Ba Nụ Hôn Đổi Lấy Một Đời Chồng
Tác giả: Ngũ Nguyệt Thất Nhật
Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015
Lượt xem: 1343784
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/3784 lượt.
yên phận chúng ta, vậy nên....." Cô nắm chặt chiếc nhẫn, sau đó giơ tay lên, vừa dùng sức ném tới bãi cỏ bên cạnh đường, vừa lớn tiếng nói, "Duyên phận chúng ta đến đây là kết thúc!"
"Đừng - -"Mặc Thâm Dạ hô to, đồng thời nhanh chóng vươn tay, nhưng là hoàn toàn không thể ngăn cản cô.
Vui vẻ trong nháy mắt liền lạnh như băng, anh kích động lập tức chạy tới nơi cô ném chiếc nhẫn, hoàn toàn quên cảm giác đau đớn dưới chân, nhanh chóng xông tới, khom lưng quỳ gối ở trên bãi cỏ tìm kiếm, hoàn toàn không để ý thân phận cao cao tại thượng, gần như quỳ hai đầu gối xuống đất, tìm kiếm mỗi một tấc trên bãi cỏ.
Phương Lam nhìn bóng dáng kích động vội vàng, chân mày khẽ chau lên, hờ hững nhắm hai mắt lại, sau đó mở cửa xe taxi, nhanh chóng ngồi vào bên trong.
"Lái xe!" Cô nhẹ giọng.
Tài xế lập tức khởi động, chạy xe đi.
Mặc Thâm Dạ trên bãi cỏ nghe được thanh âm xe lái đi, hai mắt bi thống nhìn đuôi xe càng ngày càng xa.
Chết tiệt!
Tại sao lại không giữ được cô ấy? Tại sao không nắm được cô ấy thật chặt? Tại sao cô ấy tuyệt tình bỏ đi như vậy? Tại sao cô ấy muốn vứt chiếc nhẫn kia đi? Nói cái gì duyên phận bọn họ đến đây là kết thúc, anh không muốn, anh tuyệt đối, tuyệt đối, tuyệt đối, không muốn kết thúc như vậy. Nhất định phải tìm được chiếc nhẫn, nhất định phải tìm được, nhất định phải tìm được.....
Ở đâu? Ở đâu? Ở đâu?
"Rốt cuộc mày rơi chỗ nào, đi ra cho tao!" Anh tức giận hét lớn, hai tay dùng sức lật tìm trên bãi cỏ.
.....
Trên xe taxi
Sắc mặt Phương Lam cực kỳ trầm trọng, hai mắt cũng mất đi màu sắc, cả người trở nên ảm đạm không ánh sáng, tựa như một đóa hoa ủ rũ héo úa, không có một chút sinh khí.
Tài xế xuyên thấu qua kính phản quang nhìn khuôn mặt mất mát của cô, khẽ thở dài.
"Bạn trai bạn gái, đánh là hôn, mắng là yêu, không đánh không mắng không phải yêu, vừa rồi tôi thấy cô đối với bạn trai, cũng biết cô nhất định rất thích cậu ta, nếu đã thích, cũng đừng có chọc tức cậu ta nữa, tha thứ cho cậu ta đi!" Tài xế bắt đầu làm người hoà giải, nhẹ giọng khuyên bảo.
Phương Lam nghe được, khóe miệng lộ ra một nụ cười khổ, nói, "Bộ dáng tôi vừa rồi, thật sự biểu hiện ra rất thích anh ta sao?"
"Chuyện này người sáng suốt nhìn cũng biết rồi, phụ nữ a, thường thường đều thích dùng vũ lực để biểu hiện tình yêu với đàn ông, lão bà của tôi cũng thường xuyên như vậy, ha ha ha....." Tài xế nói xong, trên mặt lộ ra nụ cười hạnh phúc.
Mà Phương Lam lại khổ sở cau mày.
Hai mắt khẽ rũ xuống, sau đó mở tay phải vẫn nắm chặt, mà chiếc nhẫn lỏng loẹt kia vẫn ở trong lòng bàn tay cô.
Cô làm sao bỏ được chứ? Đây chính là tự tay hắn tết hết lần này đến lần khác, thật vất vả mới bện thành công chiếc nhẫn này, đây là thứ cô trân quý nhất, cô làm sao có thể ném đi được.....
Chẳng qua là nếu không dùng phương pháp này, làm sao có thể chặt đứt dây dưa của hắn?
Thích hắn nhưng không thể tha thứ cho hắn, cho nên..... Vẫn là quên đi.....
"Xin lỗi....." Cô nhẹ giọng nói xin lỗi, lại nắm chặt chiếc nhẫn kia.
※※※
Bệnh viện tư nhân
Phòng bệnh VIP
Trong phòng bệnh yên tĩnh có hai giường bệnh, Tử Thất Thất nằm ở trên giường bên trái, Mặc Thiên Tân nằm ở trên giường bên phải, Mặc Tử Hàn thì ngồi ở giữa hai người, nhíu mày thật sâu, qua lại nhìn khuôn mặt hai người đang ngủ.
"Cộc, cộc, cộc!"
Cửa phòng bệnh vang lên tiếng gõ, khuôn mặt Mặc Tử Hàn trở nên lạnh lùng.
"Mời vào!" Anh nhẹ giọng.
"Cạch!" Cửa phòng được nhẹ nhàng mở ra, Hỏa Diễm và Thổ Nghiêu một trước một sau đi vào, song song đứng ở trước mặt Mặc Tử Hàn.
"Điện hạ!"
"Điện hạ!"
Hai người đồng thanh.
Hai mắt Mặc Tử Hàn lạnh như băng nhìn khuôn mặt hai người bọn họ, nhẹ giọng, rồi lại tràn đầy tức giận mở miệng, "Nói đi, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?"
Chân mày Hỏa Diễm và Thổ Nghiêu đồng thời nhăn lại, hai mắt quét một vòng Mặc Thiên Tân nằm ở trên giường, sau đó cùng nhau cúi đầu, trầm mặc.
Mặc Tử Hàn nhìn chằm chằm gương mặt bọn họ, hốc mắt tức giận cau chặt.
"Nói!" Anh gầm nhẹ, kiên nhẫn đã hoàn toàn tới cực hạn.
Thân thể Hỏa Diễm và Thổ Nghiêu bỗng nhiên chấn động, biết lần này đã không cách nào tiếp tục giấu giếm, mà lúc tiểu thiếu gia đi, bọn họ cũng đã chuẩn bị đón nhận trừng phạt, chỉ là không nghĩ tới tiểu thiếu gia lại té xỉu lần nữa, hơn nữa còn làm cho điện hạ phát hiện, nếu bọn họ biết tiểu thiếu gia sẽ té xỉu thì cho dù có liều mạng bọn họ cũng sẽ ngăn cản cậu ấy.
"Thưa điện hạ....." Thổ Nghiêu đầu tiên mở miệng, cúi đầu nói, "Thật ra lúc phu nhân trúng đạn, tiểu thiếu gia cũng đã biết chuyện phu nhân trúng đạn, chỉ là cậu ấy không muốn để điện hạ với phu nhân lo lắng, cho nên nhờ chúng tôi không nói chuyện này cho điện hạ!"
"Chỉ là như vậy?" Mặc Tử Hàn hỏi tới.
Thổ Nghiêu nhíu mày do dự, Hỏa Diễm tiếp tục mở miệng, cứ thực bẩm báo nói, "Lúc ấy khi tiểu thiếu gia biết phu nhân trúng đạn đã té xỉu một lần!"
Té xỉu?
Chân mày Mặc Tử Hàn nhăn lại thật sâu.
"Tại sao không nói cho tôi?" Anh hỏi.
"Bởi vì tiểu thiếu gia dùng tánh mạng của mình uy h