Tác giả: Ngũ Nguyệt Thất Nhật
Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015
Lượt xem: 1342967
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2967 lượt.
hỉ người nào đó đứng ở cửa.
Tầm mắt Mặc Tử Hàn theo ngón tay của cậu nhìn về phía cửa phòng, đột nhiên kinh ngạc, nhìn Hổ Phách đứng ở cửa.
Anh ta..... Đây là thế nào?
Cái gì chứ, cuối cùng vẫn là cô ngu nhất.......
"Điện.... Điện hạ!" Hổ Phách đứng ở cửa xấu hổ kêu anh, cung kính cúi đầu như cũ.
Mặc Tử Hàn nhìn theo toàn thân anh ta, vốn tóc rất gọn gàng đã trở nên lộn xộn, trong đó tựa hồ còn hiện ra vài mảnh da đầu, mà âu phục sạch sẽ chỉnh tề trên người anh ta cũng trở nên chật vật không chịu nổi, cà vạt cũng sớm đã biến mất không thấy, cúc áo sơ mi cũng bị mất, âu phục tức thì bị làm cho nhăn nhăn nhúm nhúm, nhất là trên mặt, trên tay, trên cổ...... Chỉ cần là da bại lộ bên ngoài đều in lên từng dãy dấu răng màu đỏ, mà dấu răng nho nhỏ rất rõ ràng là tiểu quỷ nào đó còn chưa trưởng thành hoàn toàn in lại đi.
"Đây.... Đây là có chuyện gì?" Mặc Tử Hàn nhìn anh ta, nghi hoặc hỏi.
"Thưa điện hạ, cũng không có chuyện gì, chẳng qua là gặp một chút sự cố nhỏ!" Hổ Phách cúi đầu thật sâu, nhẹ giọng trả lời.
"Nghe lén? Tôi cũng không có thấy người, tôi cùng tiểu thiếu gia đều mới trở về, vừa mới đứng ở cửa, cửa phòng lại đột nhiên mở ra!" Hổ Phách cứ thực trả lời, anh thực sự không thấy bất kỳ ai đứng ở cửa phòng.
Hốc mắt Mặc Tử Hàn bỗng nhiên buộc chặt.
Mới vừa anh ý thức được có người, thật sự là Mặc Thiên Tân vừa tới sao? Hay là anh gặp ảo giác? Nhưng mà cảm giác có người ở cửa nghe bọn họ nói chuyện, nghe thật lâu.....
Quên đi, có lẽ thật sự là anh bệnh nặng mới khỏi, quá mức nhạy cảm.
"Mấy người đều lui ra đi!" Anh lạnh lùng ra lệnh.
"Vâng!"
"Vâng!"
Kim Hâm và Hổ Phách cùng nhau khom lưng, lui về hướng cửa phòng, nhẹ nhàng mở ra rồi đóng lại.
"Ba bây giờ tin con rồi chứ?"
Mặc Tử Hàn nhìn tức giận trên khuôn mặt nhỏ nhắn kia, thở dài một hơi, sau đó liền trầm mặc không có bất kỳ lời nói nào nữa.
"Đúng rồi, mẹ con đâu? Ba đem mẹ làm cái gì rồi? Con không cho phép ba khi dễ mẹ của con!" Mặc Thiên Tân đột nhiên kích động, chăm chú nhìn anh, kiên định biểu hiện khí khái của mình.
"Cô ấy đang ngủ!" Mặc Tử Hàn nhẹ giọng trả lời.
"Ngủ?"
"Đúng vậy, cô ấy đang ngủ, cho nên ngươi đừng ầm ĩ, sáng sớm ngày mai các người dĩ nhiên là gặp mặt!"
Mặc Thiên Tân nghe anh nói như thế, nhìn cái khuôn mặt kia từ âm trầm chuyển biến thành khuôn mặt rực rỡ ánh mặt trời, xem ra, nhất định là xảy ra chuyện ám muội, lẽ nào..... Ba với mẹ..... Cái kia?
"Ba, ba không có làm cho mẹ khóc chứ?" Cậu đột nhiên khẩn trương hỏi.
".........." Mặc Tử Hàn im lặng.
"Ba làm mẹ khóc?" Mặc Thiên Tân lớn tiếng chất vấn.
"Ngươi yên tâm đi, nước mắt hạnh phúc cùng thương tâm là hai loại, nước mắt mẹ ngươi nhất định là hạnh phúc!"
"Nói đi nói lại, vẫn là ba làm mẹ khóc! Ba là đại ngu ngốc, con muốn mang mẹ lúc này rời đi." Mặc Thiên Tân tức giận nói liền xoay người đi về phía cửa phòng.
Mặc Tử Hàn vội vàng bắt lấy vạt áo sau cổ hắn, ra lệnh nói, "Không cho phép ngươi đi làm ầm ĩ cô ấy ngủ!"
"Con mặc kệ, con muốn mang mẹ đi, ba căn bản là không hiểu cái gì gọi là thương hương tiếc ngọc!"
"A? Vậy ngươi biết cái gì gọi là thương hương tiếc ngọc?"
"Tóm lại so với ba còn tốt hơn!"
"Xú tiểu tử......." Mặc Tử Hàn tức giận xuất thủ.
"Oa, mẹ, cứu mạng ——" Mặc Thiên Tân kêu to.
........
Trong phòng ngủ
Tử Thất Thất kích động trở về phòng, lập tức bỏ đi áo ngủ trên người, nằm lại trên giường, sợ bị phát hiện.
Nhưng khi đem trọn cả người bọc ở trong chăn, thân thể vậy mà bất giác run rẩy, nước mắt cũng không tự giác từ hốc mắt tuôn ra, thân thể cũng không tự giác co lại thành một đoàn, mà trong đầu còn không ngừng quanh quẩn lời Kim Hâm cùng Mặc Tử Hàn đã nói.
"Điện hạ, ngài sẽ lấy Tử Thất Thất tiểu thư làm phu nhân ngài sao?"
"Tôi sẽ không lấy cô ấy!"
...........
Tại sao?
Tại sao anh ta nói như vậy?
Không muốn lấy cô, chính là không thích cô sao? Nếu không thích cô, tại sao còn muốn đối với cô như vậy? Tại sao còn dịu dàng như thế? Tại sao còn nói nhiều lời ngon tiếng ngọt như vậy? Tại sao còn lừa gạt cô? Tại sao đem trái tim đã chôn cất vào biển rộng của cô một lần nữa đánh thức? Tại sao muốn làm cô tiếp nhận thống khổ như thế?
Khốn kiếp....... khốn kiếp.............. khốn kiếp ............. Tên khốn kiếp..........
Nguyên lai hắn cũng giống như vậy, nguyên lai hắn cùng những người đàn ông kia giống nhau, căn bản là không phải thật tâm thích cô, cũng đúng, cẩn thận tưởng tượng, hắn hình như cho tới bây giờ chưa từng nói qua thích cô, hắn chỉ nói qua, coi cô như con rối.
Cái gì chứ...... Đến cuối cùng, cô vẫn là ngu nhất.
"A..... Ha ha.........." Cô nhẹ giọng cười nhạo, cười chính mình ngu, cười chính mình ngốc, cười chính mình si, càng cười chính mình dĩ nhiên sẽ thích một tên khốn kiếp.
Đau quá.........
Trái tim giống như bị người dùng đao một lần lại một lần đâm, như có đồ vật gì đó không ngừng ở bên trong quấy nhiễu, đau đến khiến cô không ngừn