80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cha Tới Rồi, Mẹ Chạy Mau

Cha Tới Rồi, Mẹ Chạy Mau

Tác giả: Ngũ Nguyệt Thất Nhật

Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015

Lượt xem: 1343779

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3779 lượt.

nhập, tiện đà khẽ chuyển động đầu của mình, sau đó nhẹ nhàng đưa lưỡi vào thăm dò, từ hai cánh môi hồng nhuận của cô tiến vào miệng cô, nhẹ nhàng đụng chạm với đầu lưỡi của cô.
Phương Lam cảm nhận được thứ gì đó trong miệng mình thình lình hoàn hồn, hai tay dùng sức đẩy anh ra.
"Anh..... Anh..... Anh anh anh anh anh anh anh anh....." Cô chỉ vào anh, kích động nói không nên lời.
Bị hôn rồi!
Bị hôn!
Cái tên ngu ngốc này lại dám..... Lại dám dùng miệng đè lên miệng cô.
Hắn hắn hắn hắn hắn hắn hắn hắn..... Hắn lại dám..... Dám.....
"Anh cái gì?" Mặc Thâm Dạ xuân phong có thể thấy, vui vẻ hỏi tới.
"Anh đi chết đi!" Phương Lam mắng.
"A....." Mặc Thâm Dạ cười khẽ, hai tay lại ôm lấy cô, gần sát với mặt cô, vô lại nói, "Anh chết, em sẽ đau lòng!"
"Tôi sẽ không!" Phương Lam cố chấp phủ nhận.
"Phải không?" Bàn tay to của Mặc Thâm Dạ đột nhiên chạy trên người cô.
"Anh làm gì? Anh đang sờ ở đâu đấy? Đừng có đụng vào tôi!" Phương Lam kích động giãy giụa.
Bàn tay to vô cùng bẩn của Mặc Thâm Dạ đưa tới eo phía sau cô, nhanh chóng lấy ra một cái mô hình súng lục nhỏ màu bạc, sau đó đem súng lục đặt ở trong tay cô, chỉ vào trái tim của mình, cười nói, "Nếu em thật sự hi vọng anh chết, vậy nổ súng đi!"
Phương Lam kinh hãi!
"Anh điên rồi!" Cô kích động thu tay lại, cũng thu luôn khẩu súng trong tay.
"Em xem đi..... Em căn bản là không nỡ để anh chết!" Mặc Thâm Dạ đắc ý.
"Anh....." Phương Lam tức giận trừng mắt nhìn anh.
Không thể tưởng được mười lăm năm không gặp, hắn hoàn toàn trở thành một tên vô lại, rõ ràng đẹp trai như vậy, mê người như vậy, nhưng là bây giờ..... Chênh lệch cũng quá lớn đi?
"Anh buông tôi ra!" Cô hét lớn ra lệnh, toàn thân đều dùng sức, muốn tránh thoát khỏi hai cánh tay sắt kia.
Hai cánh tay Mặc Thâm Dạ càng ôm chặt hơn, nhốt cô chặt chẽ trong ngực mình, sau đó bàn tay đẩy eo sau cô, thân thể Phương Lam thình lình tiến lên, dán chặt vào anh.
"Anh muốn làm gì?" Cô kích động hỏi.
"Em cứ nói đi!" Mặc Thâm Dạ khẽ cúi đầu, nhích tới gần gương mặt cô.
"Anh dám?" Cô hung dữ uy hiếp.
"Em xem anh dám hay không!" Mặc Thâm Dạ thong dong, lại một lần nữa cúi xuống, hôn môi cô, nhưng lại khác hoàn toàn khi nãy, cực kỳ kịch liệt, cực kỳ bá đạo.
Anh chiếm đoạt cắn nuốt đôi môi cô, cái lưỡi trực tiếp xâm nhập vào miệng cô, quấy nhiễu, thô bạo mút thỏa thích, cướp đi chất lỏng ngọt trong miệng cô, cũng cướp đi hô hấp của cô. Phương Lam khiếp sợ trợn to hai mắt lần nữa, tay cầm ô che đột nhiên buông ra, cây dù nháy mắt rơi xuống, nước mưa lập tức "tắm" cho cả hai người, mà cô dùng hai tay đánh lưng anh, dùng hai tay đẩy ngực anh nhưng thân thể mạnh mẽ mà có lực kia vẫn không chút sứt mẻ dán chặt vào cô, mà môi anh càng ngày càng thô bạo hôn, giống như muốn cắn nuốt hết cả người cô, chỉ kém điều không ăn cô vào bụng.
"Ưm..... Ưm ưm ưm..... Ưm ưm ưm ưm ưm ưm....." Cô nghẹn ngào muốn nói chuyện, hai tay vẫn không ngừng "vuốt" anh, nện từng cái nặng nề lên lưng anh.
"Ư....." Chân mày Mặc Thâm Dạ khẽ chau lên, không nghĩ tới mười lăm năm không gặp, khí lực của cô ấy lại lớn như vậy.
Hai tay lại một lần nữa dùng sức, sau đó một tay ôm eo cô, một tay tiến lên nắm ót cô, đồng thời sử dụng lực ngăn chặn, ấn môi cô càng khăng khít thân mật với môi anh, thậm chí làm cái lưỡi anh tiến thẳng vào họng cô.
Phương Lam nhíu chặt mày, trừng lớn hai mắt nhìn đôi mắt anh, mà môi mình bị anh bao quanh, mặc anh hôn lại hôn, hôn rồi lại hôn, không ngừng hôn.
Không cách nào phản kháng anh, không cách nào đẩy anh ra, Mặc Thâm Dạ dùng sức mạnh khiến cô chậm rãi nổi xuân, mà nụ hôn của anh giống như là chất xúc tác, khiến khí lực cô càng ngày càng yếu, từ từ bỏ quên giãy dụa. Có thể là sắp hít thở không thông, cũng có thể là thiếu dưỡng khí, cô bắt đầu chóng mặt, rõ ràng bị nước mưa, nhưng thân thể càng nóng bừng, đột nhiên trong lúc đó..... Cô giống như gặp ma, hai tay leo lên lưng anh, nhẹ nhàng ôm lấy anh, không chỉ có quên phản kháng, thậm chí còn phối hợp với nụ hôn của anh, nhắm mắt lại, cùng miệng anh giao nhau, cùng đầu lưỡi anh quấn lấy nhau.
Hai người cứ thế hôn nhau, giống như muốn bù đắp lại mười năm lăm này, giống như muốn hôn hết cả đời này.
Hai tay Mặc Thâm Dạ dần dần buông lỏng, nếu đây không phải trên đường, nếu đây là một căn phòng, có một cái giường lớn, vậy anh lúc này sẽ đè lên cô, nhất định sẽ khiến cô trở thành người phụ nữ của anh, nhưng mà..... Cho dù là trên đường cái thì thế nào? Dù sao trời đang mưa, người đi đường lại không nhiều lắm, vậy thì.....
Lòng xuân bắt đầu trỗi dậy, tay anh càng ngày càng không an phận tự do di chuyển ở trên lưng cô, sau đó thăm dò vào bên trong áo cô, nhẹ nhàng chạm vào da thịt ấm áp của cô.
Đột nhiên cảm nhận được cảm giác lạnh như băng truyền lại từ bên hông, Phương Lam lạnh run, đồng thời mở to mắt, ngay đó tỉnh táo lại.
Trời ạ!
Cô đang làm gì thế này?
Cô tại sao muốn phối hợp với nụ hôn của hắn? Tùy ý để hắn hôn? Tại sao lại đắm chìm vào nụ hôn của hắn?
Điên rồi!
Điên rồi,