XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cha Tới Rồi, Mẹ Chạy Mau

Cha Tới Rồi, Mẹ Chạy Mau

Tác giả: Ngũ Nguyệt Thất Nhật

Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015

Lượt xem: 1343785

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3785 lượt.

iếp chúng tôi, cho nên chúng tôi không thể làm gì khác hơn là lựa chọn giấu giếm điện hạ!" Hỏa Diễm trả lời.
"Vậy lúc ấy các anh có cho mời bác sĩ tới khám không?" Anh lại hỏi.
"Có!"
"Bác sĩ nói thế nào?"
"....." Hỏa Diễm do dự, trầm mặc không nói.
Mặc Tử Hàn lạnh lùng nhìn bọn họ, phẫn nộ trong lòng chậm rãi chuyển thành sợ hãi.
Từ lần hôn mê này anh cũng đã đoán được bảy tám phần, nhưng tình huống cụ thể anh vẫn không biết, bởi vì Mặc Thiên Tân che dấu quá hoàn mỹ, mỗi ngày đều vui vẻ cười, mỗi ngày đều nghĩ biện pháp trêu chọc người khác, mỗi ngày đều khỏe mạnh hoạt bát như thế, cho dù ai cũng không có cách nào tin tưởng thân thể nó sẽ có vấn đề gì.
Rốt cuộc là bệnh gì? Anh muốn biết, nhưng đồng thời cũng sợ biết, bởi vì anh sợ..... Sẽ xảy ra chuyện đáng sợ hơn.
"Bác sĩ nói thế nào? Lặp lại nguyên văn nói cho tôi nghe!" Anh hỏi lại, mở miệng ra lệnh.
"....."
"....."
Hỏa Diễm và Thổ Nghiêu vẫn trầm mặc, chân mày nhăn lại thật sâu. Bọn họ không phải là không muốn nói, là bọn họ nói không nên lời, nói như vậy giống như là phán tử hình, mà bọn họ nói ra, chẳng khác nào phán tử hình cho một đứa bé sáu tuổi, tuy rằng bọn họ từng giết không ít người, tuy rằng bọn họ có thể dùng bốn chữ lãnh huyết vô tình để hình dung bản thân, nhưng..... Bọn họ vẫn không đành lòng nói ra.....
Quá tàn nhẫn..... nó mới chỉ có sáu tuổi mà thôi.
"Nói! Nói cho tôi - -" Mặc Tử Hàn hét lớn, tức giận trừng mắt nhìn bọn họ.
Bỗng!
"Ba..... Ba đừng làm khó bọn họ, ba muốn biết cái gì, con nói cho ba biết!"
Mặc Thiên Tân nằm ở trên giường bỗng mở mắt, cậu nhìn anh, sau đó chậm rãi ngồi dậy, khẽ nhếch khóe miệng, lộ ra nụ cười đáng yêu, đợi anh đặt câu hỏi.
Nó tỉnh rồi?
Mặc Tử Hàn kinh ngạc quay đầu nhìn cậu, nhìn gương mặt hồng nhuận của cậu.
Nó khỏe mạnh như vậy không? Nhưng tại sao.....
"Con bị bệnh ư?" Anh chậm chạp mở miệng, nhẹ giọng hỏi.
"Vâng!" Mặc Thiên Tân gật đầu.
"Là bệnh gì?" Anh hỏi tới.
"Bệnh tim!" Cậu bình tĩnh trả lời.
Bệnh tim?
Trái tim Mặc Tử Hàn "ầm" một tiếng như trời sập xuống.
"Là từ khi nào?" Anh nhận lấy sợ hãi đang xâm nhập, tiếp tục hỏi.
Mặc Thiên Tân chần chờ một chút, sau đó hít sâu một hơi, khóe miệng nhếch lên thật lớn, cười trả lời, "Từ khi con sinh ra, bác sĩ nói con là bẩm sinh, hơn nữa một năm trước bác sĩ cũng nói cho con biết, chú ấy nói..... Con có thể sống không tới bảy tuổi!"






Một phần ngàn..... Một phần vạn.....!
Sống không quá..... Bảy tuổi?
Nó hiện tại mới sáu tuổi, vậy nghĩa là nó sắp chết?
"Ba sẽ không để con xảy ra việc gì đâu, ba nhất định sẽ khiến con sống lâu trăm tuổi!" Mặc Tử Hàn kiên định nói, đồng thời dùng đôi mắt kiên định nhìn con trai, ở trong lòng âm thầm thề, anh tuyệt đối sẽ không để con mình chết, tuyệt đối sẽ không.....
Mặc Thiên Tân nghe được lời này, trong lòng vô cùng vui vẻ.
Cửa phòng bệnh vang lên, cắt đứt không khí u buồn trong phòng.
"Mời vào!" Mặc Tử Hàn khẽ lạnh giọng.
Cửa phòng sau đó bị mở ra, Bạch Trú mặc áo khoác trắng đi vào, anh nhìn Mặc Thiên Tân đã tỉnh táo lại, lại nhìn hai cha con đang nắm tay nhau, cũng đã rõ ràng đại khái mọi chuyện, anh trực tiếp đi tới trước giường bệnh Mặc Thiên Tân, nhìn khuôn mặt giống như đúc Mặc Tử Hàn kia, nói, "Thiên Tân, chú có vài vấn đề muốn hỏi cháu, cháu nhất định phải trung thực trả lời chú!"
"Chú hỏi đi, chú Bạch, cháu nhất định sẽ tri vô bất ngôn, ngôn vô bất tẫn, chỉ là nếu chú hỏi chuyện mẹ tiểu Lam, vậy sẽ phải ra giá rồi đó..... Khởi điểm là một ngàn!" Cậu đầu tiên là lau đi nước mắt trên mặt, sau đó lại tinh nghịch như trước.
Bạch Trú khẽ cười.
"Chú hỏi cháu, cháu vẫn uống thuốc chứ?" Anh hỏi.
"Vâng, mỗi ngày cháu đều uống!"
"Vậy gần đây, từ lúc nào cháu bắt đầu cảm thấy không thoải mái?"
"Hình như là hai tháng trước, lúc ở Anh quốc, cái ngày ba vào bệnh viện, tim cháu liền cực kỳ đau, nhưng mà còn may, chỉ có đau thôi, cũng không có ngất đi, nhưng mà nửa tháng trước, chính là cái ngày mẹ trúng đạn, sau khi biết cháu lại đột nhiên ngất đi, kế tiếp chính là hôm nay!" Mặc Thiên Tân thành thực trả lời, không có một chút giấu giếm.
"Vậy trước hai tháng đó? Không có điều gì khác thường chứ?" Bạch Trú hỏi tới.
"Vâng, cháu vẫn uống thuốc đều, cho nên cũng không có hiện tượng gì cả, chỉ là thỉnh thoảng sẽ đau một hai lần mà thôi!"
Bạch Trú chăm chú cẩn thận lắng nghe lời cậu nói, chân mày càng chau càng chặt, toàn bộ quá trình đã nhìn ra được rất rõ ràng, tình trạng gần đây của cậu đang giảm xuống, mà đột nhiên xuất hiện hiện tượng giảm xuống nhanh chóng, đã nói lên..... Bệnh tình đã vô cùng nghiêm trọng.
"OK! Chú hỏi thế thôi, cháu nghỉ ngơi cho tốt đi!" Bạch Trú nói xong liền muốn đi.
"Chú Bạch!" Mặc Thiên Tân đột nhiên gọi anh lại.
Bạch Trú nhìn cậu, khẽ kinh ngạc, sau đó cười nói, "Có chuyện gì sao?"
"Mẹ thật sự không có việc gì chứ ạ? Tại sao mẹ còn chưa có tỉnh lại vậy ạ? Không phải mọi người đều gạt cháu chứ