Tác giả: Ngũ Nguyệt Thất Nhật
Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015
Lượt xem: 1343765
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3765 lượt.
y sai, đều tùy con vậy. Ai..... Con gái trưởng thành, cánh cũng đã cứng, đã học xong cách bay, đã học được lời của người lớn..... Quên đi, quên đi..... Không sao cả....." Ông bi thống nói, thương tâm xoay người, rời khỏi phòng ăn.
Nên làm ông cũng đã làm, ông không thể làm tổn thương con gái mình, vậy nên..... Cứ theo con thôi.
Hạ Thủy Ngưng nhíu mày nhìn bóng lưng của ông, trái tim đau đớn, nước mắt không ngừng rơi xuống, trái tim bàng hoàng lại bắt đầu hỗn loạn, rốt cuộc lựa chọn của mình có đúng không? Cô có phải nên theo ba rời đi không? Cô có phải nên nghe ba từ bỏ cuộc hôn nhân này không? Nhưng..... Cô không nỡ, cô không bỏ xuống được.
"Thủy Ngưng à..... Đừng khóc!" Bách Mạc Lệ vội vàng tiến lên an ủi, dùng khăn tay lau nước mắt cho cô, nhẹ giọng nói, "Hôm nay đều là lỗi của Hiên nhi chúng ta, ba con tức giận là phải, con cần gì đối chọi với ông ấy hả? Con mau đuổi theo đi, khuyên nhủ ông ấy cho tốt, bác gái cũng sẽ lập tức đi nói với Hiên nhi, để nó ngày mai đến nhà con nhận lỗi với ba con!"
"Bác gái, không sao đâu ạ!" Hạ Thủy Ngưng miễn cưỡng mỉm cười.
"Cái gì mà không sao? Con xem con kìa, mắt đã đỏ cả lên rồi, ai..... Hiên nhi nhà chúng ta nhất định là phúc khí tu luyện mấy đời, có một cô bé nhu thuận như con thương nó, con yên tâm, bác gái nhất định sẽ bảo nó đối với con thật tốt, bác gái nhất định sẽ không để con chịu ấm ức ở nhà họ Bách!" Bách Mạc Lệ kiên định cam đoan.
"Cám ơn bác gái!" Hạ Thủy Ngưng miễn cưỡng tươi cười, mà hai mắt lại nhìn về phía bóng người đã sớm biến mất.
Ba ba hẳn rất thất vọng về cô đi? Nhất định rất đau đớn đi?
Xin lỗi.....
Xin lỗi, ba.....
Để con gái lúc này được buông thả một lần đi.
Mặc kệ kết quả là thống khổ hay là hạnh phúc, cô cũng sẽ vui vẻ tiếp nhận, bởi vì đây là lựa chọn của cô, đây là sự cố chấp của cô..... Chú chim nhỏ đã trưởng thành, đã học xong cách bay lượn, muốn dùng đôi cánh của mình bay lượn trên bầu trời, vậy nên cô cũng có thể rời khỏi cánh tay của ba, có cuộc sống của mình, đi con đường của mình, cô tin tưởng mình sẽ thành công, một ngày nào đó cô sẽ dùng chân tình đả động trái tim anh Hiên, nếu như một ngày không được, vậy thì hai ngày, hai ngày không được, vậy thì ba ngày, ba ngày không được thì năm ngày, mười ngày, trăm ngày, ngàn ngày, vạn ngày..... Cô tin tưởng mình nhất định có thể tìm được hạnh phúc, nhất định có thể.....
Ở trong trái tim đau đớn tràn đầy dũng khí và kiên cường, sau đó nước mắt ngừng rơi, nở nụ cười xinh đẹp, lại khẽ nói, "Bác trai, bác gái, thật sự rất xin lỗi, ba con tính tình nóng nảy thế đó, cứ tức lên là lại hồ ngôn loạn ngữ, vậy nên mọi người đừng để trong lòng, còn..... Con có thể đưa cơm cho anh Hiên được chứ? Nghe nói mấy ngày qua anh ấy cũng không có ăn ngon, con muốn đưa cho anh ấy chút gì đó để ăn, được không ạ?"
"Dĩ nhiên là được, dĩ nhiên là được!" Trên mặt Bách Mạc Lệ lập tức dào dạt thần sắc vui mừng, lớn tiếng gọi, "Người đâu, đi chuẩn bị một phần cơm tối cho thiếu gia!"
"Vâng!" Người hầu đứng ở cửa liền lên tiếng đáp lại.
Hạ Thủy Ngưng cố tươi cười, hai mắt nhìn thoáng qua Bách Vân Sơn, khẽ gật đầu, sau đó rời khỏi phòng ăn, tới phòng bếp.
"Ai..... Đứa nhỏ này thật tốt, anh nói xem Hiên nhi nó làm sao có thể nhẫn tâm như vậy chứ?" Bách Mạc Lệ thở dài nói, chân mày phiền muộn nhăn lại.
Chân mày Bách Vân Sơn cũng chau lên, nặng nề mở miệng, cuối cùng cũng chỉ là thở dài một hơi, "Ai....."
Thủy Ngưng tuyệt đối là người tốt nhất ông chọn làm con dâu, mà tin tức đính hôn cũng đã thả ra ngoài, ngay cả tiệc đính hôn cũng đã cử hành, cho nên hôn sự của Hạ Thủy Ngưng và Bách Hiên đã là chuyện ván đã đóng thuyền, ông tuyệt đối sẽ không để Hạ Mộ Phong huỷ hôn, cũng tuyệt đối sẽ không để cho Hạ Thủy Ngưng buông Bách Hiên, mà chuyện Tử Thất Thất bên kia tựa hồ cũng xử lý tương đối thuận lợi, xem biểu hiện mấy ngày qua của Bách Hiên hẳn bọn họ đã cắt đứt quan hệ mập mờ không rõ này rồi, vậy thì kế tiếp..... Chính là phải mau mau làm tốt hôn sự, chỉ cần hai người bọn nó kết hôn, vậy thì mọi chuyện cần thiết chính là một dấu chấm tròn hoàn mỹ.
Nhưng mà còn một chuyện..... Khiến ông rất lo lắng!
Chân mày Bách Vân Sơn lại một lần nữa chen chúc.
.....
Lầu hai
Trong phòng ngủ
Bách Hiên ngồi ở trên ghế sa lon, hai tay ở trong laptop không ngừng gõ, phát ra thanh âm "cạch cạch" dễ nghe, mà trong mấy ngày này, hai gò má của anh ngày càng gầy đi, đôi mắt thì thâm quầng, rất rõ ràng chính là ngủ không ngon, cộng thêm mệt nhọc mà tạo thành, nhưng mệt nhọc trên thân thể đối với anh mà nói cũng không tính là cái gì, chỉ là trong lòng thống khổ, mới khiến anh không cách nào nhịn được.
Buông tay?
Nói thật rất dễ dàng, nhưng làm, cũng là quá khó khăn.
Anh muốn quên nhưng không thể quên Tử Thất Thất, càng không thể quên được tình cảm đối với cô.
"Cộc, cộc, cộc!"
Bỗng vang lên tiếng gõ cửa, cắt đứt suy nghĩ ưu thương của anh, nhưng lại không có làm động tác ở tay anh dừng lại, càng không có làm suy chuyển ánh mắt của anh.
Ba mươi giây sau.....
"C