Tác giả: Ngũ Nguyệt Thất Nhật
Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015
Lượt xem: 1343775
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3775 lượt.
r>"Anh rất nặng đấy!"
"Yên tâm đi, tôi rất khoẻ, . . . . . ." Phương Lam nâng đùi anh lên, áp lực nặng trịch đè lên lưng cô, lo lắng trong nháy mắt biến mất, không còn hơi sức để nói , "Đi . . . . ."
Mặc Thâm Dạ hai chân đột nhiên bay lên không, cả người cũng bám vào trên lưng cô, anh kinh ngạc, rồi lại có chút cảm giác mới lạ.
Đây là lần đầu tiên anh dựa trên lưng phụ nữ. Mặc dù trước kia nằm trên lưng phụ nữ mấy lần, nhưng vẫn là lần đầu tiên trong sáng, đơn thuần như vậy.
Thú vị. . . . . .
Có ý tứ!
“Em thực sự muốn cõng anh sao? Em không sao chứ?" Anh lo lắng hỏi.
"Tất ……. nhiên !" Phương Lam điều chỉnh hơi thở của mình trả lời.
"A?" Giọng Mặc Thâm Dạ thâm thuý, khóe miệng nhếch lên nụ cười vô cùng chi tà ác.
Rõ ràng cô vừa nãy còn tức giận như vậy, từng lời từng chữ đều không tha thứ cho anh, nói cô muốn đi, nói cô vĩnh viễn không muốn gặp lại anh. Nhưng anh mới chỉ thực hiện một ít khổ nhục kế, giả bộ đáng thương. Cô liền lập thay đổi, trở nên khẩn trương vì anh, săn sóc anh, quan tâm anh, còn gắng gượng cõng anh đi bệnh viện, ha ha ha. . . . . . Trong lòng anh vui vẻ cười to, cô vẫn giống như mười lăm năm trước , vẫn vô cùng thích anh, vô cùng vô cùng thích anh. Lam Lam! Anh cũng rốt cuộc cũng tìm được phương pháp có thể trị cô rồi.
Mạnh mồm mềm lòng. . . . . . Thì ra là như vậy!
Phương Lam nặng nề cõng anh, từng bước một, vô cùng vững chãi mà đi. Lúc này, trên đường ngay cả một chiếc xe taxi cũng không có, quả thật có thể dùng “vô cùng xui xẻo” để hình dung cô lúc này
Tại sao mình lại biến thành như vậy? Cô rốt cuộc đang làm gì?
. . . . . .
Bệnh viện
Rốt cuộc hao hết tất cả sức lực đem Mặc Thâm Dạ đến bệnh viện gần nhất, mặc dù đường đi không quá dài, nhưng cõng theo 1 người đàn ông gần 1m9, thật sự rất mệt. Hai chân cô đã bắt đầu run run.
Bên trong phòng bệnh
Chân phải Mặc Thâm Dạ cũng không phải bó bột, chỉ băng bó một lớp thật dày. Kết quả kiểm tra cũng giống chẩn đoán của Phương Lam, chỉ là trật khớp mà thôi. Thật ra thì cách chữa của cô cũng không sai, chỉ vì vết thương Mặc Thâm Dạ để quá lâu, còn bị dính nước mưa, cho nên lần này mới không còn cảm giác. Nhưng bệnh tình cũng không phải đặc biệt nghiêm trọng, chỉ cần nghỉ ngơi mấy ngày sẽ hoàn toàn hồi phục.
Phương Lam đứng ở bên giường, nhìn Mặc Thâm Dạ mặc quần áo bệnh nhân sạch sẽ, nhìn một chút mắt cá chân băng bó của anh, sau đó xoay người.
"Em định đi đâu?" Anh khẩn trương hỏi.
"Tôi đi vệ sinh!" Phương Lam trả lời.
"Anh đi cùng em!" Mặc Thâm Dạ liền thò hai chân xuống giường.
Cái gì?
Phương Lam khiếp sợ, xoay người nhìn anh nói, "Anh vừa nói gì? Anh đi theo tôi? Tôi đi vệ sinh, anh cũng muốn theo!"
"Đúng vậy!" Mặc Thâm Dạ ung dung trả lời.
"Anh đừng náo loạn, ngoan ngoãn nằm trên giường dưỡng thương. Tôi sẽ nhanh quay lại, sẽ không chạy!" Khuôn mặt cô xấu hổ, cái trán rối rắm, hờn dỗi lên tiếng.
"Em thật sẽ không chạy!" Mặc Thâm Dạ xác định hỏi.
"Đúng, Tôi sẽ không chạy. Tôi thề! Được chưa?"
Mặc Thâm Dạ nhìn cô, rất rõ ràng trong mắt nghi ngờ rất lớn.
Cô đi lần này, có thể một đi không trở lại. Nhưng là, anh đã muốn giữ cô ba bốn lần. Anh còn có thể giữ cô bao lâu? Có cách nào có thể để cô không rời đi đây? Có phương pháp nào có thể để cô tâm cam tình nguyện ở lại bên cạnh anh đây?
"Vậy anh ở đây chờ em. . . . . . Đợi đến em trở lại mới thôi!" Trong lời nói của anh như có uy hiếp cũng có van xin.
"Ừ, được!" Phương Lam nhẹ giọng trả lời, mặt hơi ngượng nghịu.
Sau đó xoay người, mở cửa bước ra.
An toàn tới bệnh viện, cho cô biết nhẫn nhại không thừa. Nhìn mắt cá chân của hắn bị băng gạc gói kỹ, hơn nữa sẽ không dính mưa, còn có rất nhiều bác sĩ, hộ lí chăm sóc hắn, nên. . . . . . Không có gì có thể ảnh hưởng đến hắn? Coi như hắn ở nơi này chờ cả đời, cũng sẽ có ăn, có uống, có chỗ ở, không bị lạnh, không bị nóng, không bị thương cũng không bị đói, cho nên. . . . . . Cô cũng không cần để ý đến hắn nữa rồi.
Khi hai chân cô ra tới cửa phòng bệnh, bước chân liền nhanh chóng đi về phía cửa chính, chưa từng quay đầu lại một lần.
. . . . . .
Bên trong phòng bệnh
Mặc Thâm Dạ lẳng lặng chờ đợi, kiên nhẫn chờ đợi.
10’, 20\', nửa giờ, một giờ. . . . . .
Đợi suốt 5 giờ, đợi đến khi ngoài cửa sổ mưa ngừng rơi, đợi đến khi mặt trời từ từ ló nhô lên, đợi đến trời sáng tỏ, thế nhưng anh cuối cùng cũng không đợi được Phương Lam.
Thật ra anh cũng đoán được, anh đã sớm biết cô sẽ rời đi, nhưng trong nháy mắt, anh liều đánh cược, đánh cược cô sẽ trở về. Cho dù chỉ có một chút cơ hội, anh cũng muốn thử một lần, nhưng là quả nhiên anh đã thua sao? Nên nắm cô thật chặt mới đúng, cũng không để cho cô có cách bỏ chạy. Nhưng là giữ được một lần, hai lần, ba lần, bốn lần, năm lần. . . . . . Có thể giữ cô lại sao?
Một phụ nữ luôn muốn trốn khỏi anh, chẳng lẽ muốn anh dùng xích sắt đem lấy cô khoá lại bên người sao?
“ Cốc, cốc, cốc!"
Tiếng gõ cửa vang lên, Mặc Thâm Dạ đột nhiên vui mừng, cho là Phương Lam trở lại. Nhưng trong một giây kế tiếp,