Tác giả: Ngũ Nguyệt Thất Nhật
Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015
Lượt xem: 1343692
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3692 lượt.
hòng mở ra , hai mắt nhìn hai mẹ con trên giường , chỉ sợ đánh thức hai người bọn họ , nhưng . . . . . . Khi cô đi ra cửa phòng , đem cửa phòng nhẹ nhàng đóng lại , lúc xoay người , cô đột nhiên sửng sốt cả người , hai mắt khiếp sợ trợn to , thấy Mặc Thâm Dạ dựa vào vách tường đối diện cửa phòng .
"Anh. . . . . . Sao anh lại ở nơi này?" Cô hốt hoảng hỏi.
Mặc Thâm Dạ nụ cười háo sắc , cặp mắt đào hoa của hắn quét từ trên xuống dưới toàn thân của cô.
Quần áo thể thao màu lam nhạt , giày thể thao màu trắng , tóc dài phía sau buộc lại thành kiểu tóc đuôi gà , cả người nhìn qua tràn đầy sức sống , hơn nữa vô cùng xinh đẹp.
"Tôi đang đợi em đó!" Hắn cười trả lời.
"Đợi tôi?"
"Không sai , tôi đoán tối hôm qua em nhất định sẽ mất ngủ , hơn nữa người mất ngủ sẽ dậy rất sớm để tập thể dục buổi sáng , cho nên khi trời còn chưa sáng tôi đã đứng ở chỗ này chờ em , chờ em ra ngoài , sau đó cùng em tập thể dục , em xem. . . . . . Tôi toàn bộ đã chuẩn bị xong!" Mặc Thâm Dạ đắc ý nói xong , liền mở hai cánh tay của mình ra , lộ ra bộ quần áo thể thao màu lam nhạt hoàn toàn giống của cô , sau đó nghiêng người sang , hơi nhếch cái mông lên , lộ ra bình nước cùng khăn lông được cột vào bên hông .
"A. . . . . ." Phương Lam chê cười.
"Anh muốn cùng tôi vận động?" Cô hỏi.
"Không sai!" Mặc Thâm Dạ cười trả lời.
Phương Lam tức giận cắn răng nghiến lợi , hai mắt nhìn chằm chằm hắn, đột nhiên tiến lên một bước.
Mặc Thâm Dạ sợ hết hồn.
"Anh đi chết đi!" Cô tức giận mắng , chân dài duỗi một cái , hung hăng đá tới bắp chân hắn.
"A ——" tên con trai ôm bắp chân của mình kêu gào bi thống.
Ông trời ơi. . . . . . Còn chưa đủ sao. . . . . . !
Phương Lam đá Mặc Thâm Dạ xong , liền trực tiếp xoay người , sải bước tránh ra.
Mặc Thâm Dạ ôm bắp chân của mình , một chân nhảy nói , "Tiểu Lam em chờ tôi một chút. . . . . . Này , chờ tôi một chút. . . . . . Tiểu Lam. . . . . . Tiểu Lam. . . . . . Lam Lam. . . . . ."
Phương Lam hoàn toàn không nghe thấy âm thanh sau lưng , sải bước đi xuống lầu.
Mặc Thâm Dạ vội vội vàng vàng để chân của mình xuống , khập khễnh đi theo sau cô.
"Nhịn một bước sóng im sóng lặng!" Tử Thất Thất nhỏ giọng lầm bầm.
"Lùi một bước biển rộng trời cao !" Phương Lam phối hợp cũng nhỏ giọng nỉ non.
Sau đó hai người cùng nhau nắm chặt quả đấm, cũng nhỏ giọng đồng thanh:
"Tôi nhẫn !"
"Tôi nhẫn !"
Mặc Thiên Tân cười đắc ý, Mặc Tử Hàn cùng Mặc Thâm Dạ đứng ở một bên vẫn nhìn chằm chằm vào hai nữ nhân xinh đẹp hai mắt lộ ra thâm tình , nhìn người mà bản thân mình thích nhất .
Đẹp . . . . . . Thật sự là quá đẹp , quả thật giống như cô dâu chuẩn bị gả cho bọn họ , làm cho xuân tâm của bọn họ không ngừng rung chuyển , nhưng . . . . . . Khi hai mắt của bọn họ liếc nhau , hơi hơi quay đầu , nhìn y phục của của nhau , sau đó lại nhìn y phục trên người mình , không chỉ có Tử Thất Thất cùng Phương Lam giống nhau như đúc , ngay cả y phục của bọn họ cũng giống nhau , kiểu tóc càng thêm giống nhau như đúc , chỉ có một điểm duy nhất không giống nhau , đó là túi bên trái áo vest của Mặc Tử Hàn cài một bông hồng màu đỏ , còn Mặc Thâm Dạ gài hoa ở túi bên phải .
Hai người đột nhiên bốn mắt nhìn nhau , ánh mắt tức giận giống như tia lửa.
"Này , hai người . . . . . ." Mặc Thiên Tân chợt mở miệng, khí thế hung hăng nói, " Hai người ở trong bóng mát liếc mắt đưa tình cái gì đây? Mau qua đây !"
Trong nháy mắt Mặc Tử Hàn cùng Mặc Thâm Dạ chiến tranh tạm lắng xuống , hai người đồng thời dời đi tầm mắt, sải bước đi đến bên người Mặc Thiên Tân .
Mặc Thiên Tân đối với lần chụp ảnh gia đình này vô cùng coi trọng , hơn nữa rất giống như trước đây rất lâu đã tính toán xong , từ đầu đến cuối toàn bộ đều là một mình hắn sắp xếp , mà y phục của đội hình năm người bọn họ rất sớm hắn cũng đã chọn xong . . . . . .
"Mẹ, mẹ đứng nơi này . . . . . . Cha , cha tới đây đứng !" Hắn đem Tử Thất Thất cùng Mặc Tử Hàn đặt chung một chỗ , cũng bắt Tử Thất Thất thân mật khoác tay Mặc Tử Hàn , sau đó còn nói "Mẹ Tiểu Lam ,mẹ đứng nơi này . . . . . . Đại bá đứng nơi này. . . . . ."
Mặc Thâm Dạ dựa theo sự phân phó đứng ở bên người Phương Lam , khóe miệng nâng lên một nụ cười thật vui vẻ , chờ đợi người khác khoác cánh tay của hắn.
"Thiên Tân, con có lầm hay không ?" Phương Lam đột nhiên mở miệng.
"Sao Thế ? con sai chỗ nào ? Không có sai nha!" Mặc Thiên Tân tự hỏi tự đáp.
"Cái đó. . . . . ." Phương Lam chần chờ mở miệng, lúng túng nói " Mẹ không quen đứng chung với người đàn ông này , hơn mỗi lần mẹ nhìn đến hắn thì cảm thấy vô cùng ghét hắn , hiện tại mẹ mặc y phục này cùng y phục của hắn là vô cùng không xứng đôi , hơn nữa để cho người khác nhìn thấy nhất định sẽ hiểu lầm , cho nên mẹ cảm thấy , mẹ đứng cùng với con tương đối tốt hơn , để mẹ Tiểu Lam ôm con được không ? Nếu không con ngồi lên đùi của mẹ đây ? hay là con thích đứng ở bên cạnh mẹ?" Cô không ngừng kiếm cớ , chỉ muốn cách xa con sói nguy hiểm này