mát ra sát khí bức người.
Cái lão già chết tiệt kia, nếu quả thật chính là ông ta làm, vậy thì anh nhất định phải làm cho ông ta sớm một chút xuống mồ.
"Tiếp tục đi thăm dò, cho dù ít nhân lực vật lực, cũng phải điều tra rõ ràng chuyện này cho tôi!" Anh lớn tiếng ra lệnh, cơn giận giữ rõ ràng đã hiện ra trên mặt của anh.
"Vâng!"