Tác giả: Ngũ Nguyệt Thất Nhật
Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015
Lượt xem: 1343760
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3760 lượt.
h động cầu hoan với anh.
Bách Hiên hoàn hồn, bàn tay nắm lấy vai cô đẩy mạnh ra.
Thân thể Hạ Thủy Ngưng tách rời khỏi anh, nhưng mà tay cô vẫn nắm chặt vạt áo của anh, kéo thân thể mình lại về chỗ cũ, tiện đà dùng khí lực yếu kém của mình lại cưỡng hôn, mà đôi tay càng không có quy tắc xé rách áo anh.
Bách Hiên khiếp sợ!
"Điều đó không có khả năng!" Anh phủ nhận.
"Cái gì mà không có khả năng? Anh cho là em đang nói dối anh sao? Vậy anh có muốn theo em đi bệnh viện kiểm tra không?" Hạ Thủy Ngưng đánh bạo, khí thế bàng bạc nói.
Bách Hiên trừng lớn hai mắt nhìn cô, anh không tin đêm hôm đó bọn họ thật sự làm gì, anh khẳng định thân thể mình cũng không có làm qua chuyện đó, nhưng mà trong lòng anh vẫn tồn tại một chút bất an, bởi vì anh không nhớ rõ nổi đêm đó xảy ra chuyện gì, với lại anh còn uống rượu, hoàn toàn trong trạng thái bị cồn làm cho mất cảm giác. Lẽ nào thật sự làm? Lẽ nào thật sự đã phát sinh quan hệ với cô ta? Nếu không phải, cô ta tại sao cứ khẳng định nói cô ta là người phụ nữ của anh? Tại sao ngay lúc này cô ta lại dùng ánh mắt kiên định như thế nhìn anh? Không..... Không..... Đây không phải là thật, nhưng mà bất an trong lòng dần dần lớn lên, khiến anh càng ngày càng mâu thuẫn..... Rốt cuộc đêm hôm đó đã xảy ra chuyện gì?
"Điều đó không có khả năng!" Anh lại một lần phủ nhận, nhưng giọng nói lại do dự, rõ ràng đã bắt đầu dao động.
Hạ Thủy Ngưng nhìn ra sự bối rối của anh, lập tức nắm lấy cơ hội, đứng lên tới trước mặt anh, kiên định nói, "Nếu anh không tin, chúng ta bây giờ có thể tới bệnh viện kiểm tra, nếu đi bệnh viện rồi mà anh vẫn không tin, vậy cứ chờ tới ngày bảo bảo sinh ra, nếu ngày bảo bảo sinh ra mà anh vẫn chưa tin, vậy để anh và bảo bảo đi bệnh viện xét nghiệm, xem đứa bé sinh ra từ bụng em, đến cùng có phải của Bách Hiên anh không, đến cùng có phải con cháu nhà họ Bách hay không!" Cô nói xong thì bỗng nhiên nắm lấy hai cánh tay anh, vừa lắc, vừa hét, "Nếu vậy mà anh vẫn chưa tin, thì anh còn muốn chứng cứ thế nào nữa? Anh nói, anh nói đi, anh nói a - -"
Thân thể Bách Hiên bị cô không ngừng lắc, nội tâm hỗn loạn, hoàn toàn mất phương hướng.
Cô ta là người phụ nữ của anh?
Bọn họ thực đã làm?
Cô ta đã mang thai? Trong bụng cô ta là con anh?
"Không....." Anh khẽ líu ríu, khẽ lắc đầu, sau đó nói tiếp, "Điều đó không có khả năng, điều đó không có khả năng, đây tuyệt đối không thể nào!"
"Anh vẫn chưa tin sao? Anh tại sao lại không tin? Anh biết lúc anh nói lời này, lòng em đau thế nào không? Anh có biết lúc anh trước mặt đứa bé nói "không thể nào", đứa bé thương tâm thế nào không? Nếu anh không tin thì anh sờ đi....." Hạ Thủy Ngưng kích động cầm lấy một tay của anh, nhẹ nhàng đặt ở bụng mình, tựa như thôi miên, thong thả nói, "Anh có cảm giác được không? Mặc dù nó còn chưa đủ tháng, mặc dù nó còn chưa có thành hình, nhưng anh là ba nó, anh là người ban tính mạng cho nó, anh có thể cảm giác được không? Anh có thể cảm giác được sự tồn tại của nó chứ? Anh có cảm giác được nó đang gọi anh..... ba..... ba..... đừng vứt bỏ con..... không nhận con..... Con là con của ba a..... Con là con của ba a.... ! Anh có nghe thấy không? Nó đang nói chuyện cùng anh đó, nó đang thương tâm, nó đang khổ sở..... Anh Hiên..... Anh cảm thụ đi, nó là con của chúng ta, là bảo bối của chúng ta, là kết tinh của chúng ta..... Anh Hiên....."
Bách Hiên nghe những lời này, giống như thanh âm nức nở, không ngừng vang vọng bên tai anh, mà bàn tay chạm vào cái bụng bằng phẳng của cô, rõ ràng không có bất kỳ cảm giác nào, nhưng theo lời cô, từ giọng nói không ngừng phập phồng của cô, lòng bàn tay càng ngày càng nóng, không ngừng ấm lên, rồi bỗng nhiên tựa như sinh ra ảo giác cảm thấy có tiếng tim đập, anh sợ hãi lập tức rụt tay lại.
"Không..... Không..... Không....." Anh hoảng sợ.
Lý trí rất rõ ràng đây là điều không thể, cảm giác vừa rồi nhất định không phải thế, cho dù cô thật sự mang thai, hiện tại cũng không thể có cái gì dao động, nhưng nghe được lời Hạ Thủy Ngưng nói bên tai như thanh âm của đứa bé, giống như thật sự nghe được tiếng chất vấn thương tâm của đứa nhỏ: ba, ba tại sao không thừa nhận sự tồn tại của con? Con là con của ba a? Ba, ba tại sao không chịu nhìn nhận con? Tại sao?
"Không..... Không..... Không....." Anh vẫn lắc đầu, nhưng khi mở miệng lại không nói được gì cả, càng không cách nào tiếp tục phủ nhận.
Hạ Thủy Ngưng thấy mình nói dối thành công, vội vàng thừa thắng truy kích, tiếng lên một bước, ôm lấy thân thể anh, dùng thanh âm không thể nhỏ hơn được nữa nói, "Anh Hiên, coi như là vì bảo bảo, xem như là vì sinh mạng mới này, anh đừng cự tuyệt em..... được không? Tiếp nhận em đi..... Em thật sự yêu anh, em chỉ yêu một mình anh, em không thể không có anh, cả đời em đều sẽ ở bên anh, khiến anh hạnh phúc, khiến con hạnh phúc, anh Hiên..... Tiếp nhận em đi, tiếp nhận tình yêu của em đi..... Anh Hiên..... Anh Hiên....." Cô không ngừng kêu ríu rít, áp sát thân thể anh, ôm chặt lấy anh, đưa môi nhẹ nhàng áp lên gò má anh, sau đó hôn lướt qua tới môi